Là chim bướm mười phương phù sa nước ngọtMùa xuân nào nàng lỡ hái hoa yêuNgười dặm xa bóng nhỏ cuối chân chiềuTình lén lén trên làn môi kiều mỵMắt ngây thơ nghe bắt đầu ảo dịNhững chờ mong thương nhớ thoảng qua lòngRồi dung nhan theo làn tóc bềnh bồngTrôi chảy mãi trên dòng sông héo muộnLà những tháng mưa bay tình yêu không tưởngNàng âm thầm trong thế giới ưu tưNgười dặm xa bóng nhỏ đã mịt mùLàm sao nhỉ ? Đôi khi nàng rưng nước mắtTrong mặc cảm âu lo thời gian dằn vặtNàng tưởng mình đã hết ước mơNhưng một hôm người bến gió trở vềThân xiêu đổ chiến tranh hằn nguyên dấu vếtNgười đứng đó nghiêng nụ cười mỏi mệtNàng xót xa như máu chảy ngoài timÔi tình yêu thế kỷ kiếm tìmTrong giây phút hiện nguyên hình hoang phếNgười trở về không mang lời kể lểKhông van xin mà chỉ dám nguyện cầuNgày quê hương đổi sắc thay màuNgười sẽ hát bài ca tình yêu phù sa nước ngọtNhưng khao khát mới chỉ là khao khátVà ước mong chỉ là ước mong thôiNgười con trai một sớm lại quên lời(lời hò hẹn ái ân tuổi xanh thành phố)Người ra đi lúc đêm buồn lệ nhỏAi biết cho nàng buồn giữa quê hương?
1962.