1.
Hai
mẹ con ở với bà ngoại. Bốn tuổi bé An đòi nuôi chó,
bà ngoại nói:
-
Không được. Nó ỉa đái dơ lắm con, rồi lông lá rụng
đầy nhà. Hai mẹ con đều suyễn, nhớ không? Hai ba ngày
con phải tắm cho nó không thôi nó có ve. Mỗi ngày phải
dắt nó đi chơi không thôi nó quạu. Cả nhà mình đi đâu
xa phải mang nó đi gởi. Ối, mệt lắm con. Đó là chưa
kể đến chuyện nó có gia đình, rồi phải mang đi chích
ngừa không thôi nó bị dại hoặc ca-rê.
Câu
cuối bà nói với mẹ chứ bé An chưa đủ trí khôn để
hiểu những chuyện phức tạp loại đó. Bé nói:
-
Con thấy thằng Tí Sún có con Ki-nô, nó dắt chó đi đái
ở cột đèn á. Vậy chừng nào bà cho con nuôi?
Bà
bực mình:
-
Nói hoài không chịu hiểu. Chừng nào bà chết rồi hai mẹ
con muốn làm gì làm.
Bé
ngây thơ hỏi:
-
Chừng nào bà chết?
Sáu
tuổi bé An học lớp một, đã
chập chững biết đọc biết viết từ một năm trước.
Khoảng tháng 10 bé viết thư cho ông già Nô-en nhờ mẹ
mang ra bưu điện. Mẹ hỏi:
-
Sao con viết sớm vậy? Còn hai tháng nữa mới Giáng Sinh
mà!
-
Bưu điện đi chậm lắm. Con thấy mẹ đợi thư dì Hương
quá chừng. Ngày nào mẹ cũng ngóng ông phát thư.
Mẹ
cầm bao thư đọc mấy dòng chữ nắn nót:
Thư bé An gửi ông già Nô-en
Địa chỉ Thiên Đàng
Mẹ
cười cười, nói:
-
Rồi, để mai mẹ đi làm ghé ngang bưu điện gửi liền.
Tối
9 giờ bé đi ngủ sau khi làm xong bài tập viết. Mẹ rửa
chén, dọn dẹp nhà bếp, đi tắm, quên khuấy cái thư
nhét trong quyển sách đang đọc. Một truyện dịch dở
ẹc, giấy đen sì nhám xàm, chữ in lu câm, đọc mấy
tháng trời chưa hết, nhưng mẹ đã lỡ mua vì thấy báo
chí khen hay. Cái thư vì thế nằm chết trong đó.
Một
tuần trước Giáng Sinh mẹ đi lòng vòng các tiệm bán
quần áo, đồ chơi, dụng cụ học sinh tìm chọn cho bé
một món quà. Giờ bé đọc giỏi rồi, có lẽ nên tập
cho bé thích sách. Đến đây mẹ sực nhớ cái thư nhét
trong quyển truyện dịch.
Tối
đó thư được khui ra.
Kính
thưa ông già Nô-en
Con
là bé An học lớp 1 trường Nguyễn Thái Sơn con đang ở
với mẹ nhà bà ngoại con hay bị suyễn nhưng con rất
ngoan con ráng thở khi con bị suyễn ở trường bạn Hồng
Anh hay giựt tóc con nhưng con không méc cô hôm qua con để
quên cây bút chì trong lớp chắc nó mất rồi mẹ nói con
hay quên đồ dí lại bỏ quần áo đồ chơi bừa bãi mẹ
không thương con nữa con xin ông già Nô-en thương con cho
con một con chó
Ký
tên bé An 6 tuổi
Mẹ
đọc xong cái thư, thở dài.
Sáng
25 tháng 12 bé An thức dậy tóc tai chôm bôm mắt mũi kèm
nhèm bỗng quơ chân đụng gói quà có cột dây nơ. Đó là
một ngày chủ nhật rất đẹp trời. Mẹ đang phơi đồ
ngoài hiên sau, bà vẫn ngồi cạnh cửa sổ nhà trước
chăm chú nận từng mũi kim. Bà hay may những cặp bợ nhấc
nồi bằng cách ráp tinh vi những mẩu vải vụn xin được
ở tiệm may quen gần nhà. Đường kim mũi chỉ thật khéo.
Ai đến chơi bà tặng cho một cặp. Bé An mở quà thấy
quyển truyện Hoàng Tử Bé có chữ ký của ông già Nô-en
đề tặng ở trang đầu:
Tặng bé An 6 tuổi.
Con
chơi với Hoàng Tử Bé đi, vui lắm.
Ký tên: ông già Nô-en
Kẹp
trong sách là một lá thư. Bé mở ra đọc.
Bé
An dễ thương của ông già Nô-en,
Ông
đã nhận được thư bé gửi, kể chuyện bé bị suyễn
nhưng ráng thở, bị bạn Hồng Anh giựt tóc nhưng không
méc cô, bị mẹ hết thương vì hay làm mất đồ và bừa
bãi... Ông nghe vậy thương bé lắm.
Về
việc bé muốn ông cho con chó, bây giờ chưa được. Nuôi
chó phải có thì giờ chăm sóc cho nó. Bà ngoại già rồi,
còn mẹ thì đi làm cả ngày, bé An cũng phải đi học
nữa, ai sẽ lo cho nó đây ? Thôi để từ từ ông
tính. Để ông xem có con chó nào thật khôn,
biết tự đi tắm, biết chỗ đi tè, biết đi chơi một
mình khỏi cần người dắt, biết kiếm ăn khi chủ vắng
nhà. Một con chó thật khỏe mạnh không có lông rụng tùm
lum làm bé với mẹ phải khò khè.
Trong
khi chờ đợi bé An vẫn cứ ngoan nhé. Mẹ giận thì nói
vậy chứ mẹ thương bé nhất trên đời.
Ông
già Nô-en chúc bé hết suyễn, học giỏi và không bị bạn
ăn hiếp nữa. Ông cũng chúc bé một mùa Giáng Sinh thật
an lành với mẹ và bà.
