
Tôi
nhớ, vào khoảng giữa thập niên (19)80, trong một buổi
trình diễn nhạc ở quán café LUP, ngã tư đường số 5th
và đường Euclid, thuộc thành phố Santa Ana, khi được
mời lên sân khấu, một nhạc sĩ lão thành, phát biểu
rằng, nếu nét đặc thù trong nhạc Trịnh Công Sơn là
“não tính” thì, đặc tính trong dòng nhạc Lê Uyên
Phương là “dục tính.”
Cá
nhân, tôi không thấy một ám ảnh tính dục nào trong cõi
giới âm nhạc của tác giả này.
Qua
hầu hết những ca khúc họ Lê đã viết, tôi lại thấy,
cõi giới tân nhạc của ông là một loại “Nhật ký
tình yêu,” viết bằng âm nhạc của một thị dân thành
phố:
“Theo
em xuống phố trưa nay đang còn chất ngất cơn say
“Theo
em bước xuống cơn đau, bên ngoài nắng đã lên mau…”
(Bđd.)
Hay:
“Hãy
ngồi xuống đây
“Như
loài cỏ tranh chen nhau từng hàng
“Xoắn
xít bên nhau vui chơi cuộc đời có dáng hôm nay…”
(Bđd.)
Hoặc::
“Trên
phố khuya âm thầm trong gió đông
“Trên
phố khuya âm thầm như ngóng trông
“Mắt
thơ ngây màu môi sẽ phai nhanh
“Tuổi
yêu thương còn xanh…”
(Trích
“Đêm chợ phiên mùa đông.”(5)
Hoặc
nữa:
“Ái
ân ơi đừng phụ lòng ta
“Nhớ
thương sâu xin gửi người xa
“Khóc
nhau trong cuộc đời…”
(Trích
“Dạ khúc cho tình nhân.”) (6)
Có
chăng, người ta không thấy trong ca khúc của Lê Uyên
Phương những ẩn dụ văn chương như tình ca của những
tác giả khác. Người ta cũng không tìm thấy tính hào
hùng, lạc quan của những người lính nơi trận tiền,
hay những hạt lệ nhỏ xuống cho những chiến sĩ nằm
lại nơi chiến địa, như ca từ của Trần Thiện Thanh.
Người
ta cũng không tìm thấy những khắc khoải băn khoăn về
một đất nước bị nhận chìm trong chiến tranh, chia cắt,
tàn bạo như trong nhạc của Trầm Tử Thiêng, qua những
ca khúc “Kinh khổ” hay “Chuyện một chiếc cầu đã
gẫy.”
Người
ta càng không thể tìm thấy trong cõi giới âm nhạc Lê
Uyên Phương, những câu hỏi mang tính triết lý sâu xa,
quặn thắt ruột gan về thân phận, quyền làm người,
như hầu hết các ca khúc của Trịnh Công Sơn…
Nhưng,
người lại tìm thấy những buồn vui đời thường của
tuổi trẻ đô thị trong nhạc Lê Uyên Phương. Điều mà
trước cũng như sau họ Lê, không một nhạc sĩ nào bước
vào. Rọi lớn.
Tính
chất “Nhật ký tình yêu” viết bằng âm nhạc của Lê
Uyên Phương, do đấy, đã đáp ứng một phần nhu cầu
thanh niên thành phố. Khi họ cần tìm một khoảnh khắc
tạm nguôi quên những bế tắc, tuyệt vọng, bất mãn về
một tương lai bất định. Họ muốn quên, để sống với
hiện tại. Dù cho đó là một hiện tại bị rình rập,
vây quanh bởi những bất trắc:
“Giờ
này còn gần nhau, gần thắm thiết trong mối sầu
“Gần
bối rối biên giới từ lòng đau
“Giờ
này còn cầm tay, cầm chắc mối duyên bẽ bàng
“Cầm
chắc mắt môi ngỡ ngàng
“Cầm
giá buốt thương đau, ngày mai ta không còn thấy nhau…”
(Trích
“Cho lần cuối.”) (7)
Hoặc:
“Này
anh ơi, suối reo sườn đồi
“Này
chim ơi, reo mừng cuộc đời ghi tên
“Rồi
như khi lớn lên
“Rồi
như khi úa tàn
“hoa
thơm vẫn chờ nắng vàng dâng hương…”
(Trích
“Bài ca hạnh ngộ.”) (8)
.
Thứ
đến, trong sinh hoạt trình diễn của tân nhạc miền Nam,
20 năm, trước cặp vợ chồng nghệ sĩ Lê Uyên và Phương,
chúng ta chỉ có đôi song ca Ngọc Cẩm – Nguyễn Hữu
Thiết. Tương quan xã hội của họ, cũng là tương quan vợ
chồng. Nhưng, khởi nghiệp, họ không hát sáng tác của
nhạc sĩ Nguyễn Hữu Thiết mà, ca khúc mang lại sự nổi
tiếng cho họ là một tình khúc của cố nhạc sĩ Hoàng
Thi Thơ. (Bài “Gạo trắng trăng thanh.” Cùng một số ca
khúc khác.)
