
Thưa quí vị, là một trong những
thi sĩ có số lượng thơ được phổ nhạc nhiều nhất,
lên tới hơn 300 bài hát, thi sĩ Du Tử Lê không chỉ nổi
tiếng với người Việt cả trong nước và hải ngoại,
mà một số bản thơ tình của ông cũng được các nhà
xuất bản Hoa Kỳ dịch thuật và sử dụng làm tài liệu
giảng dạy trong một số trường đại học.
Trong chương trình âm nhạc cuối
tuần kỳ này, Vũ Hoàng xin trân trọng giới thiệu đôi
nét về những tác phẩm nhạc được phổ thơ của thi sĩ
Du Tử Lê.
Khúc Thụy Du (Thiên Kim ố Nguyên
Khang)
Quý vị mới nghe trích đoạn ca
khúc Khúc Thụy Du qua tiếng hát Thiên Kim và Nguyên Khang.
Sau đây mời quí vị nghe buổi trò chuyện của Vũ Hoàng
với thi sĩ Du Tử Lê.
Duyên nghiệp
Vũ Hoàng: Trước hết, cám ơn
ông đã dành cho đài ACTD buổi trò chuyện hôm nay ạ. Vũ
Hoàng muốn biết vì sao rất nhiều nhạc sĩ lại chọn
thơ của ông để phổ nhạc. Có điểm đặc biệt gì
trong những bài thơ đó mà rất nhiều trong số này đã
thành công không thưa ông?
Nhà thơ Du Tử Lê: Câu hỏi của
Vũ Hoàng làm tôi cũng lúng túng. Chính bản thân tôi cũng
không biết vì sao cả. Hồi đầu số người phổ nhạc
bắt đầu là những ông như Nguyễn Hiền, rồi Phạm Duy,
Phạm Ðình Chương. Hồi ở Việt Nam trước năm 1975, thì
lúc đầu tôi nghĩ đó là một cái duyên, nhưng sau đó,
nhiều quá tôi cũng không biết làm sao. Câu trả lời rất
thành thật thưa quí thính giả và thưa Vũ Hoàng.
Vũ Hoàng: Dạ vâng, Vũ Hoàng có
nói chuyện với nhạc sĩ Từ Công Phụng thì được ông
cho biết là trong thơ của thi sĩ có sự nhân cách hóa
được những sự vật, những điều rất bình thường để
biến nó thành như những con người trong thơ.
Nhà thơ Du Tử Lê: Có lẽ nhận
định của nhạc sĩ Từ Công Phụng cũng là một nhận
định. Nhưng như vậy, chúng ta sẽ nói sang phần kỹ
thuật một chút, thì tôi hy vọng thính giả không khó
chịu lắm.
Vâng, nó là một duyên nghiệp,
nếu nó hay, nó sẽ chắp cánh cho bài thơ, thì mình gọi
là cái duyên, nếu nó dở, nó giết bài thơ thì mình gọi
là cái nghiệp.
Thơ thì có kỹ thuật của nó.
Kỹ thuật căn bản của thơ là so sánh, vật này với vật
kia, liên tưởng, liên tưởng vật này với vật khác, thứ
ba là nhân cách hóa và thứ tư là ẩn dụ. Ðồng thời
tôi cũng chủ tâm linh động hóa những sự vật nó cố
định. Nếu mình không nhân cách hóa được thì linh động
hóa, cho nó một sức sống hay là một sự chuyển động
thì đó là quan niệm của tôi, cũng tạm gọi là đặc
biệt đi.
Vũ Hoàng: Thưa ông, Vũ Hoàng cũng
không am hiểu nhiều về thơ, thì thấy rằng luật bằng
trắc đôi khi phải rơi vào những giai điệu lên xuống
của bài hát thì nghe mới xuôi được, không biết chuyện
dấu, sắc hỏi huyền ngãà thi sĩ Du Tử Lê sẽ chọn và
đặt như thế nào?
Nhà thơ Du Tử Lê: Câu hỏi rất
là hay, hay lắm. Tôi không chú ý đến cái đó. Tôi lấy
một thí dụ cụ thể nhé. Một trong những người trẻ
phổ nhạc thơ của tôi là nhạc sĩ Trần Duy Ðức, anh có
phổ một bài khá thành công là bài Ở Chỗ Nhân Gian
Không Thể Hiểu. Thì Vũ Hoàng thấy rằng ngay câu đầu
tiên của tôi là 2 vần trắc đi với nhau: Ở ố vần
trắc, Chỗ ố vần trắc. Chưa kể là ông Phạm Ðình
Chương hay anh Trần Duy Ðức chọn phổ những bài thơ tự
do, không có vần điệu, không đều đặn, không êm ả
đâu. Khi tôi làm thơ thì không hề có chủ tâm để phổ
nhạc, chưa bao giờ có ý định đó cả.