Ký
tên : Ông già Nô-en.
Bé
An vừa đọc thư vừa ràn rụa nước mắt lúc nào không
hay. Bé chạy xuống cầu thang ra nhà trước mếu máo với
bà :
-
Bà, ông già Nô-en viết thư cho con nè !
-
Đâu đưa bà coi !
Cầm
cái thư, bà nheo nheo mắt đưa tờ giấy ra xa, xong chậc
lưỡi nói:
-
Chèng ơi, chữ ổng đó hả, sao giống chữ bả quá...
Mẹ
từ dưới nhà đi lên đứng sau lưng bé An khoát khoát tay
làm hiệu với bà. Bà chữa :
-
Ổng viết chữ đẹp quá chớ ! Cho bà đọc qua được
không ?
-
Bà đọc đi. Ông
già Nô-en hứa cho con một con chó biết tự săn sóc đó.
Bà, mai mốt bà cho nó vô nhà mình nghe bà !
Bé
An 9 tuổi. Bà qua
đời ngày 11 tháng 6. Ngày 14 bé nhắc mẹ, giọng e dè :
-
Bà nói khi nào bà chết rồi hai mẹ con muốn làm gì thì
làm.
Mẹ
nhìn bé An, mặt mũi mẹ nhợt nhạt, hai mí mắt sưng
mọng. Trong nhà còn khói nhang nghi ngút, hoa cườm treo dựng
kín hai mặt tường, khách khứa đến viếng trao đổi thì
thầm làm không khí thêm nặng nề thê thảm. Mẹ đặt
ngón tay trỏ lên miệng :
-
Suỵt ! Con qua nhà Na chơi đi. Chừng nào khách về hai
mẹ con mình nói chuyện.
Bé An không
thích chơi với Na. Miệng nó thúi vì không chịu đánh
răng. Nó lại hay xưng mày tao, chơi nhảy dây đếm ăn
gian, chơi đồ hàng khi nào cũng dành làm người bán, chơi
gia đình thì đòi làm mẹ, chơi dạy học chỉ muốn làm
cô giáo. Học lớp 4 rồi nhưng bé An vẫn còn ngây thơ
viết thư cho ông già Nô-en mỗi mùa Giáng Sinh để nhắc
ông giữ lời. Năm nào ông cũng hẹn, bảo chưa kiếm được
con chó thông minh xuất chúng. Bây giờ bà chết rồi, nó
buồn lắm vì rất thương bà; bà lúc nào cũng bênh khi nó
bị mẹ la mắng, bà cũng hay giúi cho bánh kẹo. Buồn,
nhưng nó bỗng thấy có nhiều hi vọng; hay là nó viết
thư cho ông già Nô-en nói ông chỉ cần kiếm cho một con
chó khôn vừa vừa thôi. Thay vì qua chơi nhà Na, bé An lặng
lẽ lên gác viết thư.
Kính
thưa ông già Nô-en,
Con
là bé An nè. Năm nay con chín
tuổi rồi. Con học giỏi, chỉ có môn Toán con bị 6 điểm.
Cô Nguyên dữ lắm, đánh con vô xương sườn tại con làm
sai, nhưng bị đánh rồi con vẫn làm sai, con không biết
tại sao. Con xin hứa
sẽ cố gắng học đều các môn.
Ở
nhà con cũng ngoan hơn nhiều. Mẹ con đi làm nhưng con tự
làm bài nhà và tập đàn không đợi nhắc. Quần áo mẹ
phơi khô xong con xếp lại để vô tủ.
Ngoài
ra bây giờ trong nhà chỉ còn có hai mẹ con. Lúc khách về
hết rồi chắc buồn lắm. Bà con nằm trong hòm màu vàng,
đang chờ người ta khiêng đi xa.
Hồi
đó bà con nói chừng nào bà chết rồi hai mẹ con muốn
làm gì thì làm, vậy năm nay ông có thể mang con chó đến
được rồi. Nếu nó ngu quá con sẽ dạy cho nó, như thằng
Tí Sún đó. Con Ki-Nô bây giờ biết bắt cả chuột.
Ông
không còn gì phải lo vì con thôi
không xin một con chó thông minh, bà con cũng không còn ngồi
ở cửa để chận không cho nó vô nhà.
Bé
An ký tên.
Giáng
Sinh năm đó ông già
Nô-en lại không giữ lời, đến năm tiếp theo thì bé An
đã thôi tin ở chuyện thần tiên. Chữ viết của mẹ
trong các bức thư viết thay, dù cố gắng làm cho khác đi,
vẫn còn phảng phất những nét đá đuôi rất mạnh tay ở
những chữ g
và y,
dấu sắc luôn được phết ngược từ dưới lên, nét
vuốt không thể lẫn vào ai. Có một bức thư mẹ quên
gửi bưu điện nhưng ông già Nô-en vẫn biết tuồn tuột
những chuyện bí mật.
Ngày
bé An biết sự thật động trời là một ngày thê thảm
cho hai mẹ con. Cả hai cùng ngồi khóc ai oán, tiếc cho
đoạn kết của câu chuyện cổ tích đã được nuôi
nhiều năm. Tuy vậy từ lần đó trở đi, mỗi mùa Giáng
Sinh bé An vẫn giữ thói quen viết thư cho ông già Nô-en –
bây giờ là bà già Nô-en rồi, mặc dù tuổi còn rất
trẻ, không mập thù lù và không có râu. Thư nào cũng gồm
rõ ràng ba phần : nêu những điểm tích cực làm được
trong năm, liệt kê những việc chưa tốt, cuối cùng bày
tỏ nguyện vọng. Bé luôn nhận được thư trả lời, và
mẹ không còn phải gò chữ thật đẹp, thật đặc biệt
để giữ uy tín cho thần tượng đã sụp đổ, tuy vẫn
giả mạo chữ ký.
Vào
cái lúc An ít chờ đợi nhất, Koko xuất hiện.
