
Các con cúa Nhà Thơ Vũ Hữu Định, bên mộ bố
Địa danh hay nơi chốn thường chiếm giữ một vị trí
đáng kể trong thi ca Việt Nam. Thí dụ như “Thăng
Long thành hoài cổ” của bà Huyện Thanh Quan, hay “Đôi mắt người Sơn Tây” của Quang Dũng. Hoặc gần hơn nữa là “Còn chút gì để nhớ” của Vũ Hữu Định, vân
vân…
Nhiều người cho rằng, nếu không kể những áng văn
chương cổ mà chúng ta phải học, đọc thì số người biết đến “Đôi mắt người Sơn Tây” sẽ không nhiều lắm, nếu nó không được soạn thành
ca khúc bởi nhạc sĩ Phạm Đình Chương. Cũng vậy, số người yêu “Còn chút gì để nhớ” của nhà thơ Vũ Hữu Định sẽ giảm nhiều, nếu
không có phần nhạc của Phạm Duy.
Tuy nhiên, chúng ta cũng đừng quên căn bản những bài
thơ được các nhạc sĩ tìm tới, chọn để soạn thành ca khúc, tự thân đã vốn có những đặc điểm mà các bài
thơ khác không có.
Hơn thế nữa, khi bài thơ “Còn chút gì để nhớ” của cố thi sĩ Vũ Hữu Đinh vỏn vẹn chỉ có 4 khổ
mà ông đã vẽ được bằng ngôn ngữ “chân dung” rất riêng của
Pleiku, một thành phố cao nguyên miền Nam.
Nói theo cách của nhà thơ Du Tử Lê thì Vũ Hữu Định (và Phạm Duy) đã đội
vương miện cho thành phố Pleiku
CÒN MỘT CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ
phố núi cao phố núi đầy sương
phố núi cây xanh trời
thấp thật buồn
anh khách lạ đi lên đi
xuống
may mà có em đời còn dễ
thương
phố núi cao phố núi trời gần
phố xá không xa nên phố
tình thân
đi dăm phút đã về chốn
cũ
một buổi chiều nào lòng
bỗng bâng khuâng
em Pleiku má đỏ môi hồng
ở đây buổi chiều quanh
năm mùa đông
nên mắt em ướt và tóc
em ướt
da em mềm như mây chiều
trong
xin cảm ơn thành phố có em
xin cảm ơn một mái tóc
mềm
mai xa lắc bên đồi biên
giới
còn một chút gì để nhớ
để quên
VŨ HỮU ĐỊNH