• Trang Nhà
  • Tiểu sử
  • Tác phẩm
  • Thơ Phổ Nhạc
  • Thư Độc Giả
Hội nhập | Ghi Danh RSS
  • Văn Học Nghệ Thuật
    • DTL-Giới Thiệu 1 Chân Dung
    • Thơ - Bằng Hữu
    • Trò Chuyện Trên dutule.com
    • Một Bài Thơ Cũ
    • Văn-Bằng Hữu
    • Tin Văn Học Nghệ Thuật
    • Tin Sách
    • Phê Bình. Biên Khảo. Phỏng Vấn
  • Du Tử Lê và Bằng Hữu
    • Phỏng Vấn Du Tử Lê
    • DTL Ghi Nhận Từ Bằng Hữu
    • Bằng Hữu Ghi Nhận Từ DTL
  • Tác phẩm
    • Thư Mục
    • Tác Phẩm Thơ
    • Tác Phẩm Văn Xuôi
    • Bài Thơ
    • Thuyết Trình
    • Tùy Bút
    • Thơ Trên Gốm
    • Du Tử Lê - Sáng Tác Mới
    • Bên Cạnh Những Sáng Tác
    • Du Tử Lê - Bài Thơ Cũ
    • Tranh Du Tử Lê (1)
    • Sinh Hoạt Du Tử Lê
  • Giữa Chúng Ta
    • Phiếu Mua Sách
    • Thư Độc Giả
  • Thơ Phổ Nhạc
  • Hình Ảnh
  • Video
  • Liên Kết Website
Tác phẩm | Tùy Bút 
Sách Mới
Trên Ngọn Tình Sầu
DU TỬ LÊ.
Tranh bìa: Du Tử Lê. Mẫu bìa: Đa Mi.
8 tùy bút, như 8 phần đời riêng của tác giả.
Sách Mới

Xương, Thịt Đời Sau Máu Rất Buồn
DU TỬ LÊ.

Gồm 12 tùy bút mới nhất. Sách dầy 200 trang.
Sách Mới

Biệt Khúc
Tác phẩm thứ 56 của Du Tử Lê
HT Productions phát hành lần thứ nhất tháng 3 năm 2013
Tác giả
B C D Đ Ð E H K L M N O P Q R S T ũ V X Y Ý
Bằng Hữu Ghi Nhận Từ DTL
‘Trần Thế Bao Nhiêu Người Luyến Tiếc Sầu Thương’ Nhật Bằng. (Xem: 10)
Và, theo tôi, ông xứng đáng (rất xứng đáng) để được “…trần thế bao nhiêu người luyến tiếc sầu thương”.
● Dư Luận giới nghệ sĩ về nhân cách, tài năng của nhạc sĩ Nhật Bằng (Xem: 135)
● Nhạc Sĩ Nhật Bằng, Phiên Bản Khác Của Đời Nghệ Sĩ, Du Tử Lê. (Xem: 254)
● Sâm Thương và “Thời Tiết” Truyện (Xem: 377)
● Khuynh Hướng Hiện Thực Xã Hội Trong Truyện Ngắn Sâm Thương, (Xem: 504)
DTL Ghi Nhận Từ Bằng Hữu
LÊ THỊ J - Chị Em Tôi Và Anh Lê (Xem: 144)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972. Bạn tôi đem anh về.
● NGUYỄN THẾ ĐỈNH - Những Ngày Thơ Ấu Với Bạn Tôi, Ở Hà Nội (Xem: 140)
● BÙI BẢO TRÚC - Cái tính “lang chạ” thế mà hay (Xem: 19185)
● HOÀNG ĐÌNH BÌNH - Dăm ca khúc khởi tự thơ du tử lê, như một lời tạ ơn (Xem: 281)
● PHƯƠNG HOA - Cám Ơn Những Bài Thơ Tình Của Anh (Xem: 420)
Video
Ta Có Nghìn Năm Đợi Một Người (Xem: 5477)
Phỏng vấn nhà thơ Cung Trầm Tưởng (Xem: 13814)
Khách Thăm Viếng
461,978
Thư Gửi Người Bạn Trẻ, Chưa Gặp Mặt, Nhân Cái Chết Của Một Nhạc Sĩ
(06/22/2012 05:49 PM) (Xem: 7308)



Th. thân, mến, 

Tôi nhớ, một ngày trước khi đi Hoa Thịnh Đốn, tôi nhận được điện- thư thứ ba của Th., nhắc nhở tôi về việc Th. và các bạn chờ đợi nơi tôi, một bài viết về Văn Phụng.  