Nó
đến từ gia đình
ông bà Lee, phụ huynh của hai trò tên Ka Eun và Sang Eun mà
mẹ dạy kèm. Gia đình dọn về nước nhằm lúc họ đang
nuôi một con chó ba tháng tuổi, đành phải mang cho vì
không muốn tốn thêm phí máy bay. Trời ơi nó dễ thương
gì đâu ! Lùn, mập, có lông xù màu cà phê pha nhiều
sữa. Cái mõm ngắn ngủn làm mặt coi ngu ngu, nhưng hai con
mắt biểu cảm khiến người ta cầm chắc là nó nhiễu
sự.
Bà
Lee mang Koko đến
bằng xe Mercedes có tài xế lái. Cùng với Koko là tấm
khăn ghiền của nó, một hộp bánh kem mua ở tiệm Brodard
và một sổ sức khỏe có dán ảnh đương sự, trong ghi
rõ những lần chích ngừa. Ngoài ra bà cũng tặng cô giáo
ảnh gia đình chụp hai cô con gái cười rất tươi đứng
cạnh bố mẹ, còn Koko đứng ngóc mõm nhìn lên cả nhà,
trông rất sum vầy và cảm động. Lúc từ giả ra về để
Koko lại, bà Lee rơm rớm nước mắt không biết vì phải
chia tay nó hay vì không còn dịp gặp cô giáo. Bà vuốt
tóc An dặn dò :
-
Koko rất thích ăn bánh ngọt. Phần bánh này để tủ lạnh
có thể dành cho nó ăn được một tuần. Bé thương nó
dùm Ka Eun và Sang Eun nhé.
Bà
Lee đi rồi, An nói
với mẹ :
-
Chết rồi mẹ ơi, nó giàu quá. Nếu bà Lee không nói, con
đã xin mẹ cái bánh sô-cô-la rồi. Thấy muốn chảy nước
miếng.
-
Thật tình mẹ không muốn nhận nó. Mình không đủ giàu
để nuôi nó bằng thịt bò bánh kem, nhưng thấy năm nào
con cũng viết thư xin ông già Nô-en một món quà « mềm
mềm nong nóng » mẹ...chịu không nổi. Với lại, mỗi
lần mẹ đến dạy học, nó thường quấn dưới chân
thấy thương. Bây giờ nó về nhà mình, con phải bỏ thì
giờ chăm sóc nó đó. Nó không phải con chó xuất chúng
có thể tự tắm rửa và tự kiếm ăn được đâu.
-
Rồi mình cho nó ăn gì ?
-
Mình ăn gì nó ăn nấy ; mình sẽ cho nó học tập cải
tạo.
Chiều
đó hai mẹ con ăn cơm với tép rang mặn và canh đậu hũ,
Koko chê, nằm buồn hiu. An lo quýnh :
-
Mẹ, con sợ nó chết
quá.
-
Không sao, đói bụng nó sẽ ăn.
Koko
nhịn đói qua đến hôm sau thì thua,
nó mon men xuống bếp khi mẹ đang xào sả với mắm ruốc
thịt băm. Mẹ hỏi ;
-
Mày ăn mắm không ? Nhà này nghèo không nuôi chó bằng
thịt bò.
An
nhăn nhó :
-
Mẹ đừng kêu Koko
bằng mày, nghe tội nghiệp nó lắm.
Chỉ
sau một tuần Koko đã thích nghi với thực đơn thuần
Việt. Nó thích mắm ruốc, biết đứng trên hai chân vẫy
đuôi mỗi khi đòi ăn. Trộn cơm phải trộn thật đều,
không thôi nó chỉ lựa thức ăn chừa lại cơm trắng.
Ban đêm đã hết khóc ti tỉ nhớ chủ cũ. An đi học rất
nôn về để thấy Koko chạy lăn quăn ra mừng chị. Mỗi
ngày An dắt Koko ra cột đèn theo địa chỉ tư vấn của
Tí Sún. Thỉnh thoảng trong nhà lại có một chiếc giày
bị gặm đứt quai, bình nhựa đựng nước bị cắn thủng
lỗ, chân ghế bị cạp trầy trụa, nhưng An khen :
-
Koko khôn quá, mẹ ! Nó toàn phá đồ cũ.
Sợ
nó có ve, mẹ ra chợ chó
mua cho nó một cái vòng bằng chất gì deo dẻo, mùi hôi
rất khó chịu, ngoài bao bì có ghi vòng
cổ trị ve.
Koko rất bực cái vòng ; nó lấy chân trước quào
ngược lên cổ tìm mọi cách để bứt ra. Mẹ giải
thích :
-
Chỗ bán vòng họ nói mùi hôi sẽ đuổi hết ve đi. Con
đừng ôm nó nhiều rồi bị suyễn. Đừng trộn đồ ăn
mặn quá nó rụng lông. Đợi nó lớn chút hai mẹ con mình
dắt nó đi chơi. Tạm thời nhốt nó trong nhà không thôi
nó kết bạn với mấy em mình đầy ve. Chó đẹp như nó
dễ bị bắt cóc.
Ki-nô
thỉnh thoảng đứng trước của ngó vô kêu ử ử rồi
nghếch chân lên xịt dầu thơm ngay chân tường. Koko te te
chạy ra hít hít ra chiều thưởng thức. An rầy :
-
Koko, đừng chơi với nó. Chị thấy nó đen mà xấu nữa.
Nó ăn thịt chuột đó, coi chừng bị lây bệnh dịch
hạch.
Từ ngày
có Koko An thấy vui lắm. Mẹ có bỏ ở nhà một mình cũng
không thấy sợ. Chơi với nó An không lo bị ăn hiếp,
trái lại còn cảm thấy mình kẻ cả, thường giở giọng
chị. Lâu lâu nhìn lên bàn thờ thấy bà ngoại trong ảnh
cười cười, không có vẻ gì giận việc hai mẹ con đã
chờ cho bà chết để nuôi chó.
Một buổi
sáng mới ngủ dậy mẹ xuống bếp hốt hoảng thấy Koko
nằm xuội lơ, bụng thoi thóp, chiếc vòng cổ đã đứt,
chỉ còn nham nhở một đoạn ngắn. Mẹ kêu:
- An ơi
xuống coi con Koko nó bị gì rồi, chắc nó nhai chiếc
vòng.
