Đầu thiên
niên kỷ 2000, nhiều độc giả người Việt ở hải ngoại đã tỏ ra thích thú với cuốn
bút ký nhan đề “Bạn bè gần xa” của
nhà báo Phan lạc Phúc, do nhà xuất bản Văn Nghệ ở miền nam Califonira, ấn hành.
Ba năm sau, những người yêu lối viết nhẹ nhàng, dí dỏm, và chân tình của tác
giả này, lại được nhà Văn Nghệ gửi cuốn thứ hai vào tủ sách gia đình của họ, đó
là cuốn “Tuyển tập tạp ghi”.
Sự thực tất
cả những bài viết của hai tác phẩm vừa kể, đều là những bài đã được nhà báo
Phan Lạc Phúc cho đăng tải từng kỳ trên bán nguyệt san Ngày Nay, ở Houston,
Texas; và một số tuần báo xuất bản ở thành phố Sydney, Úc Châu. Nhiều người lần
đầu tiên bước vào thế giới văn chương của họ Phan, đã bị hấp lực của những bài
“tạp ghi” Phan Lạc Phúc thu hút một cách mạnh mẽ.
Đối với giới
làm văn nghệ trước tháng 4-1975 ở quê nhà, ký giả Lô Răng / Phan Lạc Phúc là
một nhà báo khá đặc biệt. Tên tuổi của ông gắn liền với nhật báo Tiền Tuyến.
Nếu hành
trình của một ký giả nhật báo, thường
phải đi qua từng giai đoạn; như từ một phóng viên, người làm tin, hay dịch tin,
đi lần tới vai trò thư ký tòa soạn “trang trong”, rồi phụ trách “trang ngoài”
trước khi có thể trở thành tổng thư ký rồi, chủ bút, chủ nhiệm… Nhà báo Phan
Lạc Phúc khi được mời về cộng tác với nhật báo Tiền Tuyến, nếu tôi nhớ không
lầm thì ông không phải đi qua “đoạn đường chiến binh” mà một ký giả thường phải
trải qua, như đã lược ghi ở trên.
Ngày xưa,
thời VNCH nhiều chục năm trước đây, với giới làm nhật báo thì, danh từ “trang
trong” là tiếng chỉ những người trách nhiệm sắp xếp, dàn dựng phần bài vở không
bị chi phối bởi yếu tố thời gian. Nó có thể vẫn là tin tức, nhưng nhiều phần là
ký sự, phóng sự, sưu tầm; hoặc những sáng tác như truyện ngắn, truyện dài…tuỳ
theo quan niệm thiết kế nội dung của chủ nhiệm hay chủ bút mỗi nhật báo.
Người ta cũng
dùng thuật ngữ “bài nằm”, để chỉ những bài được sắp chữ sớm, làm đầy những
trang trong đó.
Nói “trang
trong” một nhật báo, đương nhiên mọi người hiểu tương phản với nó là “trang
ngoài”.
“Trang ngoài”
là trang được hoàn tất sau cùng, với phần tin tức chính trị, thời sự, xã hội
quan trọng nhất, nóng bỏng nhất. Hoặc là những điều tra phóng sự mà chỉ riêng tờ
báo đó có. Người phụ trách trang ngoài, cũng được gọi chung là thư ký tòa soạn
“trang ngoài”. Nó là gương mặt, “thể diện” của tờ báo, nên việc phụ trách
“trang ngoài” thường được giao cho một Tổng thư ký tòa soạn.
Ký giả này
phải làm việc trực tiếp với chủ bút hay chủ nhiệm, gần như từng giờ, cho tới
khi tờ báo đuợc chuyển qua giai đoạn ấn loát.
Thời trước
tháng 4-1975, ở Saigòn, giới làm báo cũng như xuất bản còn phải sắp chữ bài vở
bằng tay, do nhóm thợ sắp chữ bốc từng mẫu tự để ráp thành 1 chữ. Cho nên một
bài báo được xé thành nhiều miếng, chia cho từng người thợ. Nếu không sắp chữ
sớm, tới phút chót sẽ không đủ thợ lo cho việc sắp chữ những trang còn lại, tức
trang ngoài…
Một nhật báo
ở miền nam Việt Nam xưa, trung bình có 8 trang (cũng có tờ chỉ có 4 trang,) nên
thường được chia đôi, đồng đều cho trong và ngoài.