 

Tôi nhớ, trước đó, tôi đã cảm ơn điện-thư thứ nhất của Th., khi hỏi tôi có biết tin nhạc sĩ Văn Phụng vừa mới qua đời. Cuối thư, tôi kể, tôi đã biết tin đó, qua Nhạc sĩ Nguyễn Hiền, ngay ngày Thứ Sáu 17-12, ngày (mà,) người nhạc sĩ tài hoa của chúng ta, lìa, bỏ chúng ta. Tôi nói, dẫu sao tôi cũng cảm ơn Th., vì nhờ thư của Th. (mà,) tôi biết được giờ mất của ông, chính xác hơn. Giờ mất của Văn Phụng, Nguyễn Hiền cho tôi là 3 giờ 30 chiều. Trong khi giờ Th., có lại là 6:30PM. Tôi chợt hiểu, họ Nguyễn cho tôi giờ miền Tây. Trong khi Nhạc sĩ Văn Phụng mất tại miền Đông. Ở miền Đông, thời gian đi trước miền Tây chúng tôi 3 tiếng đồng hồ.

 

Tôi nhớ, tôi có nói với Th. rằng, tôi không ngờ Th. và các bạn, những người trẻ, rất trẻ, những người lớn lên tại xứ sở này, những người tôi vẫn nghĩ, không hề có một nợ nần nào, với quá khứ, dù cho đó là quá khứ của một chiều dài âm nhạc trên, dưới nửa thế kỷ.

 

Tôi nhớ, tôi đã bày tỏ với Th., lòng hân hoan, sung sướng của tôi, khi thấy Th. và các bạn, quan tâm tới cái chết của tác giả "Suối Tóc."

 

Th. thân, mến, tôi cũng nhớ tôi đã trả lời điện thư thứ hai của Th. rằng, tuy không hứa, nhưng tôi sẽ cố, rán viết một điều gì đó, về Văn Phụng, người đàn ông tôi gặp lại lần sau cùng, cách đây dường đã sáu, bảy năm, khi chúng tôi tới dự buổi giới thiệu đĩa nhạc mới nhất của Khuất Duy Trác, ở Hoa Thịnh Đốn, khi chị Hồng Thủy và các bạn tổ chức cho họ Khuất, đêm tái ngộ thính giả. 

 

Tôi nói, tôi không hứa, bởi khi đó, tin tức về cái chết của Văn Phụng còn như một hòn than bỏng, rát trong tôi.

 

Th., khi trả lời "không hứa chắc" với Th., nơi tôi, là một trả lời rất chân thật.

 

Tôi nghĩ, ngoài bản tin ngắn viết về cái chết của tác giả "Vó Câu Muôn Dặm," tôi sẽ không viết thêm một dòng nào khác. Tôi cho, có viết thêm điều gì về ông, dẫu tốt đẹp cách mấy, cũng chỉ là một việc làm dư, thừa. Một việc làm muộn màng, vô nghĩa.

 

Bởi, phần tôi, riêng tôi thôi, những điều đó, lẽ ra, tôi đã phải viết xuống, khi ông còn sống...

 

Th. thân, mến, nhưng một ngày trước khi trở lại nơi cư ngụ cuối cùng của Văn Phụng, khi tôi nhận được điện-thư thứ ba của Th., với lời cột, buộc chắc nịch rằng, Th. và, các bạn vẫn chờ, đợi nơi tôi, bài viết về Văn Phụng, khi tôi quay về, (thì,) tôi hiểu, tôi không thể phụ lòng trông, mong, tin cậy của Th., của các bạn Suối Nguồn.