Mẹ bồng
nó lên, vạch răng, móc họng, lay, lắc. Nhưng có vẻ nó
đang yếu từ từ, hai mắt lờ đờ, ánh nhìn không đậu
vào đâu. Sau này mẹ kể, thật kinh khủng khi cảm thấy
rõ ràng từng khắc nhịp tim nó yếu và chậm dần rồi
ngừng. Cơ thể oằn xuống, mềm đi nhưng còn hơi ấm. Mẹ
nói, bất lực khi cảm nhận một sự sống đang bị lấy
đi ngay trên tay mình là một kinh nghiệm đau đớn và dễ
sợ.
Mẹ gói
Koko vô tấm khăn ghiền quí tộc của nó, cho vào cái giỏ
đệm rồi mang ra đầu hẻm, khúc đường còn đất đá
lổn ngổn chưa tráng xi-măng. Cùng với một chú trong xóm
hai người đào cái hố càn cạn chôn Koko. An không muốn
đi theo. Nó ngồi trong nhà vừa khóc mùi mẫn vừa nhìn
chiếc giày đứt quai, bình nước thủng lỗ còn máng tòn
teng nơi cầu thang, cái ghế có 3 chân sần sùi trong góc
bếp. Kể từ nay…, nghĩ đến đây nó òa lên khóc lớn
cho bung hết nỗi niềm.
2.
Mỗi ngày
đi học ngang chỗ khoảnh đất chôn Koko, An không thể
nhìn thẳng. Mẹ nói có làm dấu để nhớ, nếu An muốn
lâu lâu rủ Na và Tí Sún ra thăm. Đã có dạo ba đứa
mang bông mười giờ ra cúng hàng tuần, van vái Koko đừng
thèm đầu thai làm chó khổ lắm, thế nào cũng bị ve rồi
chết vì cái vòng trị ve. Khi chắp tay xá xá, mặt Na
trông thành kính, không chằn ăn trăn quấn như những lúc
chơi chung. Còn Tí thì đã mọc răng rồi nhưng vì thói
quen lúc còn sún, ít khi cười nên khi khấn lầm rầm
trông cũng buồn bã ra gì. Gần đây sát hẻm người ta
mới mở một quán nhậu. Mấy ông nốc bia vô đầy bụng
xong ra đứng đái dọc theo chân tường, đám cỏ lớ ngớ
bình thường chẳng mạnh khỏe gì nay bị u-rê liều cao
hết ngóc đầu lên nổi. Mẹ cấm không cho cà rà khu vực
mất vệ sinh, bảo Koko đi đầu thai rồi giờ chỉ còn
xương khô không có hồn vía gì nữa, giống đất cát vậy
thôi. An cố tập cho quen với ý nghĩ đó.
Vậy nhưng
không nguôi ngoai được. Một hôm mẹ có vẻ dứt khoát
nói:
-
Mình đi mua một con
chó.
An
chần chừ :
-
Con chỉ thương Koko thôi.
-
Mẹ mua cho mẹ mà. Nếu con thích, mẹ cho con chơi chung.
Gọi là
chợ chó nhưng có cả chim chóc, mèo, thỏ, bọ, cá, rùa,
trăn, rắn… An mê mẩn. Chỗ này hấp dẫn còn hơn sở
thú nơi cọp beo ốm nhom buồn hiu nằm trong chuồng nhìn
ra, mặc dân chúng khều chọc bắt phải nhúc nhích; trẻ
con quăng vô linh tinh bất cứ cái gì có thể nhưng chỉ
được đáp lại bằng ánh mắt thờ ơ, nếu không nói là
chán chường lẫn coi thường. Mẹ đang lom khom trước một
chuồng chó con. Bốn con na ná nhau nằm chen chúc trong góc
ngủ ngon lành, một con còn thức đưa mõm ra ngửi tay mẹ.
Nó có lông dài màu trắng đen rũ mềm ôm hai bên sườn
trông rất điệu. Trên hai mắt có hai chấm đen, nghe nói
chó bốn mắt rất khôn. Ông bán chó rôm rả:
- Lấy con
đó đi cô, nó lanh lắm. Cô coi nè!
Nói đến
đây ông ta mở cửa chuồng bắt con chó ra, lấy cái muỗng
canh vớt từ trong cái nồi gần đấy chất gì sệt sệt,
xong tróc lưỡi:
- Lại đây
ăn nè, ăn nè…
Con chó
lanh thật, nó chạy lýnh quýnh về phía cái muỗng liếm
hối hả như sợ mất phần. Mẹ có vẻ bị thuyết phục.
Có tiếng thì thầm bên tai, mẹ quay lại. Một ông lạ
hoắc:
- Chị đừng
mua con đó. Trông nó đẹp nhưng cái đuôi nó cụt như chó
bị chặt đuôi. Đuôi chó quan trọng lắm chị. Tưởng
tượng chị đi làm về nó chạy ra mừng mà chị không
thấy nó vẫy đuôi, mắng nó không thấy đuôi nó cụp
xuống biết lỗi. Nhìn nó nằm chơi lâu lâu phất đuôi
một cái đuổi ruồi cũng thấy thích.
Mẹ nhìn
ông người lạ mĩm cười biết ơn. Thấy hai người xì
xào bàn tán một hồi rồi cùng bỏ đi, ông bán chó tiu
nghỉu quay mặt chỗ khác có vẻ giận. Lang thang cả buổi
mẹ mới chọn được một con cũng trắng đen, có xoáy
chạy dài theo sống lưng, bốn mắt; còn cái đuôi thì
phải công nhận là cực đẹp. Nó lòa xòa như cái quạt
phe phẩy hầu vua.
Mẹ
nói:
-
Mẹ đặt nó tên là
Bonnie nghe. Bonnie trong bài tiếng Anh mà con hay hát đó !
Con có thấy nó ngơ ngác y như từ bên kia đại dương
theo mình về nhà không ?
