Căn
bệnh kì lạ của ông ngày một nặng. Tôi vẫn mang bánh mỳ, sữa và vài ba
can nước lên cho ông đều đặn. Vài ngày nữa là tôi phải chia tay với ông.
Chuyến đi này có thể là mãi mãi.
Ông nằm trên giường, mỗi cử động
của ông đều khiến chân giường kêu ken két. Những chiếc chậu cũ kĩ bày
lộn nhộn. Mấy ngày nay không có mưa và nếu không phải tôi vô tình tới
cái làng này thì rất có thể
ông sẽ chết khô. Dân làng đã đi hết rồi.
- Hai ngày nữa là cháu đi rồi. Thật nhanh
- Cháu sẽ đưa đơn để làng ông có nước sạch.
Ông
ho khan, những cục mủ lở toét ra. Căn nhà ông ở trên đồi. Từ cửa sổ
hướng xuống là con sông đen. Sông đen, đó là cách gọi bây giờ.
Ông
rót nước ra một cái chén rồi hất vào nhánh cây mọc ven nhà. Những nhánh
cây khô đang mất dần sự sống. Nước sẽ tốt cho nó. Theo như những gì ông
kể, từ mười năm nay dân làng đã bỏ đi hết. Con sông đã không dùng được.
Căn bệnh của ông ngày một nặng. Những cục mủ đen ám muội đang huỷ diệt
ông.
- Ông muốn kể cho cháu nghe về con sông.
Con sông này đã
có từ rất lâu. Mỗi đứa trẻ khi mới sinh đều được người trong làng mang
ra sông tắm. Có một câu chuyện huyền thoại. Ngàn năm trước nơi đây vốn
là sa mạc. Không có người, không có cỏ cây, chỉ có nắng nóng và những
con kên kên háu đói. Một ngày nọ, có hai cha con. Người cha sắp chết
khát. Ông ta nằm bệt xuống cát, mắt nhám nghiền, có vẻ như cơ thể ông ta
đã gặp trục trặc lớn. Người con thương cha quá nên đi tìm nguồn nước.
Vô tình anh ta thấy có một vũng nước. Chỉ còn một vũng rất nhỏ và nó
đang dần ngấm xuống cát. Anh ta lấy bát múc nước. Miếng nước chỉ đủ cứu
một trong hai người. Anh ta đã cho cha mình uống. Ông ta uống rất nhiều,
nước ngày càng tanh và khi thần trí ông ta trở lại minh mẫn ông ta thấy
con mình đã chết. Chàng trai nằm dưới cát, chiếc bát nằm ngay đó, những
giọt máu từ tay đang ngấm dần xuống cát. Ông ta gào lên và khi nước mắt
ông rơi xuống, hoà vào máu cùng một giọt nước còn lưu lại trên vìa bát
thì sa mạc bỗng biến mất. Chàng trai biến thành một con sông. Nước sông
mát và có vị ngọt. Nó đã cứu sống tất cả. Đó chỉ là huyền thoại, không
có ai kiểm chứng nhưng ai cũng tin. Con sông đó tên là sông Xanh. Ông
vẫn rất nhớ, mình và đám trẻ trong làng thường đùa nghịch bên dòng sông
đó. Nước sông ngọt và mát. Sông Xanh đi theo tuổi thơ ông. Nó cũng đã
chứng kiến những nụ hôn vụng dại của đám trai gái trong làng.
- Vậy tại sao nó lại trở ra thế này ?
Họ
đã mờ mắt vì cái gọi là thành quả của những kĩ thuật tiên tiến. Lúc đó
ông còn trẻ lắm và mỗi lần rượu vào là ông và bạn gái lại có một cuộc
mây mưa điên cuồng. Ông làm tình chẳng suy nghĩ. Những lần vậy ông
thường bị rượu chi phối, bạn gái ông thường phàn nàn vì ông quá mạnh tay
và ông đành xin lỗi nàng bằng một cuộc mây mưa khác nhẹ nhàng hơn. Dù
ông và nàng đã núp vào bụi rậm nhưng những cơ thể trần truồng đó vẫn
không qua được mắt của sông Xanh. Sông nhìn thấy hết. Dù là ông hay một
cặp tương tự. Những tiếng rúc rích và hàng loạt chiếc áo lót lất phất
vắt trên cây là những gì sông Xanh có thể thấy được kể cả khi bóng tối
đã đổ xuống làng.
Tiến bộ khoa học về làng. Ông lớn hơn và những gì
ông hiểu cũng nhiều hơn. Dân làng đã có máy bơm nước, tủ lạnh. Ông
trưởng làng tự hào vì làng đã theo kịp thời đại. Không còn cảnh đào
giếng múc nước, không còn cảnh cầm xô ra sông xanh nữa. Sông xanh mờ đi
và nhiều đứa trẻ lớn lên mà không được cha mẹ nó kể cho huyền thoại về
sông xanh.
Ông trưởng thôn giơ tay giơ chân trước cuộc họp “ Chúng ta
phải đi cùng thời đại. Phải công nghiệp hoá - Hiện đại hoá. Chúng ta
phải cởi bỏ lớp vỏ tối cổ kia đi để khoác lên mình những bộ áo sang
trọng.”
