Bác sĩ Nguyễn Ý Đức
Tập thể của chúng ta ngày càng
có thêm rất nhiều bác sĩ y khoa. Những người chọn
ngành này là những người ôm ấp, đeo đuổi lý tưởng
phục vụ đồng bào, phục vụ tha nhân. Hoặc dùng cụm
từ quen thuộc là lý tưởng “Cứu nhân độ thế.”
Cộng đồng của chúng ta ở quê
người cũng có khá nhiều bác sĩ y khoa xứng đáng với
thiên chức “Lương y như từ mẫu.”
Nhưng vì công việc đa đoan, hay
vì không có nhiều thì giờ cho nên tới hôm nay, chúng ta
không có nhiều bác sĩ y khoa dành thời gian để viết về
những gì liên quan tới các chứng bệnh từ thông thường
tới nan y. Như một thứ cẩm nang phòng ngừa…Để mỗi
gia đình có thể lưu giữ trong nhà, bên cạnh những tủ
thuốc phải có.
Tôi thăm hỏi một bác sĩ y khoa,
một người hiện hành nghề “Cứu nhân độ thế”
thỉnh thoảng cũng nhín chút thời gian quý báu để viết
xuống những giải thích, lưu ý về những căn bệnh thông
thường mà chúng ta thường gặp. Vị này cho hay, viết
lách không phải là nghề của ông…như các nhà báo hay
nhà văn…Vì thế mỗi khi muốn viết một bài thuộc loại
“bệnh thường thức,” ông đã mất từ 4 tới 5 tiếng
đồng hồ. Chưa kể số giờ dành cho việc truy cứu tài
liệu, hầu có thể lấy những con số thống kê chính xác
và mới nhất.
Vị bác sĩ y khoa này nói đùa
với tôi rằng, với 5, 6 tiếng để hoàn tất một bài
viết lưu ý độc giả về bệnh này, bệnh kia xuất hiện
theo mùa, hay hậu quả của sự ăn uống, thiếu vận động
cơ thể dài lâu…có thể đưa tới những hậu quả nào
đó, về phương diện sức khỏe… là một việc làm khá
“gay go” đối với ông.
Vị bác sĩ này nhấn mạnh:
“Mục đích của tôi khi bỏ thì
giờ viết một bài gì đó về các loại bệnh thường
thức, có tính chất phòng ngừa, không hề vì nhu cầu
tiền nhuận nhuận bút. Bởi vì với số thời gian tôi bỏ
ra để viết bài, tôi khám được biết bao bệnh nhân.Và,
dĩ nhiên, số tiền tôi kiếm được cũng sẽ rất nhiều
lần, hơn tiền nhuận bút mà một tờ báo có thể trả
tôi. Tóm lại, tôi viết chỉ vì muốn viết. Chỉ vì muốn
phục vụ nhiều người cùng một lúc. Nó khác hơn việc
tôi khám bệnh, chỉ hữu ích cho một người. Một bệnh
nhân mà thôi…”
Lời nói thật hay tâm sự của
người bạn bác sĩ y khoa vừa kể, khiến tôi liên tưởng
ngay tới một bác sĩ y khoa, mà tên tuổi của ông từ
nhiều năm qua, đã trở thành quen thuộc với cộng đồng
Việt của chúng ta ở khắp nơi trên thế giới. Luôn cả
đồng bào ở Việt Nam. Đó là bác sĩ Nguyễn Ý Đức.
Tôi không biết khi đặt tên cho
con mình là Nguyễn Ý Đức, đấng sinh thành ra người con
trai sau này trở thành một bác sĩ y khoa từ đầu thập
niên 1960 ở Saigon đã nghĩ gì? Muốn gửi gấm điều gì
cho đứa con yêu quý của mình? Nhưng căn cứ vào sự theo
dõi hành trình “cứu nhân độ thế” của mình, tôi
thấy ông không chỉ là một bác sĩ y khoa xứng đáng với
cụm từ “Lương y như từ mẫu,” mà cái “đức”
dường như luôn là một trong những “ý” thức hàng đầu
của ông.
Hơn thế nữa, dù công việc bề
bộn, dù thì giờ dành riêng cho cá nhân và cho gia đình
mình không được bao nhiêu, vậy mà ông vẫn cặm cụi
viết liên tục từ mấy chục năm qua…
Những bài viết có tính cách “y
khoa thường thức’ hay “y khoa phòng ngừa” của ông,
tôi thấy chúng xuất hiện thường xuyên hàng tuần, hàng
tháng trên rất nhiều mặt báo, cũng như trên rất nhiều
trang mạng Việt ngữ của chúng ta.