Mẹ
lái xe gắn máy, máng cái giỏ đệm chỗ tay lái, miệng
hát nho nhỏ :
My Bonnie
is over the ocean
Oh bring
back, bring back my Bonnie to me, to me…
Từ chỗ
ngồi ở yên sau An nhìn thấy nó ngoi đầu ra khỏi miệng
giỏ ngó xe cộ qua lại, gió thổi làm hai mắt nó nheo
nheo, hai lỗ tai mỏng bay bay giống y trong phim hoạt họa.
Bonnie về
nhà mới, ngó quanh quất rồi đi thẳng đến nằm bên
dưới ghế đàn, nơi nó coi là chỗ ưa thích ngay lần
chọn đầu tiên. Kể từ hôm đó Bonnie là thính giả
trung thành mỗi khi An tập đàn, có điều nó dị ứng với
mớ âm cao của giàn phím bên phải, nên nhiều bản nhạc
An tập có chêm thêm phần bè giọng tru của fan. Chó của
mẹ nhưng An chơi chung, chưa thương bằng Koko vì sầu cũ
chưa nguôi.
Bonnie
ngoan, dễ nuôi, không kén ăn tuy không từ chối thịt bò
và bánh kem, không sợ tắm nước lạnh, không phóng uế
bậy, biết sũa dữ với những người An không ưa - thậm
chí thù dai, và vẫy đuôi niềm nỡ với khách quí, vốn
không ai khác hơn là Na và Tí Sún, sau này thỉnh thoảng
có thêm bạn học của An ở Minh Khai đến chơi. Nhận
định của An:
- Bạn nào
xấu tính thì nó mới sũa, tốt thì nó mừng; nó khôn lắm
mẹ, biết chọn bạn giùm con.
Càng lớn
lông Bonnie càng mượt, trên sống lưng gợn cầu kỳ những
xoắn trắng đen kéo dài đến tận chóp đuôi. Không phải
giống to con nên lúc cao đến khoảng 50 phân thì nó ngừng
lớn. Cái mõm ngắn thuở mới nhập hộ khẩu, nay dài ra
làm nó trông hơi lưu manh, mắt láu liên gian giảo, hai bên
mép lại lỉa chỉa mấy cọng râu bàng bạc. Nó không xấu
đi, chỉ trổ mã thành một thiếu nữ đanh đá có nhan
sắc, may còn cái đuôi xòe cánh quạt giữ lại chút dịu
dàng nữ tính. An hỏi:
- Sao con
gái mà có râu mẹ?
Mẹ đi
làm, An đi học, ngày nghỉ ai cũng có việc phải xong để
sẵn sàng cho tuần lễ tiếp theo, nhất là An càng ngày
bài vỡ càng nhiều, chưa kể những buổi đi học thêm
Toán Lý Hóa và piano ở nhà các thầy cô vì vậy Bonnie
luôn khi bị nhốt trong nhà. Không có chuyện dẫn chó ra
cột đèn cho ị và tè như Tí Sún đã tư vấn thuở còn
Koko, không có thong dong đi dạo công viên hay thậm chí
huấn luyện kỷ năng bắt chuột. Nhịp sống hàng ngày
của Bonnie đơn điệu, thiếu vận động, thiếu cả bạn
để chơi với. Buồn tình, nó hay ngồi xổm ở hàng hiên,
đưa mõm ra khe trống của cổng rào ngó ông đi qua bà đi
lại, thỉnh thoảng sũa hoảng. Ki-nô của Tí Sún, chứng
nào tật nấy, lại ve vãn, tưới nước hoa cám dỗ. An
lại có dịp bỏ giọng chị:
- Bonnie à,
nhà mình phụ nữ ai cũng đàng hoàng….
Sinh nhật
16 mẹ mở cassette bài Sixteen Candles, An nhảy cà tưng theo
nhạc, có em Bonnie lắng quắng chạy theo vòng vòng. Chị
An đã thành thiếu nữ tuổi trăng tròn, mắt sáng môi
tươi, da dẻ mịn màng trắng trẻo, tóc dài, cũng xoắn
tự nhiên như lông Bonnie, ngón đàn đã mướt, điểm ghi
trong học bạ luôn có kèm lời khen của thầy cô phụ
trách bộ môn, đặc biệt văn và ngoại ngữ. Cũng có một
chàng ve vãn. Anh này là học trò cũ của mẹ. Sau 6 năm
định cư ở Úc, Việt kiều về thăm quê hương, một hôm
ghé qua ngôi nhà trong hẻm nhỏ của cô giáo già bỗng
thấy con bé 10 tuổi ngày xưa đã lớn sân sẩn, xinh như
mộng. Trong 2 tháng lưu lại với gia đình ở khu chợ Vườn
Chuối, anh lui tới Phú Nhuận thường xuyên, gần như hằng
ngày. Ban đầu Bonnie sũa mùi bơ sữa, mùi dầu thơm, mùi
quần áo nồng nặc nước xả Comfort. Chỉ mới đánh hơi
thoang thoảng xa xa ngoài ngõ nó đã lồng lộn như bắt
cướp khiến An quyết đoán:
- Việt
kiều này thuộc loại người xấu, rất nên đề phòng.
Lại còn
tỏ ra rành rọt:
- Mẹ đọc
báo thì biết.
Chỉ vài
hôm sau Bonnie đổi thái độ, chuyển sang niềm nở mừng
chào khách quen, hẳn do mê muội phồn vinh giả tạo, không
biết khách nựng nịu vuốt ve mình cốt để lấy lòng
chủ. Thỉnh thoảng anh có xin phép cô giáo đưa em đi ăn
kem. An vừa điệu vừa cảnh giác. Thích được quà nhưng
nhận nhiều lại đâm lo.
