
Có lẽ, hầu như người Việt
Nam nào đã từng học hết phổ thông đều biết đến
tên Hoài Chân, đồng tác giả với Hoài Thanh viết cuốn
"Thi nhân Việt Nam".
Qua nhiều thông tin, tôi được
biết nhà phê bình văn học Hoài Chân có một người con
gái cũng là nhà thơ đang phải sống trong một trại tế
bần tại Bắc Ninh... Bà tên là Nguyễn Phương Thúy, con
gái thứ ba của nhà phê bình Hoài Chân.
Tôi tìm về Trung tâm dưỡng lão
Phật Tích - Bắc Ninh để gặp bà, tại đây, bà chia sẻ:
Từ khi đến với trung tâm này, bà thấy khá thanh thản
và có thời gian bình lặng để an hưởng tuổi già. Mẹ
bà là cụ Hồng Thị Bé vẫn còn nên thi thoảng gọi điện
cho con gái để hỏi thăm. Tiếc rằng, cụ Bé đã gần
100 tuổi nên sức khoẻ giảm sút, mắt lại không còn
nhìn thấy gì nên không thể sang thăm con. Bà Thuý cũng ít
có điều kiện để về thăm mẹ.
Bà Thúy vào Trung tâm này chưa
lâu, tính đến đầu tháng 10/2010 thì được chừng 3
tháng. Lý do để bà chọn nơi này không phải vì không
còn chỗ nương thân hay không có ai chăm sóc. Bà vẫn còn
khá nhiều người họ hàng thân thích đang sinh sống tại
Hà Nội.
Cháu ruột bà là lãnh đạo của
một tập đoàn lớn sẵn sàng cung phụng bà đủ thứ
nhưng bà không muốn làm phiền. Bà muốn bỏ lại đằng
sau những lo toan và không còn muốn bon chen gì với đời
nữa. Đến đây, bà sẽ có cơ hội để nghỉ ngơi và
chuẩn bị cho những sáng tác mới. Bà dự kiến sẽ viết
hồi ký tại chính nơi này.
Bà tên đầy đủ là Nguyễn
Phương Thuý con gái thứ ba của nhà phê bình văn học
Hoài Chân cháu gọi Hoài Thanh bằng bác ruột (Hoài
Thanh-Hoài Chân hai tác giả cuốn Thi nhân Việt Nam, và gọi
bà Thuý Bắc (tác giả bài Sợi nhớ sợi thương) là cô
ruột.
Chính bởi được sinh ra trong một
gia đình nhiều trí thức lớn nên bà Thuý sớm được
tiếp xúc sách vở và những kiến thức hiện đại. Bà
được gia đình đưa vào học ở Nhạc viện Hà Nội và
sau đó ở lại đây làm giáo viên giảng dạy bộ môn đàn
dân tộc.
Ngoài việc đi dạy, Phương Thuý
còn sáng tác. Bà được đánh giá là cây bút nữ nhiều
triển vọng của phong trào sáng tác văn học những năm
60 của thế kỷ trước.
Rồi cô gái Phương Thuý cũng lên
xe hoa với một vị giáo sư hàng đầu ngành vật lý nước
nhà thời bấy giờ. Cuộc hôn nhân của họ được cho là
một cuộc hôn nhân lý tưởng của một đôi trai tài, gái
sắc. Thế nhưng, số phận thường đùa giỡn với những
gì được người đời xem là hoàn hảo. Phương Thuý và
vị giáo sư kia không thể cùng chung sống!
Và bà gặp Tuân Nguyễn (người
đàn ông này tên thật là Nguyễn Tuân nhưng đổi bút
danh thành Tuân Nguyễn cho không lầm lẫn với nhà văn
Nguyễn Tuân)- một người đàn ông vừa thoát khỏi vòng
lao lý sau một trục trặc vì chuyện thơ - văn.
