
Living space (Tranh Lê Thánh Thư)
Khi
chọn chủ đề của tranh là “không gian sống” (living
space), chắc chắn Lê Thánh Thư đã chọn cho mình một
hướng sáng tác, đã xác định thái độ và mối quan hệ
của anh,người nghệ sĩ, đối với sự vật,với cuộc
sống, những gì đã và đang xảy ra hàng ngày, hàng giờ,ở
trước mắt, ở chung quanh và cả trong tâm hồn.
Hướng
cái nhìn vào thế giới, vào cuộc sống ở chung quanh là
tất yếu đối với những ai làm công việc sáng tác nghệ
thuật. Nhưng chọn một vị trí, một cách nhìn để soi
sáng sự vật, để truy tìm ý nghĩa,và từ đó tìm ra
cách thể hiện, tìm ra ngôn ngữ riêng cho nghệ thuật của
mình, lại là nổ lực cá nhân trong ý thức sáng tạo của
Lê Thánh Thư.
Cái
“ không gian sống” của Lê Thánh Thư thực ra không rộng
lớn, bao la như khi người ta nghĩ về một thế giới của
con người trên hành tinh trái đất, một hành tinh giữa
muôn triệu hành tinh trong vũ trụ. Cái “ living space”
của anh chỉ thu hẹp trong bầu không khí anh hít thở,
trong thế giới anh bắt gặp, nghe nhìn, sờ mó, nắm bắt
để mơ mộng, tư duy, vui, buồn, cười, khóc. Trong thế
giới đó có hoa lá, cây cỏ, ruộng vườn, sông núi, chim
chóc, thú vật, có đô thị, phố phường, hàng quán, cờ
quạt, đèn đóm, biển hiệu. Và con người…con
người…những bóng dáng, những hình hài, những thân
thể. Con người được nhìn từ nhiều góc độ khác
nhau, kể cả góc tối nhất trong tâm hồn. Con người được
khắc chạm lỗ chỗ, méo mó, liêu xiêu, mờ nhạt…những
bóng ma…Con người được mã hóa thành những ký hiệu,
những đường, những vạch. Đây là thế giới không rạch
ròi, không hoàn chỉnh, rối rắm. Cái thế giới đó phức
tạp nhưng cũng đơn điệu, ồn ào nhưng cũng tĩnh lặng.
Vì, đối với Lê Thánh Thư, có thể tất cả chỉ là
“still life”.
Khi
cuộc sống đang ở trên ranh giới giữa sống và chết,
thì mọi thứ trở nên nhập nhằng, khó xác định không
gian, thời gian, kể cả hình thể, màu sắc, bố cục. Lê
Thánh Thư vẽ tranh trừu tượng. Nhưng trong “không gian
sống”, người ta khó xác định được tranh của anh
hữu hình hay trừu tượng. – Trong sáng tác điều này
không quan trọng, nhưng để hiểu tranh của Lê Thánh Thư,
phải xét đến khía cạnh ngôn ngữ trong tranh của anh.
Ngoài những bức tranh vẽ sen, có hình thể rõ ràng, những
bức được đặt tên “living space”, nhìn tổng thể có
thể xem là tranh trừu tượng, nhưng soi kỹ vào từng họa
tiết, ta thấy vô số hình người, vô số đồ vật.
Những đàn ông, đàn bà, đứng, ngồi,gồng gánh, mua bán,
những áo quần, xe ba gác, nhà thờ, thùng bộng, bàn ghế,
những con số, những hàng chữ, những bia, cà phê, cơm
phở, khoan cắt bê tông…Tất cả đều được lấy từ
cuộc sống thực. Cái thế giới trừu tượng của Lê
Thánh Thư ngày nào đã làm ta thích thú với những đường
nét, màu sắc sinh động, huyền ảo, nay đang chuyển dần,
lấy lại đường nét, hình thù của cuộc sống thực.
