
Câu hỏi của Quan Dương:
Anh có một bà
xã Lưu Diệu Vân vừa trẻ đẹp, tài năng, hoạt bát,
sinh động trong lãnh địa văn học gần như là người
của đám đông.
Anh cũng là một
tài năng không kém phần lãng mạn và sinh động. Hai sự
tài giỏi đó ngày nào cũng chạm vào nhau, có bao giờ anh
cảm thấy bị "mẻ chút đỉnh" vì sự chạm đó
không?
Anh là một
chuyên viên về ví von trong những câu truyện anh viết,
anh có thể cho một ví von nào rất cụ thể cho sự chạm
này?
Anh không cần
trả lời câu hỏi này nếu cảm thấy đó là chuyện
riêng tư.
-------------
Hoàng Chính trả lời:
Một người
nhận giữ hai đứa trẻ hai tuần lễ không công, chỉ xin
chủ nhà cuốn thơ vàng ố, sờn rách, đem về dỗ dành
những con chữ. 36
Bài Tình
của Dương
Tường
và Lê
Đạt.
Một người mê cuốn Quê
Người
của Tô
Hoài
đến mức đi thuê cuốn truyện ấy rồi xin tiền mẹ
chuộc nguyên giá (cắt cổ) của cuốn sách ấy ở tiệm
cho thuê truyện. Hai người ấy gặp nhau, xếp những cái
giống nhau lại, thành bức tường cao hơn đầu người,
phải trèo lên, ngó xuống mới thấy những cái khác nhau
thấp lè tè bên dưới chân tường phía bên kia. Ngồi xem
một cuốn phim chừng năm phút, người này nhìn người
kia, mỉm cười và gật đầu với nhau. Phim này chỉ làm
mình mất thời giờ. Có khi cả hai cùng chìm vào thế
giới một cuốn phim khác. Cười vang một nhịp hoặc lặng
thinh, không dám nhìn vào mắt nhau. Rồi người này sụt
sùi đưa tay quờ lên mặt người kia, bắt gặp những
giọt nước. Cười hay khóc cùng chung một nhịp. Như lần
xem bản tin từ Lybia, thấy những công nhân nước ngoài
bị chủ bỏ rơi vì tình hình chính trị bất ổn, nhìn
những hình người tơi tả kêu cứu trước ống kính,
“Help!” cả hai cùng câm lặng, thất thần, rồi quay qua
nhìn vào mắt nhau, bắt gặp những giọt nước mắt chan
hòa. Những giây phút ấy, thời gian ngừng lại. Hai người
có rất nhiều những phút giây thời gian ngừng lại như
thế. Quá một tuần, không ghé nhà sách Chapters, lòng sẽ
không yên. Chút bứt rứt ăn mòn trên da. Suy nghĩ và cảm
nhận giống nhau. Tháng hai năm nào đó, hai mảnh đời
ghép chung, hai tủ sách nhập một. Bắt gặp những cuốn
sách người này tặng người kia thuở còn níu kéo đường
dây viễn liên xa lơ lắc. Trang đầu mỗi cuốn trong tủ
sách là ngắn dài những ghi chú về một ly cà phê buổi
sáng nơi một thành phố lạ, một ý nghĩ bất ngờ tình
cờ bắt gặp bên góc phố, về một quán ăn có thực đơn
đầy màu sắc mà có người sẽ về nấu nướng cho bữa
ăn đặc sắc cuối tuần. Những cuốn sách sẽ không ai
được mượn, bởi vô số những khoảnh khắc trong đời
sống họ, khắc ghi trong đó. Những nốt đàn èo uột
người này gảy lên vẫn người kia lạ lẫm lắng nghe.
Hai tiếng đồng hồ khi mặt trời còn bặt tăm, đưa nhau
lại chỗ làm. Hai tiếng đồng hồ, lúc mặt trời biệt
tích, đón nhau về rong ruổi. Bao nhiêu chuyện để nói,
mà cứ còn hoài những điều để nói. Giữa hai lần đón
đưa là vô số những dặn dò, hỏi han gửi qua không gian
từ chiếc điện thoại di động mảnh mai.
