• Trang Nhà
  • Tiểu sử
  • Tác phẩm
  • Thơ Phổ Nhạc
  • Hình ảnh
  • Thư Độc Giả
Hội nhập | Ghi Danh RSS
Tìm kiếm
Thể loại
  • Văn Học Nghệ Thuật
    • Trò Chuyện Trên dutule.com
    • Một Bài Thơ Cũ
    • Ở Chỗ Nhân Gian...
    • Tin Văn Học Nghệ Thuật
    • Tin Sách
    • Phê Bình. Biên Khảo. Ph.Vấn
  • Du Tử Lê và Bằng Hữu
    • Phỏng Vấn Du Tử Lê
    • DTL Ghi Nhận Từ Bằng Hữu
    • Sáng Tác Của Bằng Hữu
    • Bằng Hữu Ghi Nhận Từ DTL
  • Tác phẩm DTL
    • Thư Mục
    • Tập Thơ
    • Văn Xuôi
    • Bài Thơ
    • Thuyết Trình
    • Tùy Bút
    • Thơ Trên Gốm
    • Du Tử Lê - Sáng Tác Mới
    • Bên Cạnh Những Sáng Tác
    • Du Tử Lê - Bài Thơ Cũ
    • Tranh Du Tử Lê
  • Du Tử Lê - Hình Ảnh
    • Tượng
    • Gia Đình
    • Bằng Hữu
    • Chân Dung DTL
    • Tranh Chân Dung
  • Giữa Chúng Ta
    • Phiếu Mua Sách
    • Thư Độc Giả
  • Thơ Phổ Nhạc
  • Video
  • Liên Kết Website
Khách Thăm Viếng
Số lượt truy cập
377,660
Số người online
: 8
Thành viên
: 0
Khách
: 8
Bài viết 
Sách Mới

Sách Mới

tren ngon tinh sau

Bằng Hữu Ghi Nhận Từ DTL
Người Khước Từ Tác Phẩm Mình: Họa sĩ Nghiêu Đề! (Xem: 94)
Bây giờ đã 24 năm kể từ ngày dòng văn học nghệ thuật miền nam Việt Nam bị bức tử.
Người Bạn Thiết Của Những Kẻ Lang Thang. (Xem: 198)
Nguyên Sa, Tôi Mới Gặp (Xem: 377)
Phan Vũ, Từ Điện Ảnh Tới Thi Ca (Xem: 504)
Những “Vắng mặt” Trong Bức Phù Điêu Hà Nội, 72 Của Phan Vũ. (Xem: 712)
DTL Ghi Nhận Từ Bằng Hữu
ĐINH CƯỜNG - Đọc Tranh Du Tử Lê Nhớ Tagore [1] (Xem: 32)
Khi người thi sĩ ấy vẽ/ đâu từ hơn năm nay
NGUYỄN THẾ ĐỈNH - Những Ngày Thơ Ấu Với Bạn Tôi, Ở Hà Nội (Xem: 154)
NGUYÊN SA - Du Tử Lê. (Xem: 348)
ĐA MI - Đứa Con Nghìn Năm Tuổi Hoang Vu (Xem: 551)
TRẦN MẠNH HẢO - “Những Vì Sao Chưa Biết Ngủ Một Mình” (Xem: 645)
bạn-tôi, thư tháng bảy,
(01/04/2010 10:22 AM) (Xem: 3939)



Bạn tôi,

Nước Mỹ nói chung, California nói riêng, đã bước vào mùa hè 2010. Một mùa hè bất thường với những ngày nóng chết người, hớn hở đến sớm ở vùng đông bắc và, những mưa, bão cũng muốn sớm đạt “chỉ tiêu” tai họa cho vùng Tây nam Hoa Kỳ…

Riêng California, mùa hè năm nay, cũng đỏm dáng với nhiều sớm mai bâng khuâng mưa bụi và, những trận gió se thắt hơi biển, lạnh.

Tôi cảm tưởng mùa hè năm nay chưa muốn những người già (như tôi,) vội vã chia tay áo, ấm.