Điểm đặc biệt của ngòi bút
mang tên Bác sĩ Nguyễn Ý Đức, không chỉ là tính chính
xác với những tài liệu được cập nhật, và những chỉ
dẫn chi tiết về nguyên nhân căn bệnh, cách phòng ngừa
bệnh….Mà những bài viết của ông, theo tôi còn có tính
cách thủ thỉ như một nhà văn kể chuyện đời thường
(The Story Teller.) Ông cũng luôn cho thấy tính chất dịu
dàng, nhỏ nhẹ trong các bài viết của mình, như thể ông
đang nói chuyện, hay dỗ dành một người bạn ngang chướng
mà ông yêu quý, quan tâm.
Tôi cũng rất thích, và tôi cho
là vô cùng đặc biệt khi ông đem được vào trong hàng
chục cuốn sách thuộc loại “y khoa phòng ngừa” của
ông, phần văn học quá khứ. Đó là những bài học ngụ
ý sâu sắc. Đồng thời, ông cũng cho người đọc cơ hội
được sống lại những kỷ niệm của một thời vang
bóng.
Như trước khi mời độc giả
bước vào tác phẩm “Cẩm nang sức khỏe cao niên,” ông
đã trích dẫn “Quốc Văn Giáo Khoa Thư” như sau:
“Một ông thầy thuốc già, chữa
bệnh giỏi có tiếng. Phải khi ông ốm nặng, các học
trò đến chầu chực thuốc thang bên cạnh ông. Ông cố
gượng nói rằng: ‘Lão biết mình đã đến ngày tận số
rồi nhưng lão có nhắm mắt cũng cam lòng, vì lão có để
lại ba thầy thuốc rất hay.’ Ông nói tới đây, nhọc
quá phải nghỉ. Các thầy thuốc học trò thấy ông nói
thế, đều lắng nghe, ai cũng nghĩ bụng trong ba người ấy
thế nào chả có tên mình. Ông nghỉ một lúc rồi lại
nói: ‘Trong ba thầy thuốc ấy thì hay nhất là thầy Sạch
Sẽ, thứ nhì là thầy Điều Độ, thứ ba là thầy Thể
Thao. Sau khi lão mất rồi, nếu các anh biết theo ba thầy
ấy mà chữa cho người ta, thì thiên hạ khỏi được bao
nhiêu là bệnh tật.’…”
Đoạn trích dẫn ở trên, tự
thân đã cho thấy tính chất… “ý” và “đức” trong
con người thầy thuốc Nguyễn Ý Đức.
Khi đang viết bài này, tình cờ
chúng tôi lại được đọc một bài viết có tính cách
báo động cho tất cả chúng ta về sự trở lại “Vi
khuẩn West Nile,” của bác sĩ Nguyễn Ý Đức.
Mở đầu bài viết về “Vi
khuẩn West Nile,” người bác sĩ họ Nguyễn của chúng ta
viết:
“Ngày 1 tháng Tám vừa qua, Bộ
Y tế tiểu bang Texas đã đưa ra lời báo động cho dân
chúng là phải đề phòng bệnh do vi khuẩn West Nile gây
ra. Theo bộ này, kể từ đầu năm cho tới cuối tháng
Bảy, đã có 111 trường hợp bệnh với một tử vong ở
miền Bắc Texas, đặc biệt là tại các quận hạt Dallas,
Collin, Tarrant và Denton. Cơ quan y khoa phòng ngừa đang ráo
riết phun thuốc diệt trừ muỗi tại một số vùng có
nhiều muỗi để phòng ngừa bệnh dịch (…)
“…Bệnh thường xuất hiện
khi thời tiết nóng ẩm và thường thấy ở miền Đông
Bắc Louisiana, miền Trung và Nam California, các vùng phụ
cận Dallas, Houston, Chicago và Phoenix…”
Sau đó, tác giả đi vào phần
nguồn gốc bệnh. Cách truyền bệnh. Những rủi ro đưa
tới nhiễm vi khuẩn West Nile. Có thuốc chủng ngừa chưa?
Phòng ngừa bệnh. Cách dùng thuốc đuổi muỗi…
Nghĩa là tác giả không để một
chút thiếu sót nào trong bài viết của mình, khiến độc
giả phải hoang mang vì không có câu trả lời.
Tôi muốn kết luận bài viết
này của mình, bằng một câu nói bình thường thôi, nhưng
không thể chân tình hơn trước những đóng góp ý nghĩa
của bác sĩ Nguyễn Ý Đức cho đời sống này là:
“Cảm ơn người thầy thuốc
của tôi. Và, cũng xin được cảm ơn đấng sinh thành ra
ông. Dù các đấng sinh thành này, còn tại thế hay đã
qua đời.”
Du Tử Lê,
(Aug. 31. 2012.)