Thưa nhà thơ
Quan Dương. Đọc đến đây, chắc anh đang cười hai kẻ
mê muội, và nói với ai đó đang dựa vai anh rằng, “Hai
người này cải lương hết biết!” Thành thật xin lỗi
đã có cho anh câu trả lời tương đối muộn màng.
Có lẽ chỉ
những cái khác nhau mới làm người ta “mẻ” đi ít
nhiều khi va chạm với người chia sẻ đời sống với
mình. May mắn cho chúng tôi là những cái khác nhau ấy có
quá ít. Cái người Lưu Diệu Tường Vân của ngành quản
trị thuơng mại và quảng cáo với cái người Lưu Diệu
Vân của 7
giờ 47 phút
là hai người riêng biệt. Cái người quản trị thương
mại kia đã mấy lần bằng lời, bằng chữ giải thích
cho tôi thế nào là những nguyên tắc cung cầu, những
bull
và bear
của thị trường chứng khoán khác nhau ra sao… tới mức
soạn một bài thật dễ hiểu, thật dễ nhớ: “Stock
Market for Dummies” cho riêng tôi, nhưng kiến thức về
thương mại của tôi vẫn ầu ơ, ví dầu. Và dù (thầy)
cô có khiển trách bao nhiêu, tôi cũng chẳng “mẻ” đi
chút nào.
Ấy là một ví
dụ về những thứ bên ngoài đời sống; bên trong, sự
khác biệt về quan niệm sáng tác giữa tôi và cái người
Lưu Diệu Vân cũng làm tôi bị “mẻ” đi ít nhiều.
Trước khi đặt
bút lên trang giấy (hay đặt ngón tay lên khung chữ máy
điện toán), Lưu Diệu Vân chỉ nghĩ đến tác phẩm và
cố gắng diễn tả, bày tỏ, cày xới tới tận cùng khả
năng. Còn tôi, trước khi viết ra điều gì, tôi nghĩ đến
những người sẽ đọc mình. Tôi tránh những va chạm,
những xung đột không có lợi cho văn chương (hay cho
mình?) hoặc sẽ làm người đọc tương lai ấy bỏ tôi
mà đi.
Điểm xung khắc
lớn nhất giữa Lưu Diệu Vân và tôi là đây. LDV bảo
chìu người đọc như vậy gây hại cho văn chương, và
tác giả dễ bước đi trên lối mòn. Vì vậy, hành trình
chữ nghĩa của LDV dẫn qua những đoạn khúc khuỷu, quanh
co, những dốc đứng chênh vênh và thơ của LDV được
xem như khó đọc.
Chúng tôi tranh
cãi hoài về chuyện ấy, dù tôi nghĩ LDV có lý. Tôi có
“mẻ” chăng là những lúc ấy. Bây giờ tôi khó viết
nổi một câu thơ, bởi cứ viết ra được vài chữ là
lại thấy ngay cái vần cái vè của sự khuôn sáo ẩn
trong lòng con chữ. Những truyện ngắn viết sau này, không
với sự đắn đo, căn nhắc thuở trước, dường như có
sự chuyển mình nào đó, và tôi có thêm những (người)
bạn (đọc) nghiêm túc, đồng thời mất đi những bạn
đọc dễ tính ngày trước. Với tôi, những người đọc
hoàng chính là bạn của hoàng chính. Tôi trân quý tình
bạn ấy, thành ra nếu có ai bỏ tình bạn ấy mà đi, tôi
sẽ rất buồn, dù họ bỏ đi chỉ vì mình viết “không
còn như ngày xưa.”
Tôi thấy mình
giống con chim cánh cụt. Con chim cần “mẻ” đi từng
chút một. Xén bớt chút mỡ đọng quanh thân thể, đan
thêm chiều dài đôi cánh… Cứ “mẻ” hoài như thế -
trong ước mơ xa vời của một người cầm bút - biết
đâu một ngày kia chú chim cánh cụt ấy sẽ có thể chắp
cánh bay lẫn với mây trời.
Xin cám ơn nhà
thơ Quan Dương đã cho tôi những phút giây nhìn lại (hai)
mình, và xin bạn đọc thứ lỗi đã dông dài những
chuyện riêng tư.
*Thư từ, câu hỏi xin gửi về dutule@dutule.com