Những sớm mai ngồi với bằng hữu ở café Tài Bửu hay Lan Hương, California vẫn còn là mùa thu sót, nuối; chông chênh nhiều biệt ly mơ hồ, giữ lại.

Ở hai nơi ấy, chúng tôi cũng mới chia tay Nguyễn Quốc Thái, Võ Hùng Anh. Người về Saigòn. Kẻ trở lại Paris.  

 

Tuy nhiên, bạn tôi, cách gì thì, California cũng đã giã từ cơn sốt World Cup kéo dài gần một tháng qua. Chúng để lại trên sân cỏ Nam Phi, không phải những câu hỏi về lễ đăng quang của đội tuyển Tây Ban Nha, sau khi đốn ngã những đôi chân vàng đến từ xứ Tulip / Uất kim hương.

Chúng để lại ở các cầu trường hôm nay, những câu hỏi không một ai đủ thẩm quyền trả lời. Những câu hỏi về trận bán kết giữa Tây Ban Nha và, những cỗ xe tăng Đức Quốc. Huyền thoại Những huyền thoại nối tiếp hay, tiêu biểu cho sự tinh quái của “Con cáo già sa mạc châu Phi ”, đệ nhị thế chiến: Thống chế Erwin Rommel. Một danh tướng, cuối cùng đã phải chọn uống thuốc độc, tự kết liễu đời mình, khi cuốc mưu sát Hitlet, bất thành, ngày 20 tháng 7 – 1944.

Có chăng một cuộc “bán độ” mà bạn tôi, tay chơi Bành Nho (một bình luận gia bóng đá thẩm quyền,) quả quyết?

Hay những câu hỏi liên quan tới những trọng tài phủ nhận những trái bóng đã yên nghỉ trong khung thành?

Hoặc những thẻ đỏ, (cũng lẽ ra,) đã phải được dơ lên khi một tuyển thủ của đội Hòa Lan, nồng nhiệt “tặng” nguyên một cú đá đầy gai nhọn “hận thù” lên ngực đối thủ trong trận chung kết với Tây Ban Nha?

Ngay với “thầy bàn Bạch Tuộc”, họ Bành, bạn tôi,  cũng cất tiếng hỏi, có chăng sự trong sáng, trung thực, không “set-up” của chủ nhân ông…thầy bàn ấy?  

 

Bạn tôi,

Tuy nhiên, cách gì thì, cơn sốt World Cup cũng không nhận chìm mọi thân hữu (những bạn đọc) của trang nhà, “sân chơi chung” này, của chúng ta.

Tháng Sáu vẫn đi qua với hàng chục ngàn cú “hit” từ bằng hữu.  

Hơn thế, bạn tôi, tháng Sáu còn choàng vai Tháng Bảy đi tới, với sáng tác mới của nhiều bằng hữu trang nhà này.

Những con chữ thơm tho nhan-sắc-kỷ-niệm của Lữ Quỳnh.

Những con chữ dung dị, như đã mang theo cả mùi hương bát nhã của Đỗ Hồng Ngọc.

Nắng và, gió quê nhà, lênh đênh trong những dòng thơ vật vã nhân sinh của Nguyễn Lương Vỵ, ở Tam Kỳ.

Ghi nhận sắc, bén của Đỗ Quyên, ở Toronto, về chân dung những năm văn học Việt Nam quê người, gần đây.

Bên cạnh đó, sân chơi chung này vẫn là nơi gửi tới các thân hữu, những nụ cười hóm hỉnh của “đệ nhất phiếm” Song Thao, ở Montreal cùng, phần “Trò chuyện trên mạng” của ông.

“Trò chuyện” này, như bạn biết, là sự tiếp theo phần trả lời trí tuệ và, chân tình của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, ở Hà Nội - - Nối liền phần làm sáng lên cõi giới văn xuôi mang tên Vũ Thư Hiên, ở Paris.