Không
lâu, sau sự xuất hiện của cặp song ca Lê Uyên và
Phương, giới yêu nhạc ở Saigòn được thưởng thức
nghệ thuật trình diễn của cặp vợ chồng nhạc sĩ Từ
Công Phụng - Từ Dung. Giống trường hợp Lê Uyên và
Phương, cặp song ca này, chỉ trình bày những sáng tác
của người chồng, nhạc sĩ Từ Công Phụng. Tiếc rằng,
họ không được thành công lắm. Và, thời gian trên sân
khấu của họ cũng không dài, lâu, vì biến cố 30 tháng
4-1975. Cũng chính biến cố này, đã đưa tới sự chia tay
giữa hai người!
Nhưng,
tôi thấy cần phải nói ngay rằng, sự kiện một cặp vợ
chồng nghệ sĩ không hát nhạc ai khác, ngoài sáng tác của
người chồng (hay người vợ,) chỉ tạo được chú ý
buổi đầu. Đường dài, nó không hề là yếu tố dẫn
tới thành công.
Trường
hợp Lê Uyên và Phương cũng vậy. Ngoài yếu tố vợ
chồng, về từ Đà Lạt, thời đó, dư luận còn xôn xao
tin đồn nhạc sĩ Lê Uyên Phương bị ung thư. Căn cứ vào
sự kiện ông có một cái bướu khá lớn nơi ngón tay
cái. Do đấy, không ai có thể biết ông sẽ sống thêm
được bao lâu.
Nhưng,
ngay cả dư luận có phần thuận lợi về phương diện
tình cảm của đám đông, cũng không thể đem thành công
đến cho cặp song ca này, nếu không có dòng nhạc mới,
lạ của Lê Uyên Phương. Nhất là nghệ thuật trình diễn
nồng nàn của Lê Uyên.
Nhìn
lui lại thời điểm hơn bốn mươi năm trước, người ta
thấy, đa số các nữ ca sĩ thường rất nghiêm trang hay,
hết sức chừng mực khi trình bày một tình khúc. Không
ai dám đem “lửa” sân khấu qua những biểu cảm của
tay chân, cơ thể trong những tình ca, hầu hết chậm và
buồn. (Trừ những ca khúc được viết sau này ở thể
điệu New Wave.)
Tính
chất đam mê, hồn nhiên trên sân khấu của Lê Uyên đã
thổi những ngọn lửa đắm đuối sang người bạn đời
của mình. Nó cuốn Lê Uyên Phương nhập đồng theo dòng
nhạc của chính ông. Từ tính cách đặc biệt vừa kể,
trên sân khấu, Lê Uyên và Phương, đã có được với
nhau một “hợp đồng tác chiến” mà, không một cặp
ca sĩ nào, trước họ, có được.
Nói
cách khác, ngoài giọng “khào” bẩm sinh, Lê Uyên còn
hát bằng cả con người cô.
Tôi
có cảm tưởng, khi bước lên sân khấu, đứng cạnh Lê
Uyên Phương, Lê Uyên là một người khác. Cô không chỉ
hát bằng chất giọng đi từ thanh quản. Cô cũng không
chỉ hát bằng rung động đi ra từ nhịp đập rộn rã
của trái tim. Mà, tiếng hát của cô, còn đi ra từ toàn
thể cơ thể. Thậm chí, nó còn có thể đi ra từ những
chân tóc, ngón tay, ngón chân…của cô nữa.
Tất
nhiên, đó chỉ là một cách nói. Nhưng với tôi, cách nói
ấy cho thấy rõ hơn, ghi nhận sau đây:
Tình
ca Lê Uyên Phương + Tiếng hát Lê Uyên + Sự hiện của
nhân thân Lê Uyên Phương, là ba yếu tố làm thành bất
khả phân ly. Như thể giữa ba thành tố này, đã có một
tương thích hữu cơ mà, theo cách nói của những người
trẻ hôm nay là tính “chemistry” định mệnh, không thể
giải thích.
Theo
tôi, chính tính chất chemistry / hữu cơ giữa ba thành tố
kể trên, đã làm thành hiện tượng Lê Uyên và Phương,
rực rỡ một thời, sinh hoạt trình diễn miền nam Việt
Nam.
Phải
chăng vì thế, sau Lê Uyên và Phương, người ta thấy,
cũng có những cặp song ca mà, tài năng, nghệ thuật diễn
tả của họ, không còn là câu hỏi cho bất cứ người
nào - - Nhưng khi họ chọn tình khúc Lê Uyên Phương để
trình diễn thì, dù họ là ai, chúng vẫn hiện ra như
những tác phẩm không trọn vẹn.
Tôi
muốn nói, tình ca Lê Uyên Phương sẽ còn ở mãi với
chúng ta. Như một kỷ niệm hiếm quý. Nhưng khi nhạc sĩ
Lê Uyên Phương không còn nữa (9) thì, một phần thành tố
làm nên rạng ngời những tình khúc của ông, cũng đã
theo ông về cõi khác.
Du
Tử Lê
(Sept.
2011.)
---------------------------------------------------------------------------------------------------
Chú
thích:
(1,)
(2,) (3,) (4,) (5,) (6,) (7,) (8): Theo dactrung.com
(9)
Nhạc sĩ Lê Uyên Phương tên thật Lê Văn Lộc. Ông sinh
ngày 2 tháng 2 năm 1941 tại Đà Lạt, mất ngày 29 tháng 6
năm 1999 tại miền nam California.