Chỉ khác là hiện thực được đưa vào trong tranh ở
dạng đơn giản, ước lệ, là những mẫu hình vẽ những
con thú, những đồ vật thường thấy trong đời sống
văn hóa dân gian. Ngay cả con người hay những đồ vật
lớn như nhà thờ cũng được anh đưa vào trong tranh dưới
dạng giản lược bằng một vài nét sắc nhọn, không
phải là những hình thể thường thấy trong hội họa mà
chỉ là những ký hiệu. Trong “Không gian sống”, Lê
Thánh Thư cũng không sử dụng nhiều màu sắc. Đen, trắng,
đỏ là ba màu chủ đạo trong tranh của anh. Thỉnh thỏang
anh mới sử dụng một mảng lớn màu đỏ, vàng, hoặc
màu xám nhạt, nhưng chỉ để làm nền. Anh cũng sử dụng
màu dưới dạng monochrome (đơn sắc). Trên thực tế khi
vẽ đợt tranh “Không gian sống”, Lê Thánh Thư không
chú ý đến hình thể, màu sắc và ngay cả bố cục tranh
anh cũng tỏ ra dễ dãi một cách có dụng ý. Lê Thánh Thư
thực sự đã không vẽ cái đẹp, nhưng những gì anh vẽ
trong tranh là để hướng đến cái đẹp. Bức tranh không
bộc lộ cái đẹp mà gợi mở, thúc giục ta hướng đến
cái đẹp.Tranh trở thành biểu tượng, và là thông điệp
truyền đến mọi người ý niệm chân – thiện - mỹ
bằng thứ ngôn ngữ riêng của nó. Picasso, trong một lần
trả lời phỏng vấn đã nói: “Mỗi tuyệt tác khi ra đời
đều chứa bên trong nó một số cái xấu. Cái xấu đó
là dấu hiệu của cuộc đấu tranh của người sáng tạo
để được nói một điều mới bằng một phương thức
mới”(Chaque chef - d’oeuvre est venu au monde avec une dose de
laideur en lui. Cette laideur est le signe de la lutte du créateur
pour dire une chose nouvelle d’une facon nouvelle). Liệu Lê
Thánh Thư có trải qua những trải nghiệm như thế trong
sáng tác khi anh đưa vào tranh hình ảnh cuộc sống dưới
dạng giản lược cao độ đến chỉ còn là những ký
hiệu, khi tranh của anh vượt ra ngoài khuôn khổ ngôn ngữ
hội họa thông thường? Có thể còn quá sớm để nói
rằng Lê Thánh Thư đã khai mở một cung cách mới trong
sáng tác mỹ thuật. Nhưng quả thực Lê Thánh Thư đã làm
điều lạ thường khi đưa cuộc sống xung quanh mình vào
tranh bằng thứ ngôn ngữ mang tính cách ký hiệu như thế.
Cái thế giới được mô tả trong tranh của Lê Thánh Thư,
do đó, có nội dung mang ý nghĩa truyền thông về cái đẹp
đã bị khuất lấp, bị che giấu, cái đẹp khắc khoải
trong tâm thức của ngưởi nghệ sĩ.
Với
cuộc triển lãm tranh “Không gian sống”, Lê Thánh Thư
đã ghi một dấu ấn sắc nét trên bước đường tìm
kiếm sáng tạo của mình. Người xem tranh chia sẻ với
anh những cảm xúc cuộc sống theo cách nhìn trần trụi
nhưng rất thực của anh. Đối với Lê Thánh Thư cuộc
sống vừa là mục tiêu vừa là chất liệu sáng tạo. Anh
đã làm việc rất nhiều để tìm cho mình một con đường
riêng trong sáng tác hội họa. “Không gian sống” đã mở
ra cho anh con đường đó với những tín hiệu lạc quan.
Nhưng để tất cả trở thành một giá trị cần phải
có thời gian. Chắc chắn Lê Thánh Thư sẽ đạt được
điều anh mong muốn. Vì anh giàu khát vọng sáng tạo.
HỒ
TỊNH TÌNH