(Bài nói chuyện trong
chương trình “Tình ca muôn thuở,” Houston, Texas, Chủ Nhật, ngày 15 tháng
10 năm 2012).

Tôi không nhớ tôi đã
có bao lần, được đứng trước quý vị và các bạn - - Những người mà thâm tâm tôi
hằng nghĩ, là những đại biểu đúng nghĩa nhất, cho nỗ lực duy trì Văn Học, Nghệ Thuật
Việt Nam ở xứ nguời. Và, thành phố Houston của quý vị là mũi nhọn, là ngọn sóng
đầu, cao, lớn nhất.
Nói thế không có nghĩa,
Houston của chúng ta tập trung nhiều nhất đồng bào Việt tỵ nạn.
Không. Hoàn toàn không
phải, thưa quý vị.
Tính trên số dân thì
Houston của chúng ta đứng hàng thứ # 3, sau Santa Ana và San Jose.

Nhưng, thưa quý vị và
các bạn, tôi rất hãnh diện để nói rằng, chỉ riêng Houston mới có những tấm
lòng, những trái tim đủ lớn và, quan trọng nhất là quyết tâm đeo đuổi lý tưởng:
Từ văn hóa tới xã hội. Từ chính trị tới khoa học, kỹ thuật…
Khi nói tới những
quyết tâm đeo đuổi lý tưởng của bất cứ một nguời, hay một nhóm nào thì, nó cũng
đồng nghĩa với những hy sinh to lớn mà, không phải ai trong chúng ta cũng có
thể làm được.
Ở đây, trong khung
cảnh này, kính thưa quý vị, tôi chỉ xin nêu ra một vài hy sinh cụ thể của một,
trong những người tổ chức chương trình - Tình Ca Muôn Thuở Này.
Mặc dù tôi biết người
ấy, không hề muốn tôi nhắc đến. Đó là bà Phương Hoa. Một trong những dược sĩ
Việt tỵ nạn đã sớm trở lại được với chuyên môn của mình. Ðồng thời, bà cũng rất
sớm có license hành nghề dược sĩ của tiểu bang Texas…

Nhưng kể từ năm 1994,
khi cộng đồng của chúng ta có nhu cầu cần một tiếng nói chung, bà Phương Hoa và
nhạc sĩ Đăng Khánh, người bạn đời của bà, đã quyết định xếp, bỏ bằng dược sĩ
của mình, để hai ông bà cùng lăn lưng, lao đầu vào quyết tâm xây dựng đài phát
thanh VOVN - The Voice of Vietnam - Kéo dài gần 15 năm trời.
Với khoảng thời gian
gần 15 năm đằng đẵng ấy, nếu tính lương khiêm tốn thôi, cho một dược sĩ là
100,000 một năm thì, bà Phương Hoa đã thất thu trên dưới 1 triệu 500 ngàn đồng.
Chưa kể phần thất thu của nhạc sĩ Đăng Khánh vì ngoài tư cách nhạc sĩ, ông còn
là một bác sĩ nha khoa đầu tiên mở phòng mạch ở thành phố này.
Là người có đôi chút
kinh nghiệm trong lãnh vực truyền thông, báo chí, tôi hiểu, ông, bà Phương Hoa
/ Đăng Khánh đã phải bỏ ra một số thời gian không nhỏ cho VOVN: phát thanh 5
ngày một tuần. Mỗi ngày 8 tiếng.
Ở đây, chúng tôi
không nhắc tới những áp lực chính trị từ nhiều phía, ảnh huởng tới tinh thần
của cá nhân ông, bà Phương Hoa / Đăng Khánh; cũng như những thành viên khác, thuộc
gia đình riêng của ông bà .
Ở đây, chúng tôi cũng
không nói tới những đóng góp ý nghĩa của VOVN trong giai đoạn chúng ta được
chào đón nhiều cựu Tù Nhân chính trị - - Cũng như sau đó, là nhu cầu hiểu biết
dẫn đường vào đại học của con, em những vị cựu tù nhân chính trị ấy.
Ở đây, chúng tôi cũng
không nhắc tới sự kiện VOVN trở thành một thành viên, một nguời thân của cả
trăm ngàn gia đình Việt ở khắp Hoa Kỳ, Âu Châu và Úc Châu, qua hệ thống
Internet.

Ở đây, thưa quý vị và,
các bạn, chúng tôi chỉ muốn nhấn mạnh tới hai tấm lòng, hai quyết tâm Phương
Hoa / Đăng Khánh. Họ đã không dừng lại ở nỗ lực phục vụ của họ trong lãnh vực
truyền thông; mà, hàng năm, hoặc mỗi hai năm, họ còn mang lại cho chúng ta ít
nhất, một chương trình nhạc thính phòng - - Và chương trình hôm nay, là một dấu
ấn, cụ thể..
Tôi nhớ, tôi đã đuợc
đọc đâu đó, một trong hàng trăm lá thư của một trong số những quý vị hiện ở
đây, hôm nay, viết cho bà Phương Hoa, nói về những chương trình nhạc thính
phòng của VOVN…
Nội dung bức thư ngỏ ý
cám ơn ông bà Phương Hoa / Đăng Khánh đã liên tiếp thực hiện những chương trình
nhạc thính phòng, như chương trình mà chúng ta sẽ được thưởng thức ngay sau
đây, giúp cho những em nhỏ trong gia đình của tác giả lá thư, thấy được sự khác
biệt lớn lao giữa giá trị đích thực của dòng tân nhạc Việt Nam trải qua gần một
thế kỷ với dòng tân nhạc mang đầy tính chất “mì ăn liền” đang phổ biến rất sâu
rộng tại Việt Nam hiện nay!
Nội dung bức thư còn
nhấn mạnh, những chương trình thính phòng, như chương trình này, theo người
viết bức thư, đã gieo những hạt giống tốt lành trong khu vườn tinh thần non dại
của giới trẻ.
Khi tình cờ đọc được
bức thư vừa kể, tôi liên tưởng tới một câu nói của người xưa, đại ý:
“Nếu cả một cuộc đời,
mình không làm được điều gì hữu ích cho kẻ khác thì, hãy trồng một gốc cây, cho
những thế hệ sau được hưởng bóng mát.”
Tuy nhiên, thưa quý
vị, chúng ta đều biết rằng, trong thực tế, một gốc cây, thậm chí một rừng cây,
cũng có thể bị đốn ngã, bị san bằng do nhu cầu phát triển gia cư, đô thị hóa
của con người.

Lại nữa, một gốc cây,
nếu may mắn không bị đốn ngã thì, khi cây quá già, nó cũng sẽ tự hoại vì bị
rỗng, mục.
Thưa quý vị, nhưng nếu
đó là những gốc cây Văn Học, Nghệ Thuật, gốc cây trí tuệ thì, chẳng những muôn
đời không bị mục, rỗng mà, nó sẽ mỗi ngày một cao, lớn tỏa rộng bóng mát thênh
thang, thêm nữa.
Từ suy nghĩ đó hôm
nay, trước quý vị và các bạn, những đại biểu chọn lọc của nổ lực duy trì, phát
huy văn hóa Việt nơi xứ người, tôi thấy, tôi không thể không nói ra rằng, trong
tinh thần ấy, hai người bạn của cộng đồng, của chúng ta là Phương Hoa / Đăng
Khánh, theo tôi, họ không chỉ gieo trồng một vài gốc cây mà, trong âm thầm, họ
gieo trồng hằng ngàn những gốc cây văn hoá. Những gốc cây Văn Hóa ấy muôn đời
không rỗng, mục…