 

Và, Th. đêm qua, Thứ Ba 28-12, trong chuyến bay đằng đẵng nhồi xóc, từ phi trường Newark ở New Jersey về Orange County, tôi biết, tôi không thể viện dẫn bất cứ một lý do gì, để từ chối sự trông, đợi của Th., và các bạn.

 

Và, Th., bây giờ là sáng Thứ Tư. Tôi đang ngồi trước chiếc computer bám bụi của mình; (và,) Th., cho phép tôi được bắt đầu bài viết tôi đã hứa bằng hàng chữ sau đây: 

 

Th., thân, mến, rất xa, của tôi, như Th. biết, cuối cùng, rồi, thời gian cũng đã đem tác giả "Suối Tóc," ra khỏi sinh hoạt đời thường của chúng ta, tính ra, đã mười hai ngày. Như quá khứ, chưa xa, thời gian đã lấy đi khỏi chúng ta, một Mai Thảo, một Nguyên Sa, rồi tới một Lê Đình Điểu, một Lê Uyên Phương, (và,) gần nhất, một nữ danh ca Thái Hằng... 

 

Rồi đây, thời gian cũng sẽ lấy đi khỏi chúng ta, những nguồn thương mến khác, như nó đã lấy đi khỏi chúng ta, (rất lâu,) một Vũ Khắc Khoan, một Thanh Nam, một Phạm Đình Chương,..., vậy.

 

Th. thân, mến, rất xa, của tôi, tôi nghĩ, có thể, Th. đang muốn nhắc nhở tôi, thời gian sẽ không bỏ quên bất cứ một ai, dù kẻ nào.

 

Tôi nghĩ, có thể, Th. đang muốn nhắc nhở tôi, sống, chết là lẽ thường hằng của nhân gian. Kẻ nào có sinh ắt có phải tử. Chưa kể, "sinh ký- tử quy."

 

Nên, điều Th. chờ đợi nơi tôi, trong lá thư này, (là,) một điều gì khác hơn. Thí dụ, người mới nằm xuống kia, đã sống thế nào, ra sao? Ông ta để lại được những gì, cho tuổi trẻ?  

 

Vâng, Th. thân, mến, rất xa, của tôi, xin hãy cho tôi được nhẩn nha với mối bòng bong trong tôi, lúc này...

 

Th., tôi hiểu, càng lúc, tôi càng hiểu rõ, chúng ta có mặt trên địa cầu này, chỉ giống như sự bước đến một cõi tạm bợ, để rồi cái chết mới là nơi chốn thực sự cho chúng ta "trở về."

 

Cõi trở về đích thực của mỗi con người, sau thời gian "sống gửi."

 

Vâng, Th. thân, mến, rất xa, của tôi, xin hãy cho tôi được nhâm nhi cái biển trống, vắng tận chân trời, trong buổi sáng nay, của tôi... 

 

Th., càng lúc, tôi càng thấu hiểu sự vắn vỏi, sự ngắn ngủi biết bao của một đời người, dù cho cuộc đời đó, có kéo dài bao lâu. Ngay như Văn Phụng, người nhạc sĩ (mà,) chúng ta yêu mến, chúng ta quý trọng, khi từ bỏ thế gian này để về cõi vĩnh hằng của Thiên Chúa, thì ông cũng đã đạt đến tuổi "thất thập." Tuổi 70. Một tuổi thọ đáng kể đối với người Việt chúng ta...

 

Nếu so sánh tuổi thọ của tác giả "Các Anh Đi," của "Ghé Bến Saigòn," của Tiếng Dương Cầm" tức Nhạc sĩ Nguyễn Văn Phụng, với một Lê Đình Điểu, hay một Lê Uyên Phương, (thì,) chúng ta không thể không nhìn nhận rằng, hai họ Lê kia, đã "trở về" sớm hơn họ Nguyễn non cả một thập niên.