Bình thường một người đi tù
về đã khó hoà nhập cộng đồng thì ngày ấy, việc một
người đi tù mà liên quan đến chữ nghĩa càng khó được
chấp nhận hơn. Thế nhưng, người đàn bà ấy lại chấp
nhận tất cả. Khi đến với Tuân Nguyễn, bà sẵn sàng
bỏ lại sau lưng cuộc sống sung túc và mọi điều tiếng
để đi theo tiếng gọi của tình yêu.
Với bà Thuý, thời gian bên Tuân
Nguyễn là thời gian mà bà hạnh phúc nhất cuộc đời.
Thế nhưng, cuộc sống của hai người cùng làm thơ, đọc
sách bấy giờ quá khó khăn. Để đủ mưu sinh, bà phải
bán hàng sách, báo để kiếm thêm. Cũng có thời gian, hai
ông bà còn phải đi làm công nhân vệ sinh để phụ kế
sinh nhai.
Ông Tuân Nguyễn làm thơ và làm
nghề dịch sách kiếm sống. Ông vốn là bạn thân của
nhà văn Phùng Quán nên mối thâm giao giữa vợ chồng
Phương Thúy - Tuân Nguyễn và gia đình Phùng Quán khá bền
chặt.
Tuân Nguyễn đột ngột ra đi
trong một tai nạn giao thông. Bà gần như điên loạn khi
chồng mất và phải mất rất nhiều năm sau mới lấy lại
được cân bằng!
Sáng tác “Người con gái sông
La” qua một bức ảnh
Ítt ai biết, tác giả bài hát
"Người con gái sông La" của nhạc sỹ Doãn Nho
lại chính do cô con gái này của Hoài Chân sáng tác. Bài
thơ ban đầu có tựa đề "Cô gái sông La" sau
được nhạc sỹ Doãn Nho phổ nhạc và đổi tên.
Bà tâm sự, khi sáng tác bài thơ
ấy, bà cũng chưa biết sông La thế nào vì chưa từng một
lần được đặt chân vào Hà Tĩnh. Bài thơ được ra đời
chỉ vì một lần bà tình cờ đọc báo viết về cô gái
thanh niên xung phong La Thị Tám ngày đêm đứng chỉ đường
cho xe qua không ngại bom đạn. Khi ấy bà đang là giáo
viên của Nhạc viện Hà Nội.
Bức ảnh của cô gái La Thị Tám
trong bài viết ấy có đôi mắt hồn hậu và trong sáng.
Nhìn vào đôi mắt ấy cùng với sự cảm kích trước
hành động của cô gái thanh niên xung phong kia, sau một
đêm thức trắng, Phương Thuý đã chắt từng giọt tâm
hồn để tạo nên những vần thơ đầy sôi sục và lắng
đọng trong bài "Cô gái sông La".
Sau khi sáng tác bài thơ ấy,
Phương Thuý cũng không có dịp về sông La. Đến hơn 30
năm sau, bà mới có cơ hội đến thăm ngã ba Đồng Lộc,
thăm sông La. Nhắc đến chuyến đi này, bà cứ suýt xoa
nhắc đi nhắc lại là người Hà Tĩnh chân thật và hồn
hậu đúng như những gì bà cảm nhận được từ đôi
mắt cô gái La Thị Tám.
Bà trở lại với chuyện sống
trong trại dưỡng lão Phật Tích. Bên cạnh bà còn có bà
Ca, bà Tùng, ông Mẹo. Cùng là những người già được
đưa về trại an dưỡng. Rồi bà nhắc đi nhắc lại ở
trung tâm bà được anh Thăng, anh Dương, cô Dung, cô Đào
thường xuyên chăm sóc.
Ở đây, bà còn được tiếp xúc
với nhiều em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Hàng ngày, bà
vẫn thường hướng dẫn các em cách viết nhật ký. Theo
bà, đó chính là một cách rèn giũa tâm hồn cho các em và
giúp các em trưởng thành hơn trong suy nghĩ. Bà nói với
tôi, đó đều sẽ là những nhân vật trong hồi ký của
bà.
Ngân Giang
(Nguồn: Người Đưa
Tin-nguoiduatin.vn)