Vì sự nghiệp
báo chí của nhà báo Phan Lạc Phúc gắn liền với tờ Tiền Tuyến, nên xin bạn đọc
cho phép tôi được ghi lại một cách vắn tắt sự hình thành của tờ báo này; trước
khi chúng ta trở lại với ký giả Lô Răng, bút hiệu chính của nhà báo Phan Lạc
Phúc, một nhà báo mà theo tôi, là một trong những nhà báo thuộc loại…“ngoại
khổ”.
Theo ghi nhận
của một nhân vật có thẩm quyền về những biến cố lớn của cả hai nền đệ nhất và
đệ nhị Cộng Hòa miền nam Việt Nam thì, ngày 19 tháng 6 năm 1965, Quân Đội VNCH
chính thức đứng ra nhận lãnh trách nhiệm lịch sử, điều hành đất nước, thay thế
chính phủ dân sự, khi đó đang gặp nhiều khó khăn.
Trung tướng
Nguyễn Văn Thiệu được bầu vào vai trò Chủ tịch Uỷ ban Lãnh đạo Quốc Gia, tương
đương chức vụ Tổng Thống. Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ là Chủ tịch Uỷ ban Hành
pháp Trung ương, tương đương chức vụ Thủ tướng.
Năm ngày sau
khi thành lập chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ mở cuộc họp báo, công bố quyết
định tạm thời đình bản 36 nhật báo, để tân chính quyền duyệt xét lại quy chế
báo chí hầu thích ứng với tình hình mới của đất nước.
Trong thời
gian không có báo cho dân chúng đọc, chính phủ của Tướng Kỳ cho xuất bản khẩn
cấp 2 tờ nhật báo. Tờ thứ nhất tên là “Hậu Phương,” do bộ Thông Tin phụ trách.
Tờ thứ hai tên là “Tiền Tuyến,” do Cục Tâm lý chiến đảm nhiệm.
Tòa soạn nhật
báo Tiền Tuyến được đặt trong vòng rào doanh trại cục Tâm lý chiến ở đầu đường
Hồng Thập Tự, gần cầu Thị Nghè, Saigòn.
Vì tính chất
giai đoạn, cấp thời, lại do cục Tâm Lý Chiến đảm trách, nên nhật báo Tiền Tuyến
những ngày đầu do Trung tá ông Vũ Quang
(hiện cư ngụ tại thành phố Minnesota,) Cục trưởng Cục Tâm Lý Chiến, kiêm Giám
đốc Nha Tác động Tâm lý chiến thời đó, là người trách nhiệm việc điều hành.
Một tuần sau
cuộc họp báo vừa kể, khi các nhật báo được ra lại, tờ Hậu Phương của Bộ Thông
Tin, chấm dứt nhiệm vụ. Tờ Tiền Tuyến được duy trì. Trở thành nhật báo chuyên
nghiệp của tập thể quân đội.
Sau khi tờ
Tiền Tuyến trở thành chính thức, Đại uý Phan Lạc Phúc, khi đó đang phục vụ tại
trường Huấn luyện Căn bản Chiến tranh chính trị ở đường Lê Thánh Tôn, Saigon,
được điều về làm Tiền Tuyến, trong vai trò Tổng thư ký toà soạn với chủ nhiệm
là Thiếu tá Lê Đình Thạch, tức Thạch Lê, chủ bút là Thiếu tá Phạm Xuân Ninh,
tức nhà thơ Hà Thượng Nhân và, Thư ký toà soạn là nhà thơ Hoàng Anh Tuấn.
Năm 1967, khi
Thiếu tá Lê Đình Thạch (1) được cử đi học lớp Chỉ huy tham mưu ở trường Đại học
quân sự Đà Lạt (sau cải danh thành Trường Chỉ huy Tham mưu,) cũng là lúc nhật
báo Tiền Tuyến có nhu cầu sắp xếp lại nhân sự, để thích ứng với sự phát triển
của tờ báo, thì nhà thơ Hà Thượng Nhân (2) giữ vai trò Chủ nhiệm, nhà báo Phan
Lạc Phúc, Chủ bút, nhà văn Huy Vân (từ phòng Thông tin Báo chí đưa qua,) giữ
vai trò Thư ký toà soạn thay thế nhà thơ Hoàng Anh Tuấn. Lý do, họ Hoàng được
bổ nhiệm làm Quản đốc đài phát thanh Đà Lạt. (3)
Vẫn theo ghi
nhận của nhân vật thẩm quyền kể trên thì, năm 1969, toà soạn nhật báo Tiền
Tuyến lại trải qua một giai đoạn khác. Tờ báo không còn thuộc cục Tâm lý chiến
nữa; mà nó được đặt trực thuộc Tổng cục Chiến tranh chính trị; tuy toà soạn vẫn
nằm trong hàng rào danh trại của cục TLC.