 

Nhưng, Th. ơi, cách gì, tôi vẫn không thể tự trấn an mình, bằng những chỉ bảo, những giải thích rất chính đáng của Th.

 

Nhưng, Th. ơi, cách gì, tôi cũng vẫn thấy tôi, thấy chúng ta, có một điều gì đó không trọn vẹn, nếu chẳng muốn nói là, không phải với họ Nguyễn: Một người đã hiến tặng cho chúng ta, trong suốt 50 năm âm nhạc của ông, không phải dăm ba ca khúc, (mà,)  hàng trăm ca khúc thương, yêu.

 

Th. thân, mến, rất xa, của tôi.

 

Tôi nghĩ, nhiều phần, Th. không ở trường hợp tôi. Trường hợp có những ca khúc từng như những ngọn suối, như những đời cây cư ngụ, ăn, ở bền lâu trong tâm hồn tôi suốt mấy chục năm, (mà,) mãi gần đây, tôi mới biết, người sanh, nở ra chúng, (là,) Văn Phụng. 

 

Th. thân, mến, rất xa, của tôi, tôi nghĩ nhiều phần, Th. không ở trường hợp tôi. Trườøng hợp có những ca khúc từng gieo, rắc hương thơm trong khu vườn kỷ niệm, khứ tôi, suốt mấy chục năm, nhưng mãi gần đây, mới đây thôi, tôi mới biết, tác giả của những nguồn hương thơm tho đó, (là,) Văn Phụng.

 

Tôi muốn nói, những ca khúc của ông không chỉ ở với tôi, với bạn tôi, với những lứa, lớp niên trưởng của chúng tôi, trong một giai đoạn, (mà,) chúng còn là kẻ đồng hành, chung một đường với chúng tôi. Con đường dọc theo lộ trình buồn, vui Tổ quốc. Con đường dọc theo chiều dài lộ trình gập ghềnh lịch sử, nước non...

 

Khi cuộc chiến đi lần tới bờ mé hiệp định chia đôi đất nước, hiệp định Geneva 1954. 

 

Tôi muốn nói, khởi nghiệp với ca khúc "Trăng Sáng Vườn Chè," sáng tác đầu tay năm 1952, (ca khúc làm thành tên tuổi nữ ca sĩ Ánh Tuyết một thời.) Và, người nhạc sĩ tài hoa của chúng ta đã ghi dấu biến cố lịch sử chia đôi đất nước bằng ca khúc "Bóng Người Đi," rồi "Các Anh Đi," năm 1954.

 

Chính các ca khúc kia, của Văn Phụng, theo tôi, nếu không là nguồn hưng phấn dẫn tới (thì, cũng tương tác với,) những sáng tác nói về sự qua phân một quê hương, như "Hướng Về Hà Nội" của Hoàng Dương, như "Giấc Mơ Hồi Hương" của Vũ Thành...

 

Ngay tự bước chân thứ nhất ở miền Nam, Văn Phụng đã cho chúng ta "Ghé Bến Saigòn," rồi "Tôi Đi Giữa Hoàng Hôn," "Xuân Miền Nam."

 

Ba ca khúc này, theo tôi, nếu không là nguồn hưng phấn dẫn tới (thì, cũng tương tác với,) những ca khúc như "Nắng Đẹp Miền Nam" của Lam Phương, "Hoa Soan Bên Thềm Cũ" của Tuấn Khanh, "Tình Quê Hương" thơ Phan Lạc Tuyên, nhạc Đan Thọ, vân vân...

