
*Câu hỏi của độc giả Oanh Vũ:
Một
người trong giới họa sĩ của ông nói rằng, tranh của ông được chú ý
nhiều bởi ông thắng giải hội họa Philip Morris. Nhưng sau đó, ông được
một nhà sưu tầm tranh người Nhật tìm mua tranh của ông và nhà sưu tầm
này đã quảng bá tên tuổi ông ở Nhật. Câu hỏi của tôi là nếu một họa sĩ
không trúng một giải hội họa nào và không được nhà sưu tầm ngoại quốc
nào chú ý thì họ có thể nổi tiếng được chăng? Có hay không cũng xin ông
cho biết rõ quan điểm của ông. Trân trọng cám ơn ông Lê Thánh Thư.
*Họa sĩ Lê Thánh Thư trả lời
Trong nghệ thuật, có người
làm nghệ thuật vì sự phát triển của bản thân nghệ thuật, có người xem nghệ thuật là một nghề
kiếm sống, cũng có những người làm nghệ thuật để được tôn vinh, được xã hội biết đến mình.
Tất cả đều đúng theo góc nhìn của họ. Riêng tôi tìm đến nghệ thuật
hội họa chỉ vì ham mê.
Câu chuyện về giải thưởng
Asean của tôi, chỉ có tính tương đối mà thôi. Và có người sưu tập tranh , chỉ
là do may mắn.
Tôi không nghĩ mình làm được
gì ( được giải thưởng, có người sưu tập, và nổi tiếng…). Khi nghĩ mình là một
cái gì đó, một người nổi tiếng, lúc đó anh ta đã “ chết”, sẽ chẳng làm được gì
thêm nữa.
Với tôi, đạt được một cái
gì cũng đồng nghĩa với kết thúc. Cho nên, tôi tự thấy mình
chưa làm được gì. Thấy như vậy để còn làm việc mãi được.
Một người chỉ chăm chú đến
sự nổi tiếng của mình, sẽ không còn làm được điều gì mới mẻ nữa.
Bản thân nghệ thuật là
luôn thay đổi, thậm chí phủ nhận chính mình. Đó mới là sáng tạo.
Tôi nhớ có một danh họa Nhật
Bản, khi đã thành công, ông còn thay đổi tên, không ký tên mình dưới những bức
tranh, mà ký bằng một cái tên chưa ai biết đến! Đó là những nghệ sĩ đích
thực.
Với nghệ thuật hãy sống chết
với nó. Không toan tính. Mọi việc sẽ đến…
Vẽ mà không thấy có gì mới,
tôi rất buồn. Không có gì mới, là không
còn sáng tạo.
Với những người có đam mê.
Sống chết với đam mê. (tất nhiên, phải là những người có tài năng). Đi đến tận
cùng con đường nghệ thuật, họ sẽ có cơ hội tạo dựng câu chuyện của riêng mình.
Lê Thánh Thư