Chiều chủ
nhật Việt Kiều mặc quần kaki trắng, áo sơ-mi huyết
dụ, cà-vạt sọc xám đỏ đến xin phép đưa em đi ăn
tối ở nhà hàng Thanh Niên đường Nguyễn Văn Chiêm, có
nhạc nền dương cầm và vĩ cầm. Cổng vừa mở, Bonnie
mừng quắn đít chồm lên người khách, thè lưỡi liếm
tá lả. Em sững sờ nhìn anh xô ngược Bonnie tàn bạo,
hai tay anh phủi lấy phủi để những vết lấm trên cái
quần trắng tinh tươm trong khi Bonnie, hình như bị té đau,
tẽn tò cụp đuôi chệnh choạng lui vào nhà trong, vừa đi
vừa ngoái lại nhìn khách, ánh mắt vừa sợ vừa dỗi
vừa hoang mang. An bấu lấy ánh mắt đó. Suốt buổi tối,
trong nhạc nền óng ả và đèn vàng lãng mạn, em ít lời,
chỉ chăm chú quan sát anh mân mê chỗ áo sơ-mi lụa bị
quào sướt bởi móng chân Bonnie. Trên kia Vương Hương đệm
piano cho Luân Vũ cưa kéo bài Czardas, dưng không mà nghe bì
bõm hụt hơi như bị sặc nước.
Việt kiều
bay rồi, An thở phào khẳng định, giọng bà cụ non:
- Ai không
thương được loài vật không thể yêu được loài người.
Mẹ nói
hùa:
- Dám trúng
lắm à!
Bonnie theo
An đến hết cấp ba thì già, quạu quọ, khó chịu. Con
nít đi ngang nhà cũng bực, sũa lầu bầu, giọng đã bớt
sung. Ai đến nhà cũng nhe răng ra gừ sẵn sàng phập. Đã
có lần mẹ phải đền tiền chích ngừa chó dại cho một
bà dữ như chằn có đứa con trai phá như quỷ hay thọc
tay vô cổng chọc Bonnie. An thường rủa coi chừng có ngày
nó đớp cụt tay cho đáng đời. Đáng đời mẹ chứ đời
ai, đã bị chửi còn phải nghỉ dạy một buổi đưa
thằng nhỏ đi viện Pasteur. Mẹ nói:
- Bonnie già
rồi con, một năm của mình bằng 7 năm tuổi của nó.
Nhưng
Bonnie không chết già. Ở tuổi thất thập cổ lai hi nó
bị một tỉ ve bầu không biết từ đâu tấn công. Ban
đầu thấy nó gãi thôi là gãi tưởng bị ngứa vì bộ
lông dày, lúc vạch ra thấy sỡn tóc gáy! Trên người
không có chỗ nào trên da là không có ve, con nào con nấy
no nóc máu. Bác Tâm hàng xóm bình luận hẻm sau lưng có
chó mới chết, chắc mấy con ve bò sang đây tìm chỗ tạm
cư. Nếu quả đúng như vậy, tụi này đạt kỷ lục về
tốc độ bò tập thể.
Mẹ khám
phá ra cứ một phu nhân ve bầu màu cẩm thạch to tròn
bằng hạt đậu phộng thì lại có một đức phu quân bé
tí bằng con chí mén đen thùi lùi bấu sát gót, cứ vậy
mà gia tăng dân số theo cấp số nhân. Tắm xà bông thuốc,
cào, móc, nạy… mẹ làm đủ cách trừ việc cho nó đeo
cái vòng diệt ve như Koko. Đi dạy thì thôi, về đến nhà
là nhào vô lo cho nó trước, nhiều hôm đến khuya hai mẹ
con mới xong cơm tối. Máu đâu mà nuôi một tỉ ve chứ!
Nó bỏ ăn, ốm nhom, buồn hiu, lại có vẻ thiêm thiếp
như sốt. Cái đuôi đẹp nay đã xơ xác giống khúc chồi
cùn.
Phải mất
cả tháng trời Bonnie mới tạm lấy lại sức nhưng lông
vẫn lưa thưa hai bên be sườn, kết quả của xà bông,
hóa chất, thuốc ghẻ. Mẹ hào phóng cho nó ăn cả thịt
bò, thậm chí hầm thịt sườn nấu cháo nhừ đút từng
muỗng như nuôi em bé nhưng nó chán ngán nhơi nhả, xương
xẩu nổi gồ trên sống lưng nơi trước đây từng có
những gợn lông xoắn pha trắng đen kéo dài đến tận
đằng đuôi. Thiếu nữ đanh đá có nhan sắc giờ trông y
hệt bà già trầu vừa còm nhom vừa hom hem.
Đã sạch
ve nhưng coi bộ nó yếu lắm, chỉ vài tuần sau thì bị
đại nạn, liệt hai chân sau. Chắc con chó hẻm bên kia
qua đời vì bệnh ca-rê, trước khi trút hơi cuối cùng đã
trăn trối căn dặn lũ ve mang vi trùng bệnh sang gieo rắc
hẻm bên này. Tội gì đâu! Để di chuyển, nó ghìm hai
chân trước giữ đà rướn rồi trườn người tới kéo
lết theo hai cái chân liệt. Thường nó ở yên một chỗ
chịu trận; tìm được chỗ kín và tối, nó đút đầu
vô đó nằm im ỉm, đuôi xuội lơ kẹp giữa hai chân sau
duỗi thẳng ra ngoài. Vẫn là chỗ ưa thích dưới ghế
đàn. An ngại tập đàn khi có Bonnie nằm bên dưới nên
phải kéo nó ra dời qua gầm bàn. Những lúc như vậy nó
rất quạu, gần như hung dữ muốn xực lại chủ, nhưng
yếu quá đành tiu nghỉu ư ử chấp nhận.
3.
Dưới nhà
Bonnie khóc ti tỉ suốt đêm trong khi hai mẹ con nằm chung
giường trên gác, đang cố dỗ giấc. An trăn qua trở lại,
lo nó chết không có ai bên cạnh. Nhớ lần phát giác ra
Koko thoi thóp, mẹ cầm nó trên tay nghe nhịp tim nó yếu
dần rồi ngưng, người còn ấm. Không quên mẹ đã nói
bất lực khi cảm nhận sự sống đang
bị lấy đi ngay trên tay mình là một kinh nghiệm đau đớn
và dễ sợ. Cầu Trời sẽ không phải
có thêm một kinh nghiệm tương tự. An
tưởng tượng chẳng thà sáng dậy thấy Bonnie đã lạnh
cứng, đầu đút dưới gầm ghế đàn, nửa phần thân
sau đưa ra ngoài. Chậc, tội nghiệp quá không biết nó
chết lúc mấy giờ. Rồi mẹ sẽ mếu máo kéo nó ra….