 

Tôi muốn nói, cũng khởi từ những ca khúc viết theo thể điệu nhanh, nhẩy nhót, vui tươi, ngoài "Ghé Bến Saigòn," người nhạc sĩ tài hoa này còn cho chúng ta những ca khúc rộn rã, thích hợp cho nhiều giọng hát, nhiều bè, cùng lúc, như "Giã Từ Đêm Mưa," "Bức Họa Đồng Quê," "Tiếng Hát Với cung Đàn," "Vó Câu Muôn Dậm," (mà,) chúng ta còn có thêm rất nhiều ca khúc rộn ràng, đầy ắp tiếng reo vui và tiếng vó ngựa, tiếng còi xe, mà, trong số đó, tôi tin, bạn không thể không nhớ ca khúc "Bánh Xe Lãng Tử" của Trọng Khương...

 

Sự kiện này, Th. ơi, lớn lao vô cùng, đáng kể biết bao nhiêu! Nếu Th. đặt chúng giữa cái khí hậu thê thiết, áo náo của toàn cảnh dòng tân nhạc Việt Nam rên rỉ thời đó, và, luôn cả hôm nay...! 

 

Th. thân, mến, rất xa, của tôi.

 

Tuy nhiên, điều thực sự tôi muốn nói với Th., trong lá thư này, lại chỉ là một điều rất nhỏ nhặt. Một nhỏ nhặt nằm ngoài sự nghiệp đồ sộ của tác giả "Giã Từ Đêm Mưa."

 

Đó là sự kiện, trước khi thực sự gĩa từ cuộc đời này, tác giả "Nhớ Bến Đà Giang" bị hôn mê. Ông chẳng những không nói được, mà, cũng không còn biết gì nữa. Nhưng, phút cuối, trước khi ngừng hẳn hơi thở, trong vài giây tỉnh lại phù du,  ông đã buột, buông hai chữ: "Châu Hà."

 

Châu Hà, chắc Th. biết, đó là người bạn đời, người bạn đường bền, chắc keo sơn, hơn 40 năm của tác giả "Tiếng Dương Cầm."

 

Châu Hà, linh hồn của ca khúc bất tử "Suối Tóc."

 

Th., sự buột, buông hai tiếng "Châu Hà" trước khi "trở về" của Văn Phụng, với tôi, cho thấy lòng chung thủy, đồng thời, mặt khác, cũng là nỗi cô đơn bát ngát của ông, sau bảy mươi năm làm người.

 

Bảy mươi năm hiến, tặng tài năng, trí tuệ mình cho đất nước, cho quê hương, cho đồng bào, ruột thịt mình, cuối cùng, ngoài Châu Hà, ông thật cô đơn.

 

Ngoài Châu Hà, ông thật quạnh quẽ.

 

Tác giả "Mưa" đã trở về. Ông thực sự đã trở về sau khi đến cõi tạm này, với một mơ ước nhỏ nhoi, khiêm tốn. Đó là mơ ước có được một buổi trình diễn nhạc ông tại tiểu bang California chúng tôi.

 

Mơ ước nhỏ nhoi, khiêm tốn kia, chúng ta sẽ không thể nào biết được, nếu người nữ danh ca một thời Châu Hà, nay đã lẻ bạn, không tiết lộ với Khánh Ly. Và, cũng sẽ chẳng một ai, trong chúng ta biết được, nếu nữ ca sĩ Khánh Ly không nói ra, với chúng ta, mơ ước nhỏ nhoi, khiêm tốn đó, của con người vĩ đại, lớn lao đó.

 

Bạn thân mến, gạt bỏ mọi nợ nần (mà,) chúng ta đã (và sẽ còn mãi mãi) vay, nhận từ đời, kiếp âm nhạc Văn Phụng, gạt bỏ hương thơm (mà,) chúng ta đã nhận được (và sẽ còn mãi mãi nhận được) cho khu vườn kỷ niệm tình yêu ta, chỉ với hai điều sau cùng, vừa kể, bây giờ, tôi nghĩ, hẳn Th. hiểu, thấu hiểu, tại sao tôi lại tâm sự với Th. rằng, dường như chúng ta, tất cả chúng ta, đã có một điều gì không phải với Văn Phụng!

 

Và, sự ăn, ở "không phải" này, dường, chúng ta không chỉ "không phải" với một mình Văn Phụng; mà, chúng ta đã ăn, ở không phải từ mấy chục, mấy trăm năm qua, với những tài năng, với những tên tuổi, như Văn Phụng.

