
Lulu
Tác
giả Hoàng Chính và nữ thi sĩ Lưu Diệu Vân đã “Song
kiếm hợp bích” cũng như rất hạnh phúc bên nhau trong
thời gian qua, vậy thì lúc nào anh đã biết được cô ấy
là người sẽ đi suốt cuộc đời với mình và làm sao
anh cùng Lưu Diệu Vân luôn giữ được tình yêu lãng mạn
như lúc ban đầu?
Hoàng
Chính:
Bạn
Lulu thân mến, trong những đề tài mà tôi có dịp chuyện
trò với bạn đọc trên trang dutule.com
thì đề tài bạn gợi ra có nhiều cái
nhất nhất: khó trả lời nhất, (và
cũng) dễ trả lời nhất, riêng tư nhất, nếu trả lời
cho đầy đủ sẽ là câu trả lời dài nhất, câu trả
lời (đọc lên sẽ) dễ bị coi là cải lương nhất, và
câu hỏi của bạn là câu dễ thương nhất.
Nhận được câu hỏi của bạn đến hôm nay
đã gần hai tháng và ngày nào tôi cũng nghĩ về nó, vài
ba hôm tôi lại viết xuống một câu trả lời, để đọc
đi đọc lại, thêm thêm, bớt bớt, rồi lại bỏ tất cả
để tìm câu trả lời khác. Bởi những câu trả lời mới
viết xong, chỉ như gió lăn tăn trên mặt hồ cảm xúc,
không thể nào so sánh với đại dương tình yêu. Và câu
trả lời nào cũng đầy thiếu sót.
Mà thiếu
sót là chuyện đương nhiên. Những kẻ đang bơi trong biển
tình có bao giờ biết được đâu là bến, là bờ.
Bạn
thân mến. Khi
đọc tới những chữ song
kiếm hợp bích,
tôi phải dừng lại để hỏi Lưu DiệuVân xem nghĩa của
chúng là gì (Vân thích những nhân vật nữ hiệp tung
hoành cứu người bị áp bức trong phim ảnh). Điều tệ
hại nơi tôi (không biết nên hãnh diện hay xấu hổ) là
tôi hoàn toàn dửng dưng với truyện kiếm hiệp. Tôi
không biết Hoàng Dung là ai, cô gái Đồ Long diện mạo và
tài năng thế nào, Vi Tiểu Bảo, Đoàn Dự, Hoàng Dược
Sư… đóng vai gì trong giới giang hồ. Tôi chưa bao giờ
đọc một cuốn truyện kiếm hiệp nào dù trong số những
bạn bè tôi, có nhiều người khi chuyện trò, thở ra mùi…
võ lâm ngũ bá (?).
Dạo
làm công nhân cổ xanh trong một hãng sản xuất cây cọ
sơn, tôi có cơ hội chứng kiến chuyện tình giữa hai anh
chị công nhân người Việt. Cả hai cùng có gia đình. Và
hai gia đình ấy giữ liên lạc với nhau rất thân tình.
Hai kẻ yêu nhau (trái mùa) kia dìu nhau từ vùng sáng vào
vũng tối ngay trước mắt thế gian. Vợ chàng sinh con
trai, nàng sinh con gái. Hai đứa bé được đặt cùng một
tên. Công việc làm ăn thuận lợi, chàng thành cai rồi
thành ông chủ nhỏ. Khi được hãng cử về Việt Nam mở
công ty, chàng lấy tên nàng đặt cho công ty. Bây giờ
“hai mái đầu đều bạc.” Hai đứa bé cùng tên đã
lớn (biết đâu chúng sẽ lấy nhau), họ vẫn bay lượn
thản nhiên giữa hai vùng sáng tối, giẵm lên những lời
dị nghị của thế gian.
Tôi
tin là họ yêu nhau nhiều lắm. Và một trong vô số những
chứng tích của tình yêu họ là tên hai đứa bé và tên
hãng làm cây cọ sơn của chàng ở Hà Nội. Tôi nghĩ thế
gian sẽ chẳng tìm đâu
ra
hai kẻ yêu nhau như thế.
Cho
đến khi chúng tôi tìm thấy nhau.
Những chữ Sự
Cô Đơn (viết hoa) đọc lên nghe thật
du dương nhưng thấm thía; ít ra là ở những ngôn ngữ
quen thuộc: Solitude, Soledad.
Tôi tin vào Sự Cô Đơn. Bạn có nghĩ như tôi không rằng
chỉ có Sự Cô Đơn là chung thủy với chúng ta. Khi bệnh
hoạn, khi đau đớn, khi buồn phiền, chỉ có nỗi cô đơn
là không bỏ rơi ta; tất cả những thứ khác, những
người khác, sau những lời an ủi (chia buồn) theo thói
quen rồi cũng phải ra về. Khi còn lại một mình, nhìn
đăm đắm màu trắng trần phòng bệnh viện, chỉ có nỗi
cô đơn ở lại bên cạnh chúng ta.