Vũ Hoàng: Vâng bản Khúc Thụy Du
thì sao ạ?
Nhà thơ Du Tử Lê: Vũ Hoàng có
biết là trước khi phổ nhạc bài đó thì tôi và ông Anh
Bằng hoàn toàn không biết nhau, ông đi mua sách của tôi,
cuốn tôi tái bản bên này. Một buổi tối ông đi tìm
tôi, tôi có một quán cà phê nho nhỏ, ông nói là xin gặp
ông Du Tử Lê, tôi bảo tôi chính là Du Tử Lê đây, anh
cần cái gì.
Chuyện vui lắm, tôi viết xuống
rồi, bây giờ tôi kể lại cho Vũ Hoàng và quí thính giả
nghe, thì ông nói tôi là Anh Bằng đây, tôi mới nói tôi
biết anh, anh cần gì không. Thì lúc đó ông nói, tôi mới
đi mua cuốn sách của anh, lúc đó còn anh anh tôi tôi và
tôi phổ một bản nhạc mà tôi không biết hát. (cười).
Vâng, tôi muốn đưa một cái rất tình cờ như vậy. Rất
nhiều người nhạc sĩ khi họ phổ thơ của tôi, họ
không biết tôi là ai cả, tôi cũng chẳng biết họ là ai
cả.
Vũ Hoàng: Vâng, nó như một duyên
số đến với nhau phải không ạ?
Nhà thơ Du Tử Lê: Vâng, nó là
một duyên nghiệp, nếu nó hay, nó sẽ chắp cánh cho bài
thơ, thì mình gọi là cái duyên, nếu nó dở, nó giết
bài thơ thì mình gọi là cái nghiệp. (cười).
Hơn 300 bài thơ được phổ nhạc
Vũ Hoàng: Bây giờ Vũ Hoàng quay
lại thơ của chú, Vũ Hoàng biết rất nhiều nhạc sĩ phổ
thơ của chú, thì chú có thống kê được bao nhiêu bài
đã được phổ rồi không ạ?
Nhà thơ Du Tử Lê: Thống kê thì
không thể thống kê được, ước lượng thì có thể
được, riêng nhạc sĩ Anh Bằng đã khoảng trên 20 bài,
nhạc sĩ Song Ngọc cũng phổ nhạc khoảng 50-60 bài, nhạc
sĩ Trần Duy Ðức cũng phổ trên 20 bài, anh Khang Thụy phổ
thơ tôi khoảng 40 bài, nếu bây giờ tôi gom lại tất cả
những bài thơ đó, thì con số sẽ không dưới 300 bài
thơ.
Trong đó có một bài 4-5 người
phổ, mỗi người cho bản nhạc một version (thể điệu)
khác nhau. Tôi thí dụ bài Ơn Em, người đầu tiên phổ
không phải là Từ Công Phụng, người đầu tiên là nhạc
sĩ Phạm Duy, ông phổ điệu ballad có pha Tây Nguyên, ông
giữ nguyên văn “Kiếp Sau Xin Giữ Lại Ðời Cho Nhau”.
Khoảng 2 năm sau, ông Từ Công Phụng thấy bài đó, thì
ông nói rằng biết nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc rồi,
nhưng ông nghĩ là ông có thể cho nó một version khác (thể
điệu). Cũng giống một bức tranh, mỗi người nhìn một
bức tranh khác nhau, khi phổ nhạc thì anh Từ Công Phụng
cắt đi để khỏi trùng tên và chọn nhan đề Giữ Ðời
Cho Nhau.
Vũ Hoàng: Vâng, tuyệt vời ạ.
Ðó là điểm rất đặc biệt đấy ạ. Vũ Hoàng cám ơn
thi sĩ rất nhiều đã dành thời gian cho buổi trò chuyện
hôm nay ạ. Bây giờ bắt đầu vào phần âm nhạc, mời
quí vị nghe lại bản Giữ Ðời Cho Nhau do nhạc sĩ Từ
Công Phụng phổ nhạc.
Giữ Ðời Cho Nhau (Vũ Khanh)
Ðể tiếp nối, mời quí vị
nghe bản: Ca Khúc Của Lê do nhạc sĩ Ðăng Khánh phổ
nhạc.
Ca Khúc Của Lê (Tuấn Ngọc)
Trước khi chia tay, mời quí vị
nghe bài hát: Dòng Suối Trăm Năm qua tiếng hát ca sĩ Trần
Thái Hoà do nhạc sĩ Trần Duy Ðức phổ nhạc. Vũ Hoàng
xin chào và hẹn gặp lại quí vị trong chương trình tuần
sau.
Dòng Suối Trăm Năm (Trần Thái
Hoà)