Trân trọng chào Bác Lê! Cháu tình cờ tìm được trang này của Bác khi lang thang trên mạng tìm tư liệu cũng như cố gắng đọc nhiều chút xem có thể, may ra tìm được ý tưởng nào không cho luận văn sắp tới của cháu. Thưa bác Lê, cháu thật sự xúc động khi đọc những dòng "Tôi, Ấu Thơ Và Mẹ" của bác. Xúc động vì : Một, bác là người cùng quê Hà Nam với cháu, quê cháu ở Thanh Liêm. Hai bác cũng là người rất yêu kính Mẹ và với cháu cũng vậy...Những vần thơ bác viết không cầu kỳ câu chữ nhưng khi đọc lên cháu thấy có điều lạ lắm: Không thể đọc to được vì mỗi tiếng, mỗi chữ, mỗi dòng thơ cứ nghèn nghẹn, run rẩy, có độ căng rất lớn nhưng không phải bật ra ngoài mà bật mạnh vào trái tim người đọc. Giọng thơ lúc nào cũng rưng rức chất chứa rất nhiều những ẩn ức khôn nguôi của quá khứ mà có lẽ bất kỳ ai đọc không chỉ cảm nhận đựơc những cảm xúc của bác mà còn như thấy đấy chính là mình,có mình trong đó...cũng có người Mẹ như thế, cũng có một gia đình như thế, cũng có một miền quê như thế.
Thưa bác Du Tử Lê, sau bao năm tháng xa quê, ở nước Mỹ xa xôi như vậy bác đã về quê lần nào chưa? Nếu có dịp nào đó bác về quê cháu xin được tiếp đại bác đặc sản của Kim Bảng....hihii. chắc bác sẽ rất thích đấy. Cháu cảm ơn những vần thơ của bác rất nhiều.
*Nhà thơ Du Tử Lê trả lời:
Bác Lê đây. Trước nhất bác cám ơn những mỹ cảm mà,
cháu đã dành cho tùy bút cũng như thơ của bác. Kế đến, bác rất vui khi biết
chúng ta cùng một quê hương với cụ Nguyễn Khuyến / Tam Nguyên Yên Đỗ.