 

Gần nhất, trong giới hạn 24 năm tỵ nạn, chúng ta đã thực sự không phải với Vũ Khắc Khoan, với Thanh Nam, với Phạm Đình Chương, với Hoàng Trọng, với Mai Thảo, với Nguyên Sa, với Thẩm Oánh. 

 

Và, tôi e, tôi sợ rằng: Chúng ta sẽ vẫn tiếp tục ăn, ở không phải với một Tạ Tỵ hiện rất yếu; một Lê Trọng Nguyễn, một Anh Việt, một Võ Phiến,..., cũng đang rất lênh đênh, một ngày nào, đấy, Th. ạ.

 

DU TỬ LÊ

(Dec. 29-99)          

 


PDFIn TrangGửi mail
Chỉnh sửa
Gửi ý kiến
Đánh giá (tùy ý)
Tin / Trang
Sắp theo
Đang xem 45 - 48 của 76 bài « 1 ... 10 11 12 13 14 ... 19 »
viết hoa một chữ không ai hiểu (06/18/2011 07:42 AM) (Xem: 2419)
viết hoa một chữ không ai hiểu/ Phật bảo kinh mà không phải kinh! thơ dtl.
Xem thêm
Chỉnh sửa
Giờ Ra Chơi Cuối Cùng/ Của Những Cậu Học Trò 60 Tuổi/ (06/11/2011 09:34 AM) (Xem: 2428)
Sâu, xa trong họ, theo ghi nhận của tôi, thủy chung, họ vẫn chỉ là những đứa trẻ con.
Xem thêm
Chỉnh sửa
Thư gửi người bạn trẻ, chưa gặp mặt, nhân cái chết của một nhạc sĩ (06/03/2011 05:15 AM) (Xem: 2726)
Tác giả "Mưa" đã trở về. Ông thực sự đã trở về sau khi đến cõi tạm này, với một mơ ước nhỏ nhoi, khiêm tốn.
Xem thêm
Chỉnh sửa
Một vầng trăng đã khuyết (05/28/2011 06:35 AM) (Xem: 2391)
Từ trên cao nhìn xuống, con sông Columbia River chẻ thành phố thành hai phần không đều.
Xem thêm
Chỉnh sửa
Tin / Trang
Sắp theo
Đang xem 45 - 48 của 76 bài « 1 ... 10 11 12 13 14 ... 19 »
Xem theo ngày »
Copyright © 2012 www.dutule.com All rights reserved www.vnvn.net
Best viewed with FireFox, Chrome, Safari, Opera, IE 8 at resolution of 1024x768
  • PDFIn TrangGửi mail
    Gửi ý kiến
    Tên của bạn
    Email của bạn
    Đánh giá (tùy ý)
      Nhập những ký tự ở hình bên vào ô bên dưới.
      Tin / Trang
      Sắp theo
      Đang xem 1 - 10 của 77 bài 1 2 3 ... 8 »
      Nhớ Ai Buồn Ngất Trên Vai Áo. (06/18/2013 08:09 AM) (Xem: 16)
      Tôi thấy (không nghe được,) ngọn lửa bùng lên trong lò thiêu. Và, tôi nghe (không thấy được,) nhiều tiếng nấc lênh đênh, la đà, bay ngang những mái đầu, cúi xuống.
      Xem thêm
      Sàigòn, chu văn an, giáp tết, những người bạn và ngày tôi mới lớn (06/10/2013 11:35 AM) (Xem: 124)
      Giống các bạn cùng tuổi, tôi theo gia đình di cư khỏi Hà Nội cuối năm 1954.
      Xem thêm
      Cuối Đời Khua Tiếng Gậy (06/07/2013 04:08 PM) (Xem: 127)
      Bạn tôi, tôi chợt nhớ tới bạn khi tình cờ cầm lên một cuốn sách cũ. Trong đó, một bài thơ cũ. Bài thơ của hơn hai năm trước
      Xem thêm
      Giờ Ra Chơi Cuối Cùng/ Của Những Cậu Học Trò 60 Tuổi/ (06/03/2013 09:34 AM) (Xem: 173)
