Thưa chú,
Số
là có 1 anh bạn trong nhóm của chúng cháu tình cờ lần đầu nghe bài này
do ca sĩ Tuấn Ngọc hát. Anh ấy thắc mắc thế nào là “ngực ngải, môi trầm”
và post lên Facebook để thảo luận. Nhờ vậy mà đến giờ chúng cháu mới
biết đến bài này, và biết đến chú.
Khoảng chục năm trước nhạc
sĩ Quốc Bảo có bài Tóc Nâu Môi Trầm mà ca sĩ Mỹ Tâm thể hiện rất thành
công và được các bạn trẻ yêu thích. Nhiều người cho rằng cái màu nâu của
tóc và cái gam trầm của son môi là phong cách trang điểm Hàn Quốc, mà
lúc ấy tại Việt Nam đang là phong trào thời thượng, sau khi hàng loạt bộ
phim truyền hình Hàn Quốc được người xem đón nhận.
Trong nhóm
chúng cháu, có người cảm nhận “ngực ngải, môi trầm” là ngực thơm như hoa
ngải và bờ môi mộc mạc không son nét chân quê. Và hình ảnh người vợ
“ngực ngải môi trầm”, theo cách kiến giải ấy, là hiện thân của 1 vẻ đẹp
bình dị mà mênh mang lòng bao dung.
Một anh bạn khác thú nhận
cây trầm còn chưa thấy, huống hồ hình thoáng ngửi được hương hoa. Anh
bạn ấy cho rằng tứ thơ từ đầu chí cuối có những hình ảnh tương phản, đối
lập rất rõ ràng. “Ngực ngải, môi trầm” đối với “Cỏ mặn, lá ngoan”. Vì
thế, trầm ở đây phải là cây trầm, hoặc thơm như hương trầm. Trầm và ngải
được chú dùng để tả ngực và môi của người phụ nữ thì hẳn là phải đẹp,
còn cỏ mặn được dùng để gán cho cái khiêm tốn hạ mình của người chồng
mang ơn vợ thì chắc phải là cái gì đó thấp kém hơn hẳn trầm và ngải.
Trong
phần Thư độc giả, có 1 câu trả lời của chú đã giải thích “ngực ngải,
môi trầm” là nét đẹp đến thiêng liêng của người phụ nữ. Nhưng chúng cháu
chưa rõ lắm thế nào là cỏ mặn và băn khoăn liệu cái ý “mặn” ấy có cái
gốc tích văn học nào không.
“Cho ta cỏ mặn, trăm lần lá ngoan”.
Không hiểu sao, tứ thơ ấy luôn làm cháu liên tưởng đến “vườn hoang
trinh nữ xếp đối lá rầu” của bài Ngậm Ngùi mà bố cháu thường hát cho
từng giấc ngủ chúng cháu khi xưa