Hơn thế, bạn tôi,Tháng Sáu cũng choàng vai tháng Bảy, đi tới, với những sáng tác mới nhất, hoặc tiêu biểu của các tác giả quen thuộc như Vũ Thư Hiên, Nguyễn Linh Quang, Bùi Ngọc Tấn, Nguyễn Trọng Tạo, Lữ Quỳnh, Lê Thiệp, Orchid Lâm Quỳnh, Ngọc Kim, Đa Mi, Lê Vương Ngọc, Nguyễn Thị Khánh Minh, Nguyễn Quốc Thái…(thơ / văn.) Đinh Cường, Nguyễn Đình Thuần, Cao Bá Minh, Phan Diên…(hội họa)… Sưu tập tranh của các họa sĩ như Tạ Tỵ, Ngọc Dũng, Thái Tuấn, Duy Thanh… Phạm Đình Chương, Đăng Khánh, Nguyên Bích, Từ Công Phụng, Vũ Thành An, Hoàng Quốc Bảo, Trần Duy Đức, Lê Văn Thành, Hoàng Song Nhi…(âm nhạc.)

Riêng phần tin văn học nghệ thuật liên quan tới sinh họat của những tài năng, những tên tuổi làm thành nền văn học nghệ thuật Việt Nam hôm qua và mai sau,  thì, Lữ Quỳnh đã đánh giá là được nhiều thân hữu theo dõi.

 

Bạn tôi,

Tôi biết, bạn tôi không hề chờ đợi tôi liệt kê đầy đủ tên tuổi những tác giả đã đóng góp để làm thành trang mạng này, trong 6 tháng qua.

Tôi biết, muốn tìm kiếm một tác giả nào, bạn tôi sẽ chỉ cần đánh tên tác giả đó vào ô ghi sẵn chữ “Tìm” (trang nhất, trên cùng, bên phải.)

Hệ thống tìm kíêm của trang nhà này, sẽ tự động liệt kê đầy đủ những sáng tác có trong trang mạng, của tác giả ấy.

 

Bạn tôi,

Nhưng nếu tôi không lầm thì, bạn tôi muốn tôi tường trình với bạn, về những nỗ lực mới nhất mà, nhóm chủ trương “sân chơi chung” này đã thực hiện được, về những tác phẩm từ hơn 50 năm qua, của tôi.

Bạn tôi, nếu đó chính là sự chờ đợi của bạn thì, tôi xin thưa ngay rằng: 

- Tới hôm nay, mấy chục tuyển tập thơ của tôi, vốn được in từ năm 1964, tới hôm nay, tháng 7 năm 2010, đã được post đầy đủ trên trang mạng. (Trong phần "Tập thơ")

- Cũng vậy, một số tác phẩm văn xuôi của tôi. Tôi nói, “một số…” bởi vì tới nay, những người điều hành trang nhà dutule.com vẫn chưa sưu tập đủ.

Với những tác phẩm còn thiếu, bạn sẽ thấy ghi rõ hai chữ “Không có”!  

Nên, ngoại trừ những tác phẩm văn xuôi phải bị chú hai chữ “không có” thì, với bất cứ một tập sách văn xuôi nào khác của tôi trong tiểu mục “Tác phẩm DTL ”, bạn chỉ cần “click” vào bìa sách của tác phẩm đó - - Nguyên bản sẽ hiện ra, theo trật tự như nó đã là.
 

Bạn tôi,

Với cá nhân tôi, phần lưu trữ và phổ biến các tác phẩm nêu trên, là một việc làm không thể lớn lao, không thể ý nghĩa hơn, những ngày cuối, đời tôi.

Tôi muốn được thay mặt bạn, gửi lời tri ân sâu xa nhất, chân thành nhất tới người đã miệt mài, cặm cụi ngày đêm với công việc trần ai, tưởng chừng không có ngày hoàn tất!

Người đó, dù ở trong ban điều hành trang nhà dutule.com, nhưng không muốn nêu danh. Nên, tôi chỉ xin nói một lần, ở đây, rằng:

Nếu có một biết ơn nào mà tôi sẽ mãi nhớ, trong phần đời khác của mình thì, chính là việc làm ấy, của người ấy vậy.

 

Bạn tôi,

Nhắc tới những tác phẩm chưa sưu tầm được, nhân đây, tôi cũng xin thay mặt nhóm chủ biên trang mạng dutule.com, tha thiết kêu gọi sự tiếp tay của các thân hữu (trong cũng như ngoài nước.)