      Sâu, xa trong họ, theo ghi nhận của tôi, thủy chung, họ vẫn chỉ là những đứa trẻ con.
      Xem thêm
      Trăng Soi Một Chỗ Nằm, (05/28/2013 03:36 PM) (Xem: 402)
      “Thưa chị, kẻ nào rồi cũng chết. Như chắc chắn mỗi chúng ta sẽ có được cho mình một chỗ nằm yên ổn. Khác nhau chăng, chúng ta đã sống thế nào, ra sao, trong đời sống?…
      Xem thêm
      Những Con Thuyền/ Nặng, Khẩm Nước Non/ (05/20/2013 07:50 AM) (Xem: 305)
      Có dễ cũng đã hơn năm rồi, tôi không còn nhận được một dòng chữ, một lá thư nào được viết từ ô cửa sổ khiêm tốn, duy nhất, trổ ngang hông căn gác làm thêm,
      Xem thêm
      Phở, quê người và, Xe Lửa. (05/06/2013 03:39 PM) (Xem: 413)
      Dù muốn hay không, Phở Xe Lửa từ nhiều chục năm qua, cũng đã là một nơi chốn tiêu biểu cho nền văn hóa ẩm thực của người Việt ở quê người…
      Xem thêm
      Người Tôi Ước Ao Được Gặp Một Lần, Trong Đời Mình (05/03/2013 04:33 PM) (Xem: 697)
      Hôm nay là cuối năm. Buổi chiều đã xuống thấp trên những cành cypress, vườn sau.
      Xem thêm
      Viết Hoa Một Chữ Không Ai Hiểu (04/30/2013 12:49 PM) (Xem: 854)
      Bóng tối chĩu nặng khi vầng trăng khuya rút lui khỏi bầu trời thấp. Bản tin thời tiết cuối cùng không dự báo trận mưa nào sẽ tới trong đêm, hoặc sáng sớm hôm sau.
      Xem thêm
      Thư gửi người bạn trẻ, chưa gặp mặt, nhân cái chết của một nhạc sĩ (04/27/2013 05:15 AM) (Xem: 849)
      Tác giả "Mưa" đã trở về. Ông thực sự đã trở về sau khi đến cõi tạm này, với một mơ ước nhỏ nhoi, khiêm tốn.
      Xem thêm
      Tin / Trang
      Sắp theo
      Đang xem 1 - 10 của 77 bài 1 2 3 ... 8 »
      Tiểu Sử Du Tử Lê

      Tên thật: Lê Cự Phách.
      Bút hiệu: Du Tử Lê, Hồ Huấn Cao...
      Ngày và nơi sanh: 10 tháng 11 năm 1942
      Tại làng Vân Lâm, huyện Kim Bảng
      Tỉnh Hà Nam, Việt Nam.
      Hiện cư ngụ tại Garden Grove, USA... Xem Thêm
      Giữa Chúng Ta

      Thư từ, bài vở xin gửi về: dutule@dutule.com
      Quý độc giả muốn có sách DuTuLe,
      liên lạc: hanhtuyen@hotmail.com
      Hoặc thư về: Hạnh Tuyền
      12751 Lucille Ave. Garden Grove,
      CA 92841. USA        Xem thêm
      Liên Kết
      Orchid Lâm Quỳnh
      Nguyễn Trọng Tạo
      Phạm Đình Chương
      Trần Yên Hòa
      Trang Ng.       Xem Thêm
      • Trang Nhà
      • Tiểu sử
      • Tác phẩm
      • Thơ Phổ Nhạc
      • Thư Độc Giả
      Copyright © 2013 www.dutule.com All rights reserved www.vnvn.net
      Best viewed with FireFox, Chrome, Safari, Opera, IE 8 at resolution of 1024x768