Chỉ nghĩ thôi An đã khóc thút thít, thắt thỏm như biết
trước sắp mất một đứa em hay một người thân trong
gia đình. Đầu hẻm đã được tráng xi-măng, có xác Koko
nằm dưới chân tường, nơi các đệ tử lưu linh từ
quán nhậu bên cạnh chốc chốc chân nam đá chân xiêu
bước sang đứng quay mặt vô tường xả bia bọt trước
khi trở lại quán uống tiếp. Trong căn phòng đã tắt đèn
tối thui, An ngọ nguậy, thê thiết:
-
Rồi chỗ đâu mà
chôn Bonnie?
Mẹ bảo:
- Trời ơi,
ngủ đi để mai mẹ tính.
- Con hỏi
thăm người ta nói bệnh ca-rê không thể chữa được, ăn
thua là hồi chó còn nhỏ phải mang đi chích ngừa. Ủa
sao mình không chích ngừa nó hả mẹ?
- Hôm mình
mua, người bán chó nói đã chích rồi. Chó chợ, có phải
quí tộc đi xe Mercedes ăn bánh kem Brodard như Koko đâu mà
có sổ sức khỏe. Nó sống với mình 10 năm từ hồi con
còn là thiếu nhi đến thành thiếu nữ, lúc nào cũng khỏe
mạnh, thấy có bệnh tật gì đâu!
- Vậy bề
nào nó cũng chết, con không muốn thấy nó chết mẹ ơi!
- Vậy làm
sao?
- Con không
muốn thấy nó chết. Rồi mình làm sao? Lòng dạ nào quẳng
nó vào một bãi rác công cộng, cũng không thể tìm đâu
ra một góc đất trống để chôn….
- Con im một
lát cho mẹ tính có được không?
Giọng mẹ
chua, bẵng nhưng buồn. Có cảm tưởng như cả hai lần
đều do lỗi ở mẹ. Với Koko là cái vòng trị ve, với
Bonnie, mẹ đã cả tin lời người bán.
Chiều thứ
ba An nghỉ học Toán nhà thầy Song Minh, theo mẹ đưa
Bonnie đến trạm thú y trên đường Lý Chính Thắng.
Bonnie được cho vô cái giỏ đệm cũ, nay đã chật so với
ngày bé con nhập hộ khẩu 10 năm trước. Bằng tất cả
sức lực còn lại, nó vùng vằng muốn thoát. An leo lên
yên sau xe gắn máy, tay ôm cái giỏ có hơi ấm của
Bonnie, mẹ lái. Đây là lần thứ nhì Bonnie được đi
chung với hai mẹ con. Lần đầu từ phố về nhà, lần
này từ nhà ra phố. Nó cục cựa, cố ngoi đầu ra miệng
giỏ nghếch mõm ngó dòng xe cộ xẹt qua xẹt lại, hai tai
cụp, mắt lờ đờ. Sao lâu nay mình không chở nó đi
chơi? Sao mình ít chạy nhảy với nó? Sao mình cấm nó có
bạn? Sao mình để tuổi thanh xuân của nó tàn héo trong
hẻm nhỏ, chỉ vì nhà mình… phụ nữ ai cũng đàng
hoàng? Trong cổ An vướng một cục nghẹn, nó trồi lên
hụp xuống như chết đuối trong dòng nước mắt bị nuốt
ngược vô ngực.
Trạm thú
y nhỏ xíu, tối hù. Bước vô cửa thấy liền một bàn
gỗ có một cô mặt mũi lạnh lẽo đang ngồi nghiêm trang
hí hoáy. Mặt lạnh ngẩng lên hỏi:
- Cần gì?
Mẹ từ
tốn:
- Dạ chúng
tôi có một con chó bị ca-rê…
- Chỗ này
không trị bệnh, không chích ngừa; bị ca-rê thì chờ
chết chứ còn non nước gì nữa!
- Dạ thì…
nó đang chờ chết, nhưng chúng tôi không muốn chờ; ngoài
ra cũng không biết sẽ giải quyết ra sao khi nó…
- Hiểu
rồi! Ghi địa chỉ tên họ chủ chó, đóng 12.000 tiền
mũi thuốc với tiền công, chờ lát có người mang nó qua
bên kia.
Mặt lạnh
giơ ngón tay chỉ sang bên phải. Đâu thấy gì. Tường
chắn ngang, mặt tường tô vôi vàng vàng, nhiều chỗ tróc
vữa. Nghe xa xa tiếng chó ăng ẳng đủ cung bậc, coi bộ
đông. Ở đây người ta làm gì mấy con chó? Gửi điều
trị, gửi tạm trú trong khi chủ đi vắng, gửi bán giùm,
gửi cho không để chờ người đến xin hay chờ mấy tay
chủ quán thịt cầy, còn gì nữa? Hai mẹ con ngồi chờ,
cái giỏ đệm đặt dưới đất theo thế nằm. Bonnie đang
cố gắng dùng hai chân trước yếu ớt cơi miệng giỏ
tìm cách thoát thân. Nó đã nghe ra ngôn ngữ đồng loại?
Nó đang nhặt tín hiệu qua sóng từ trường, biết trước
chung cuộc? Nghe nói con gà con vịt con heo trước khi bị
cắt tiết cũng biểu hiện sự kinh hãi do linh tính. An bắt
đầu mếu. Cục nghẹn đã trồi lên khỏi cổ, bật ra
thành tiếng. Mặt lạnh cao giọng:
- Khóc cái
gì? Chó chứ có phải… Xời, đem tới đây mà còn khóc,
sao không để nó ở nhà? Kìa, xách con chó đi theo ông đó
đó!
