buồn đan ghế cũ tôi ngồimênh mang rừng thấp, xa người núi cao
hồn treo từng lá thì thàogió đi, tôi động, lòng rào rạt, xưa
tưởng người đứng cuối cơn mưanhớ tôi khăn lụa cũng vừa đưa ngang
trong tôi cây cũng hai hàng(giống như tôi sớm úa vàng lá vui)
sầu người kéo bước tôi luingày trên núi gửi về xuôi mắt rừng