Cũng kể từ
thay đổi vừa kể mà, năm 1974 khi Trung tá Phạm Xuân Ninh (tức nhà thơ Hà Thượng
Nhân) về hưu, vai trò chủ nhiệm của ông, được chuyển giao cho Đại tá Nguyễn Huy
Hùng, Phụ tá Tổng cục trưởng Tổng cục Chiến tranh chính trị.
Với hơn chín
năm liên tục trực tiếp trách nhiệm nội dung nhật báo Tiền Tuyến, từ vai trò
Tổng thư ký Toà soạn, tới Chủ bút, nhà báo Phan Lạc Phúc được coi là người có
công đầu trong nỗ lực đưa tờ báo vốn bị nhìn là báo của…quân đội lên ngang tầm
với những nhật báo dân sự chuyên nghiệp khác.
Bằng vào uy
tín của mình, họ Phan đã thuyết phục được thượng cấp của ông, , cho phép ông
được vượt ra ngoài “hàng rào kẽm gai”, để đi tới những chân trời khác, hầu có
thể cạnh tranh với những cao thủ đồng nghiệp ngoài dân sự.
“Ấn chứng võ
công” đầu tiên cho sự nghiệp cuộc đời ký giả của họ Phan là mục “Tạp ghi” xuất
hiện lần đầu tiên trên Tiền Tuyến, gần như cùng lúc với sự có mặt của ông, ở tờ
báo này.
Mục
“Tạp Ghi” Ký giả Lô Răng, bút hiệu của nhà báo Phan Lạc Phúc, theo tôi một dạng
tản văn tổng hợp nhiều thể loại văn xuôi khác nhau.
Nó
có thể là dạng tùy bút mà không quá nặng văn chương. Nó có thể là dạng ký sự mà
không quá nhiều dữ kiện. Nó cũng có thể được viết dưới dạng kể chuyện, hồi ký.
Thậm chí nhận định hay phê bình từ lãnh vực văn chương qua tới chính trị, xã
hội,...
Trong
một bài tạp ghi, tác giả cũng có thể sử dụng nhiều dạng văn chương cùng một lúc
mà, không phải bận tâm về kỹ thuật hoặc trầm trọng hơn, vấn đề tu từ pháp. Ðiều
này tạo sự dễ dàng, thoải mái cho người viết...
Một
bài tạp ghi của ký giả Lô Răng/Phan Lạc Phúc, thời nhật báo Tiền Tuyến, theo
ghi nhận của tôi, trung bình chứa từ 700 tới 1,000 chữ.
Nó
không quá dài để trở thành một bài nghị luận. Nhưng nó cũng không quá ngắn để
trở thành một đoản văn. Và, sau cùng, cốt lõi của một bài “Tạp Ghi” bao giờ
cũng chứa đựng một chủ điểm hay một thông điệp nào đó mà, tác giả muốn gửi tới
người đọc.
Một
người bạn kể với tôi rằng, tới hôm nay, anh vẫn còn cảm thích thích thú với nội
dung một tạp ghi của ký giả Lô Răng. Ðó là bài viết về ông Ðại Sứ Mỹ Bunker
(?)ở Saigon, một buổi chiều mưa ra phi trường
Tân Sơn Nhất, đón vợ, cũng là một đại sứ Mỹ ở một quốc gia vùng Ðông Nam Á. Ông
đại sứ che dù, kiên nhẫn đợi vợ trong nhiều giờ vì máy bay tới trễ do thời tiết
xấu.
Từ
hình ảnh này, ký giả Lô Răng đã dẫn người đọc trở lại với ca khúc “Em Ðến Thăm
Anh Một Chiều Mưa” của Tô Vũ, một nhạc sĩ nổi tiếng thời tiền chiến.
Và
tác giả kết luận bài tạp ghi của mình rằng, về phương diện tình cảm, nếu đó là
một tình yêu chân thành thì dù Ðông hay Tây, người ta đều có những cảm thức và
hành vi lãng mạn giống nhau, dù ở tuổi nào.