Và khi chết, người
ta cũng chết một mình.
Niềm tin ấy thay đổi
khi chúng tôi tìm thấy nhau.
Cái
cảm giác ban đầu là niềm vui cùng với nỗi lo âu:
sợ
sợ
ta rồi
sẽ yêu người
sợ ta san núi
xẻ đồi
qua thăm
sợ
ta mê chỗ em nằm
đào luôn huyệt mộ
âm thầm
chôn ta
sợ
em nghĩ mãi không ra
yêu bao nhiêu
nữa
mới là trăm năm
hc
Không
biết từ lúc nào. Nhưng chắc chắn 7 giờ 47 phút (một
ngày nọ) đã là thời điểm đánh dấu một Tình Yêu.
Một người từ Boston bay qua, một người từ Toronto lái
xe lên tới. Bao nhiêu là đường dài. Gặp nhau ở thành
phố Montréal nơi người ta nói hai thứ tiếng Anh và Pháp.
Bay xa như thế, lái xe xa như thế chỉ để dắt díu nhau
dài dăm ba con phố. Ghé phố Tàu mua gói cơm ngồi trong xe
ăn với nhau dưới ánh đèn đường nhem nhuốc. Dựa vai
nhau hứng gió lộng bờ sông St. Laurent sóng nước chập
chùng. Bước thấp bước cao
đếm những viên gạch lót mặt đường khu
phố cổ. Đêm thứ bảy. Gió lộng. Sóng nước chênh
vênh. Khuya. Những con đường vạch hai chiếc bóng dài
nhấp nhô bờ đường lát gạch vắng tanh vắng ngắt. Cả
ngàn câu muốn nói. Nhưng chẳng câu nào được nói ra.
Về
quán trọ một mình. Lòng đầy ắp. Nhưng lòng cũng mênh
mông khoảng trống. Sáng sớm, trả phòng, băn khoăn chẳng
biết nên về hay nên ở. Dùng dằng mãi. Cảm giác lao xao
khi những sợi tóc dài ai kia vắt ngang mặt mình giữa
trời đêm lộng gió sông - con sông dài thứ nhì ở xứ
tuyết – đã ngấm vào mạch máu. Ngộ độc tình yêu.
Đành để mặc mấy đầu ngón tay nhuần nhuyễn những
con số điện thoại. Đầu kia giọng ghi âm dịu dàng.
Đành gửi lại một câu dặn dò. Lúc ấy là 7 giờ 47
phút.
Từ
phút giây ấy Lưu Diệu Vân có cái tên cho đứa con tinh
thần đầu lòng của mình.
Và
cũng từ phút giây ấy, tôi biết Vân sẽ là người đi
với mình suốt phần đời còn lại. Giây phút tưởng như
thoáng qua lại là điểm hẹn cho một bắt đầu. Như
thánh Peter bỏ thuyền, bỏ lưới, bỏ tất cả, theo vị
chủ chiên để rao giảng Tin Lành, chúng tôi bỏ tất cả
lại sau lưng chỉ để có nhau vì chúng tôi tin tưởng vào
tôn giáo mới của hai người: Tình Yêu, nơi những kẻ
yếu đức tin không thể tồn tại, như vị tông đồ bước
ra khỏi mạn thuyền, bước đi trên mặt hồ mà lòng còn
chao động trong Kinh Thánh xa xưa.
Bạn
Lulu thân mến. Để giữ mãi Tình yêu lãng mạn buổi ban
đầu, chúng tôi chẳng cố gắng, tập tành hay gượng
gạo, ép uổng một điều gì. Cứ nói những câu thèm
nói, cứ làm những chuyện ham làm… cho nhau, và yên lòng
bởi biết rằng ở bên ngoài lãnh thổ Tình Yêu, trước
mắt nhân gian, mình nhỏ bé, hèn mọn, tầm thường, xoàng
xĩnh, nghèo nàn, xấu xí và cải lương bao nhiêu thì trong
khí quyển Tình Yêu (của hai người) mình huy hoàng, rực
rỡ, cao cả và dễ thương bấy nhiêu.
Nếu
chỉ còn một ngày – trên thế gian - cho nhau, chúng tôi
tin tưởng mình có thể gói trọn trăm năm trong một ngày.
Cám
ơn Lulu và câu hỏi của bạn đã cho chúng tôi thêm cơ
hội nói với nhau một câu tỏ tình. “Sến” nhưng dễ
thương hết biết.
Thân
mến.