
Hoàng Cầm by Trần Công Nhung
Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tằng
Việt, sinh ngày 22 tháng 2 năm 1922, tại xã Phúc Tằng,
huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang.
Ông xuất thân trong gia đình nhà
nho lâu đời. Thân sinh ông thi không đỗ, về dạy chữ
Hán và làm thuốc bắc ở Bắc Giang. Tên ông được đặt
ghép từ địa danh quê hương: Phúc Tằng và Việt Yên.
Ông học tiểu học, trung học đều ở Bắc Giang và Bắc
Ninh; đến năm 1938, ra Hà Nội học trường Thăng Long. Năm
1940, ông đỗ tú tài toàn phần và bước vào nghề văn,
dịch sách cho Tân dân xã của Vũ Đình Long. Từ đó, ông
lấy bút danh là tên một vị thuốc đắng trong thuốc
bắc: Hoàng Cầm.
Ngoài bút danh Hoàng Cầm ông còn
có các bút danh: Bằng Việt, Lê Thái, Lê Kỳ Anh, Bằng
Phi.
Ông mất ngày 6 tháng 5 năm 2010.
Nhận xét về thơ Hoàng Cầm, nhà
thơ Nguyễn Trọng Tạo viết:
“Đọc thơ ông, ta gặp một
con người Việt nguyên khôi qua hơi thở của lục bát,
ngũ ngôn và nhịp tự do tài tình lướt qua khuôn phép.
Chính vì thế mà thơ ông không cũ đi trong cổ điển, và
cũng không quá xa lạ trong hiện đại. Nhiều câu thơ của
ông đầy tài hoa, quyến rũ, khiến người đã "phải
lòng" rồi thì không thể nào dứt ra được nữa”

Tình Cầm
Hoàng Cầm
Nếu anh còn trẻ như năm cũ
Quyết đón em về sống với anh
Rồi những chiều buồn phơ phất
lại
Anh đàn, em hát níu xuân xanh
Nhưng thuyền em buộc bờ sông
hận
Anh chẳng quay về bến trúc
thương
Ngày tháng em ca trong ánh nguyệt
Bao giờ em hết nợ Tầm Dương
Có mây bàng bạc gây thương nhớ
Có ánh trăng vàng soi giấc mơ
Có anh ngồi lặng so phím cũ
Mong chờ em hát khúc xuân xưa
Nếu có ngày mai anh trở gót
Quay về thăm lại bến thu xa
Thì đôi mái tóc không xanh nữa
Mây trắng, đêm vàng sẽ thướt
tha...