Mục
Tạp Ghi của ký giả Lô Răng cũng được rất nhiều độc giả yêu thích qua những bài
viết của ông về những trận túc cầu lớn, diễn ra ở miền Nam hay một nơi nào đó,
trên thế giới.
Sự
kiện này cho thấy, ký giả Lô Răng không chỉ là một nhà báo có công lực thâm hậu
về phương diện văn học, nghệ thuật mà ông còn được đánh giá cao về bộ môn túc
cầu Một bộ môn thể thao mà ông từng thú nhận rằng ông đã hâm mộ từ khi còn trẻ.
Bởi
vì mục tạp ghi của họ Phan, giống như một sân chơi chung hay, “vùng oanh kích
tự do” nên nó đã có được sự tham gia của rất nhiều cây bút. Từ chuyên nghiệp tới...
xuân thu nhị kỳ. Từ nhà văn tới ký giả. Từ nhà thơ tới những học giả, trí thức,
độc giả, lâu lâu cao hứng, đóng góp một vài cảm nhận bất chợt của họ...
Vẫn
theo ghi nhận của tôi, những năm trông nom nhật báo Tiền Tuyến và phụ trách mục
Tạp Ghi, người đóng góp nhiều “Tạp Ghi” nhất, cho ký giả Lô Răng, là nhà văn
Thanh Tâm Tuyền. Ông là một trong những người bạn văn chương thân thiết của
Phan Lạc Phúc. Người thứ hai, cũng thuộc loại sốt sắng góp tạp ghi cho họ Phan,
là nhà văn Thảo Trường.
Ðặc
biệt, một người bạn văn chương cũng thân thiết với họ Phan không kém, là nhà
văn Mai Thảo, thì dường như ông không có một “tạp ghi” nào cho bạn. (Hay có mà
tôi không được đọc?)
Ở
mặt khác, vẫn ghi nhận của tôi thì, người nhỏ tuổi nhất, nhưng lại được ký giả
Lô Răng thường xuyên “nhường đất” của ông cho anh, chính là nhà báo Nguyễn Chí
Khả.
Như
tôi biết, chỉ với tác giả Nguyễn Chí Khả (nhiều lắm, thêm là một hai cây bút
khác), ngay khi bài tạp ghi của họ được in ra, thay vì phải làm phiếu, đợi giữa
hoặc cuối tháng lãnh tiền nhuận bút từ quản lý của ty trị sự thì, Chủ bút Phan
lạc Phúc ưu ái dùng tiền túi của mình, ứng trước nhuận bút cho họ Nguyễn. Phần
ông phải đợi tới cuối tháng mới lấy lại được tiền từ quản lý của tờ báo.
Nhuận
bút tạp ghi thống nhất, đồng đều cho mọi tác giả, khi ấy là 300$. Số tiền này
tương đương với 6 bữa ăn trưa đủ “chất lượng” cho một người, ở Saigon thời đó.
Nguyễn
Chí Khả cũng là ký giả trẻ tuổi nhất được nghe họ Phan đọc, phân tích về thơ
của những tác giả nổi tiếng từ thời tiền chiến hoặc trong kháng chiến, như Vũ
Hoàng Chương, Xuân Diệu, Hồ Dzếnh, Huy Cận, Hoàng Cầm, Hữu Loan,...
Nhưng
theo nhà báo Nguyễn Chí Khả thì ký giả Lô Răng tỏ ra xúc động hơn cả là, những
lúc ông đọc thơ Quang Dũng, người cùng quê Sơn Tây với ông.
Nguyễn
Chí Khả nói, “Tôi có cảm tưởng như những lúc đọc thơ Quang Dũng, ông được sống
lại, đắm mình trong không gian Sơn tây của ông. Hay, những lời thơ kia đã mang
ông trở lại quê nhà chỉ còn trong ký ức...”
Vẫn
theo nhà báo Nguyễn Chí Khả thì, họ Phan thường đọc thơ vào những lúc rảnh rỗi,
hoặc cần nghỉ xả hơi sau nhiều giờ làm việc căng thẳng, “Nhưng, nếu lúc ông đọc
thơ mà bên ngoài trời đang mưa thì theo tôi, không còn một khung cảnh nào hợp
hơn, thích thú hơn đối với người nghe. Những lúc đó chỉ còn ông với bài thơ.
Không còn người nghe. Không còn điều gì khác...”