Nếu thân hữu nào có những tác phẩm mà chúng tôi còn thiếu, thì:  

1- Xin cho chúng tôi 1 copy – gồm cả bìa sách lần ruột sách. Phí tổn sao chép và, cước phí bưu điện, cho phép chúng tôi, được hoàn trả.

2- Nếu tin tưởng đủ, xin cho chúng tôi mượn, để sắp chữ lại. Khi xong, chúng tôi cũng sẽ hoàn lại trong một thời gian nhanh nhất.

3- Đặc biệt hơn, nếu có lòng trân trọng và, tương quý lẫn nhau, xin cho lại chúng tôi tác phẩm đó, với phí khỏan do chính thân hữu ấy, ấn định.            

 

Bạn tôi,  

Cuối cùng, California cũng đã giã từ cơn sốt World Cup kéo dài gần một tháng qua. Dù cho chúng có để để lại trên sân cỏ Nam Phi, rất nhiều những câu hỏi, không lời giải đáp.

Nhưng, cách gì thì, “sân chơi chung” này, vẫn là sân chơi văn học nghệ thuật thuần túy, của tất cả chúng ta.

Nó vẫn là một dòng sông, mang máu, thịt Việt Nam đi tới.

Và, điểm tới gần nhất, trước mặt chúng ta, là tháng Tám. Tháng Tám của bạn tôi và, tôi, Du Tử Lê.

(July 12 – 2010.)

(Mọi bài vở, thư từ xin gửi về dutuel@dutule.com)        

   

 

 



 