Ông đó đó
có vẻ một tay bặm trợn, mặt ngầu ngầu, mắt lừ lừ.
Hai mẹ con líu ríu xách cái giỏ đệm đi theo. Vòng qua
một khoảnh sân nhỏ lởm chởm gạch đá, đi ngang một
bãi cũi chất cao đến vai, thấy khói vần vũ từ một
hốc to trông giống cái lò khổng lồ được tấn sơ sịa
bằng những thỏi gạch 4 lỗ - thứ người ta xếp chồng
xen kẽ rồi khằn lại để xây tường, sau cùng đến một
cửa hẹp.
Mặt ngầu
nghiêng cái lưng dềnh dàng chen vô trước. Hành lang hẹp
tó trơn trợt dẫn đến một khu ẩm ướt, nền tráng
xi-măng loang lỗ. Chuồng, chuồng, chuồng, 20 cái xếp hàng
dọc mỗi cái bề ngang khoảng 8 tấc, dài một mét, cửa
bóp ống khóa Trung Quốc; tất cả tù mù trong ánh sáng
nhợt nhạt của duy nhất một ngọn huỳnh quang 6 tấc mắc
lòng thòng ở góc nhà. Từ các ô chuồng, chủ hộ gồm
đủ mọi chủng loại, kích cỡ, màu lông đang cùng nổi
gân cổ trổi lên bản giao hưởng tạp âm làm lạnh xương
sống. Mặt ngầu mở cửa một ô trống, ra lệnh:
- Cho vô đó
đi!
An tê tái
trải lên cái nền nhớp nhúa tấm khăn vuông bằng nỉ
màu xanh da trời, rồi mẹ cẩn thận kéo Bonnie ra khỏi
giỏ đệm, nhẹ nhàng bế đặt lên đó. Bonnie bị kích
động thấy rõ, nó như ráng sức rên to hơn, bụng thóp,
ngực phình, hai chân trước quơ quào tuyệt vọng. Chúng
nó đang truyền đạt cái gì với nhau qua bản đồng ca?
Tại sao Bonnie hốt hoảng ra mặt như thể biết chắc sắp
bị bỏ lại? Mặt ngầu lầu bầu, tay lắc lắc ống
khóa:
- Xong rồi
ra ngoài đi.
Hai mẹ con
bấu nhau đứng nhìn Bonnie. Nó nhìn trả. Suốt đời An sẽ
không quên. Ánh mắt níu đến sựng, được vài giây bỗng
ngời lên. Vào cái lúc bất ngờ nhất, khi hai mẹ con sắp
bước giật lùi ra cửa, Bonnie thu hết tàn lực đứng
dậy, 4 chân lập cập như gãy khớp, đoạn khuỵu liền
xuống, rũ ra trên tấm khăn nỉ. An ôm mặt chạy ra ngoài;
giữa mớ tạp âm đinh tai sũa, tru lẫn khặc khặc, em
vẫn nhận ra được tiếng kêu ư ử thảm thiết của
Bonnie. Nó đã ám em suốt 10 ngày qua, và sẽ còn lâu nữa.
Trở lại
gian bên, ngồi lại hai cái ghế kê sát tường ngó xéo
qua bàn gỗ của mặt lạnh, hai mẹ con chờ. Không biết
chờ gì. An khóc đến sưng mắt, đầu nặng, người chùng
xuống. Mẹ lựng bựng không muốn về. Mặt lạnh se sẽ
liếc, không nghe buông lời nào dấm dẳng, chắc cuối
cùng cũng ít nhiều cảm thông nỗi niềm chia ly của người
trong cuộc.
Lát sau,
qua bức tường ngăn hai khu vực bỗng nghe xa xa bật lên
một âm mí, cao đến nhói ngực, hực, rồi im. Mặt ngầu
vừa tiêm thuốc cho Bonnie. Nó đã lẫm liệt đứng dậy
vào phút chót để nhìn vói theo mẹ và An, cô bé mà nó
đã lớn cùng. Nó muốn chứng tỏ, với tất cả sĩ diện,
rằng nó vẫn còn đủ sức để cùng quay về nhà. Nó
không muốn chết trước khi thực sự bị vắt kiệt bởi
chứng bệnh quái quỷ. Chỉ là một buổi đi chơi bằng
xe gắn máy thôi mà. Nhớ không bé An, mười năm trước…
Mẹ cầm
cái giỏ không đưa cho An, đứng dậy nói:
- Mình đi
về con.
Giọng mẹ
như có nhúng nước. Hai mẹ con lừ nhừ chào mặt lạnh
ra cổng. Bỗng nghe gọi giật chói lói:
- Chị gì
đó ơi, quên nữa, đóng thêm 3.000 tiền cũi.
Vậy là
người ta sẽ thiêu nó hay nướng trui nó ? Ba ngàn
đồng cũi thì chín tới đâu chứ? Hóa ra cái lò gạch
có khói vần vũ nhìn thấy lúc nãy là lò thiêu. An nghe
trong đầu mình đang lầm rầm hát:
My Bonnie
is over the oven
Oh bring
back, bring back my Bonnie to me, to me…
Mẹ trở
đầu xe, đi ngược đường Lý Chính Thắng để ra Hai Bà
Trưng. Xe chạy ngang một bãi rác. Có một bé gái 6, 7 tuổi
đang lom khom móc bịch ni-lông. An hỏi:
- Con bỏ
cái giỏ lại đây nghe mẹ?
Vừa loay
hoay rà xe tắp vào lề, mẹ vừa nói ừ, giọng trầm. An
lia cái giỏ. Gió thổi bạt chữ ừ của mẹ theo cái giỏ
đệm, nó bay chệch xuống đường. Cô bé chợt nhìn thấy,
lắng nhắng chạy ra nhặt. Xe gắn máy thắng két, mặt
rằn ri, giọng thổ:
- Đụ mẹ,
muốn chết hả?
Cười toe,
khoe hàm răng sâu, giọng kim:
- Đụ mẹ,
chớ bộ tưởng tui muốn sống hả?
Trần
Thị NgH.
Helsinki,
06.2011