Tôi
không biết sau khi Nguyễn Chí Khả tình nguyện ra Sư Ðoàn 2, đóng ở Ðà Nẵng để
được gần gia đình, anh có còn thì giờ viết “tạp ghi” cho họ Phan nữa hay không?
Tôi chỉ nhớ, anh có một thời gian khá dài là quân số của Cục Tâm Lý Chiến.
Thoạt
đầu, Nguyễn Chí Khả phục vụ tại phòng Ðiện Ảnh và Truyền Hình Quân Ðội, trong
vai trò tương đương với một đạo diễn quân đội. Tới khi xin thuyên chuyển qua
phòng Thông Tin Báo Chí (gọi tắt là phòng Báo Chí,) anh trở thành một phóng
viên chiến trường thuộc loại “mũi nhọn.” Hiểu theo nghĩa anh rất xông xáo và
nhạy bén.
Vì
phóng viên chạy ngoài của nhật báo Tiền Tuyến rất ít, chỉ đủ cho những sự kiện
quan trọng trong phạm vi đô thành Saigon. Nên
phần tin tức, phóng sự thuộc 4 vùng chiến thuật, báo Tiền Tuyến trông cậy vào
lực lượng phóng viên chiến trường, của phòng Báo Chí.
Trước
khi có nhật báo Tiền Tuyến, các phóng viên chiến trường đi công tác về, phải
viết bài cho một trong hai tờ báo của quân dội là bán nguyệt san Chiến Sĩ Cộng
Hòa, hoặc nguyệt san Tiền Phong. Nhưng từ khi có Tiền Tuyến, họ được lệnh nộp
bài báo Tiền Tuyến trước nhất vì yếu tố thời gian tính.
Thoạt
đầu những phóng sự, bút ký hoặc những tiết mục liên quan tới quân đội gói gọn
trong một phụ trang, gọi là “Trang Quân Ðội” xuất hiện hàng ngày, trên Tiền
Tuyến. Sau đó, do cái nhìn hay do nhu cầu đổi mới (?)của chủ bút Phan Lạc Phúc
(hoặc do lệnh từ đâu, tôi không biết), “Trang Quân Ðội” được hủy bỏ. Phóng sự,
ký sự của các phóng viên chiến trường thuộc phòngBáo Chí, cùng tất cả
những tin tức liên quan tới chiến sự được “hòa lẫn” cùng những bài vở khác của
tờ Tiền Tuyến. Nó không còn là những ốc đảo giữ biển Tiền Tuyến nữa.
Tùy
theo mức độ quan trọng hay “ăn khách” mà phóng sự, ký sự chiến trường được “đi”
trang nhất hay vào trang 3.
Và,
Nguyễn Chí Khả cũng lại là người có nhiều phóng sự chiến trường được ký giả Lô
Răng chọn đưa ra trang ngoài, hơn bất cứ một phóng viên nào khác.
Tuy
không có nhiều cơ hội tiếp xúc với đồng nghiệp, những người làm nhật báo cùng
thời với mình, nhưng họ Phan được nhiều đồng nghiệp với ông, nể trọng.
Họ
nể trọng họ Phan xuyên qua những chuyến công du nước ngoài. Ðó là những lần ông
có chân trong phái đoàn báo chí, đại diện làng báo miền Nam Việt Nam, viếng
thăm hay, tham dự những buổi họp báo chung, sau những cuộc họp thượng đỉnh đây
đó.
Trong
những sinh hoạt như thế, họ Phan luôn là người nêu những câu hỏi sâu sắc, chứng
tỏ sự hiểu biết thấu đáo về những sự kiện lớn của chính trường.
Một
nhà báo từng đi chung với ký giả Lô Răng/Phan Lạc Phúc trong những chuyến xuất
ngoại cho rằng, sở dĩ họ Phan có được những câu hỏi khiến người được hỏi phải
ngạc nhiên, phải cân nhắc trước khi trả lời, vì căn bản ông có một kiến thức
sâu rộng, tích lũy từ những năm tháng đọc và nghiên cứu sách vở ở nhiều lãnh
vực khác nhaụ Ông cũng lại là người có khả năng ngoại ngữ vững vàng, nên cập
nhật được một cách nhanh chóng và chính xác những diễn biến vừa mới xảy ra,
thông qua hai nguồn tài liệu Anh và Pháp ngữ.