PDFIn TrangGửi mail
Tin / Trang
Sắp theo
Đang xem 1 - 4 của 7 bài 1 2 »
tóc trên đầu vẫn từng ngọn riêng tây. (03/19/2011 12:24 PM) (Xem: 89)
Chiếc xe hối hả như muốn chạy đua cùng mặt trời đang bị những sợi giây vô hình vội vã kéo lên cao. Nắng sớm từng chùm lọt qua cành, nhánh những rặng xoài nặng trái. Nhác trông, như những chiếc võng xanh ương, treo lửng, đu đưa bởi gió đồng. Trên những thửa ruộng lúp xúp chân lúa mới gặt, nước đọng từng vũng do sự nấn, nuối của những trận mưa rào mấy ngày trước. Xa xa, đôi ba cánh cò trắng soải chân, buồn bã, bay. Tựa chúng không chút bận tâm về việc hình ảnh chúng bị hắt lại từ những tấm kính không gian trong suốt, dựng theo chiều thẳng đứng; được chia lô bởi những thân cổ thụ cụt đầu, đã khô quắt; nhưng vẫn muốn phô diễn lần cuối, sự có mặt ngạo nghễ (dẫu tuyệt vọng) của mình. Nếu không kể tài xế, chiếc xe có bốn người cho ba hàng ghế. Hai phụ nữ. Một trung niên. Tóc ngắn. Bề ngoài, cô cho thấy là một người đã miễn nhiễm với tất cả mọi biến động thời thế, xã hội. Nhưng đôi mắt nửa nghiêm khắc, nửa tinh anh của cô, lại cánh giác những ai sáng ý rằng, đó là một người nhạy cảm mà, cái tâm từ của cô, lúc nào cũng sẵn sàng đào những hố, hầm cho cô sập bẫy-xót-xa. Ta cũng có thể nói, đó là người phụ nữ được sinh ra để quên mình, sống cho kẻ khác.
Xem thêm
du tử lê . thôi nôi . tùy bút. (12/31/2010 10:17 AM) (Xem: 814)
Cùng với những vòng lăn cuối cùng xuống đáy vực 2010, là những vết cháy, phỏng của mùa đông dưới không độ, tới sớm trên cảnh vật cùng khắp nước Mỹ. Riêng miền nam California, nơi chúng tôi đang cư ngụ, dấu ấn bà-mẹ-thiên-nhiên để lại, là những ngày mưa. Phẫn nộ. Đêm, mưa thúc bầy ngựa soải vó rầm rập trên mái nhà. Như cuộc rượt đuổi bất tận của bâng khuâng những mối sầu, xưa; nỗi niềm, cũ, quê nhà một thời khuất lấp. Ngày, mưa đem theo gió. Như những tờ giấy nhám chà xát da mặt tôi tấy, mưng buốt, rét. Mưa cũng để lại đường phố nơi tôi ở, những vết thương dị dạng. Như sự lơ đễnh ngày một nhiều thêm, của những bà mụ vô trách nhiệm trước những bào thai thiếu tháng. Trong khi cống, rãnh hai bên đường vẫn ngửa cổ hối hả nuốt những dòng cuồng lưu ầm ầm rác, giấy…Trong ghi nhận riêng của tôi, không ít lần mưa đã chọn tôi như thửa ruộng mầu mỡ nhất, để gieo hạt. Cá nhân, dù cố gắng, tôi vẫn không thể phân biệt đó là những hạt giống thương mẹ? Những hạt giống nhớ bạn? Những hạt giống (bất chợt) bồi hồi cảm nghiệm tình, nghĩa thâm sâu của những người nữ đã đi qua đời tôi? Hay đó là những hạt giống mái ấm êm đềm mà, người bạn đời đang cho tôi những ngày sót. Mót?
Xem thêm
Tùy bút tháng mười một - Thả nốt vầng trăng xuống đáy vườn., (11/12/2010 10:18 AM) (Xem: 2691)
Tới hôm nay, khi ngồi xuống, viết những dòng chữ này, tôi vẫn không hiểu điều gì khiến tôi quyết định trở lại ngôi nhà của bạn tôi, Hùng Nguyễn ở thành phố Fairfax, tuần lễ cuối tháng Mười vừa qua. Chẳng biết có phải vì lời khuyên của Nguyễn Thế Toàn, người bạn thời niên thiếu (từ lâu, đã là một thành viên trong gia đình nhỏ bé của chúng tôi)? Hay vì tôi sợ rồi đây, tôi sẽ không còn cơ hội trở lại? Dù tôi vẫn tin “lịch sử đã bắt đầu” từ mối tương thông giữa kẻ sống và, người chết (mà) cây cỏ là nhân chứng thứ nhất. (1) Nhưng chẳng vì thế tôi lạc quan cho rằng, những cánh bướm màu vàng thau chao chát hư huyễn, lênh đênh nỗi buồn trên đỉnh ngọn rừng thưa maple, nơi vườn sau ngôi nhà bạn tôi, Hùng Nguyễn là tác nhân chính, vẫy gọi tôi về.
Xem thêm
Thư Tháng Chín, “mỗi chúng ta là một vùng đất trũng.” (09/15/2010 10:17 AM) (Xem: 2476)
Sau mười tám năm bặt tin mới được gặp lại nhau, tôi còn nhớ cảm giác nôn nao, đồng thời lo lắng của mình. Tôi nôn nao gặp bạn và, lo lắng không biết thời gian có cho lại chúng tôi những ngày tháng cũ? Tôi hiểu mười bảy năm tù đầy là một điều gì quá ư khủng khiếp. Nếu không có một nghị lực phi thường, tôi nghĩ khó ai có thể tồn tại trong hoàn cảnh cùng những điều kiện sống thua cả cầm thú! Bên cạnh đó, không hiểu tại sao, tôi lại thấy mình như có lỗi! Như không phải với bạn! Mặc dù những người di tản từ năm 75 như chúng tôi, cũng có những thảm cảnh mà người đi sau khó thể hình dung. Chưa kể đời sống riêng của cá nhân tôi còn rách nát hơn nữa. Gặp lại Omar Sharif của tôi trong ngôi nhà khang trang ở thành phố Huntington Beach, để được thoải mái, chúng tôi kéo nhau ra hiên sau, nơi nắng chiều chan hòa nhất...
Xem thêm
Tin / Trang
Sắp theo
Đang xem 1 - 4 của 7 bài 1 2 »
Xem theo ngày »
Copyright © 2012 www.dutule.com All rights reserved www.vnvn.net
Best viewed with FireFox, Chrome, Safari, Opera, IE 8 at resolution of 1024x768