Vẫn
theo nhân vật vừa kể thì, Lô Răng/Phan Lạc Phúc (4) là một trong những nhà báo
đáng trân trọng của sinh hoạt làng báo miền Nam Việt Nam, 20 năm.
Riêng
tôi, tôi không biết nhật báo Tiền Tuyến nên cám ơn phần đóng góp đáng kể của họ
Phan? Hay, họ Phan nên cám ơn báo Tiền Tuyến?
Vì,
nhờ nhật báo này, mà ông có cơ hội “lừng lững” bước vào nghề báọ Ðể bây giờ,
nhìn lại, như một kỷ niệm. Một kỷ niệm thân yêu và cũng buồn bã, theo tôi.
Du Tử Lê
(23
tháng 2, 2010)
Chú thích:
1.Theo
tổ chức thời đó, cục Tâm lý chiến (thuộc Tổng cục Chiến tranh chính trị,) có
nhiều khối. Trong số đó, có Khối Kỹ Thuật. Khối Kỹ Thuật gồm nhiều phòng. Như
phòng Thông tin báo chí, phòng Điện ảnh và Truyền hình Quân đội, Đài phát Quân
đội, và Nhật báo Tiền Tuyến… Khi ấy, Thiếu tá Lê Đình Thạch, bút hiệu Thạch Lê,
là Trưởng khối Kỹ thuật. Vì thế, ông được giao trách nhiệm làm chủ nhiệm đầu
tiên của báo này.
2. Nhà thơ Hà
Thượng Nhân sinh năm 1920 tại làng Hà Thượng, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hoá. Vì
lòng yêu nơi chốn ra đời nên ông đã chọn cho mình bút hiệu Hà Thượng Nhân.
Ngoài bút hiệu này, ông còn bút hiệu thứ hai, Hoàng Trinh, dùng cho những bài
thơ tình. Trước khi bị động viên vào quân đội, ông từng là giáo sư của một số
trường trung học tại Saigòn. Ông cũng có thời gian giữ chức vụ Giám đốc đài
phát thanh Quốc Gia. Sau biến cố 30 tháng 4-1975, ông bị tù cải tạo tới năm
1979 mới được thả. Sau đó, ông cùng gia đình định cư tại Mỹ. Nhà thơ Hà Thượng
Nhân hiện cư ngụ tại thành phố San
Jose, miền bắc tiểu bang Ca Li.
3. Nhà thơ
Hoàng Anh Tuấn sinh ngày 7 tháng 5 năm 1932, du học ngành điện ảnh tại Pháp.
Khởi viết từ những năm đầu thập niên 1950. Ngoài thơ, họ Hoàng còn cộng tác với
nhiều nhật báo, tuần báo ở Saigòn trong nhiều vai trò khác nhau. Về lãnh vực
điện ảnh, trước tháng 4-1975, Hoàng Anh Tuấn đạo diễn khá nhiều phim. Trong số
này, cuốn phim “Xa lộ không đèn” được
nhiều người biết đến nhất. Sau thời gian đi tù vì bị khép tội hoạt động chính
trị chống nhà nước CSVN, ông cùng gia đình định cư tại Hoa Kỳ năm 1981. Đầu năm
2006, một số thân hữu đã xuất bản thi phẩm “Yêu
em Hà Nội và những bài thơ khác”
của ông. Nhà thơ Hoàng Anh Tuấn từ trần ngày 1 tháng 9 năm 2006, tại San Jose. Được biết, nhà
văn Thu Thuyền, là ái nữ của ông.
4.
Theo tiểu sử được ghi nhận bởi trang mạng bách khoa toàn thư mở Wikipedia thì
nhà báo Phan lạc Phúc sinh năm 1928 tại làng Hữu Bằng, huyện Thạch Thất, phủ
Quốc Oai, tỉnh Sơn Tây. Cựu sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Bị tù cải tạo
cộng sản từ 1975 đến 1985, ông định cư tại Sydney, Australia từ năm 1991.
Ngoài bút hiệu Lô Răng, ông còn các bút hiệu khác như: Thiên Khải, Tường Huân,
Huy Quân, Thiên Chương,...
Ông
có hai tác phẩm được xuất bản trong vòng 10 năm qua là: “Bạn Bè Gần Xa”, bút
ký, Văn Nghệ, Hoa Kỳ, Xb năm 2000. (Tái bản tại Úc Châu năm 2001.) Và “Tuyển
Tập Tạp Ghi”, Văn Nghệ, Hoa Kỳ (Xb năm 2003).