Những người tới họp, trong đó có ông đều nháo nhác. Mỗi người
một ý nhưng chẳng ai nhắc tới con sông Xanh huyền thoại đó. Sông Xanh
đang chết trong cái gọi là hiện đại, văn minh, tiên tiến. Có thể sẽ
chẳng ai tin nhưng sông Xanh cũng có suy nghĩ đấy. Ông có thể nghe thấy
tiếng than vãn của sông, chẳng ai nghĩ tới nó nữa nhưng sông xanh vẫn
dõi theo từng bước phát triển của làng.
Ông làm một chân trong làng,
chỉ là tạp nham nhưng ông cũng có tiếng nói của mình. Sông Xanh đang
van xin ông cứu nó. Thứ chất thải đặc sệt từ khu nhà máy đang tróc từng
miếng vẩy của sông. Sông đau đớn và cần được giúp đỡ.
- Tôi nghĩ ông nên xem lại. Việc đặt nhà máy ở bờ sông có vẻ không ổn. Tôi nghĩ sông Xanh đang chết dần.
-
Này anh bạn. Hãy nghĩ cho xa đi. Anh bạn được ăn ngon, mặc đẹp, được đi
lại bằng những phương tiện hiện đại là do đâu. Là nhờ văn minh đấy.-
Trưởng làng vỗ vai tôi nói – Sẽ còn nhiều nhà máy nữa.
Công nghiệp hoá -
Hiện đại hoá. Đó là một công trình vỹ đại.
- Nhưng nó sẽ giết chết sông Xanh
- Có thành công thì phải có mất mát chứ. Cậu về đi, vài tiếng nữa tôi phải họp để mở thêm nhà máy luyện kim.
Mỗi
đêm, khi đã yên trong giấc ngủ ông lại thấy tiếng nức nở của sông Xanh.
Sông vẫn khóc và dường như trong làng ông là người duy nhất nghe được
sự khẩn cầu này. Tôi dìu ông dậy, giờ đây ngay cả gió cũng có mùi thum
thủm. Tôi phải chụp thêm một vài kiểu ảnh nữa. Nếu là trước, tôi sẽ rất
vui mừng khi chụp được thêm những kiểu ảnh độc đáo này. Tôi sẽ có thêm
chút ít để đi hộp đêm. Những bức ảnh này, chính xác, chân thực và dường
còn mang hơi thở của cái chết.
Nước và lương thực mang theo đã gần
hết. Tôi vốn định ở đây khoản năm ngày nhưng có lẽ tôi chỉ có thể ở thêm
ngày nữa. Nơi ô nhiễm này sẽ đốt cháy sinh mạng tôi như đã làm với cả
cái làng này vậy.
Sông Xanh đêm nào cũng khóc. Ông có thể thấy con
mắt xanh màu bầu trời của nó đã ngả vàng, loài rô phi không còn thoải
mái tung tăng như thuở nào nữa. Sẽ chẳng còn những cuộc tình vụng dại
bên bờ sông. Đám trai làng, chúng không còn nhớ tới sông Xanh nữa. Tình
yêu của chúng là trong các cuộc chat chít lăng nhăng và trên chiếc
giường thơm mùi nước hoa trong những khu nhà nghỉ trá hình.
- Đây là thứ nước gì vậy ?
Trưởng làng hất cốc nước ông đưa cho xuống đất.
- Nước gì mà có mùi tanh lợm như vậy ?
- Nước của sông Xanh đấy. Sông Xanh bây giờ chỉ có thứ nước vậy thôi.
Ông
lấy trong chiếc túi xách ra một bình nước. Ông rót ra cốc rồi mời
trưởng làng uống. “Đây là nước sông Xanh ngày trước. Ông còn nhớ không,
cái hồi chúng ta vẫn còn trần truồng đùa nghịch với sông.”
Trưởng
làng cau mày, ông ta khìn khịt mũi rồi gạt tay. Cái hất tay khiến cốc
nước rơi xuống đất. Chiếc cốc tuỷ tinh vỡ toang, nước tràn ra ngoài. Thứ
nước dìu dịu, tinh khôi chảy lênh láng. Trưởng làng vỗ vai ông, bảo
- Hãy nghĩ xa hơn.
Mặt
trưởng làng lạnh tanh, ông ta lấy chếc giẻ lau ở dưới gầm bàn, dúi vào
tay ông “ Lau thứ nước bẩn kia rồi về vị trí của mình. Giờ giải lao hết
rồi”
Ông chết lặng trong câu nói đó. Chiếc giẻ lau rơi khỏi tay ông
lúc nào không biết. Ở đằng xa, những vũng dầu tanh tưởi vẫn chảy xuống
lòng sông. Có lẽ đêm nay, sông Xanh sẽ lại tới tìm ông.
Những
cái bụng trắng phếu bắt đầu trồi lên. Sông Xanh cầu xin ông giúp đỡ. Ông
đã mủi lòng nhưng có lẽ ông vẫn phải bất lực. Trưởng làng, các cán bộ
và những người dân mải mê với những khu công trình hiện đại cùng mớ
thiết bị tân tiến đã rót vào túi họ những đồng polyme trơn nhẫy. Họ đã
quên sông Xanh. Làng đã thành đô thị. Không còn cánh đồng, không còn
những đống rơm, những con bò và những câu chuyện bông đùa mà mỗi người
dân thường nói với nhau mỗi khi trên đồng về nhà.
Những cục mủ
của ông lại vỡ ra. Chất dịch trăng trắng tràn ra ngoài. Ông nhăn mặt,
tôi định lấy khăn lau giúp ông thì ông cản lại.
- Cháu hãy lấy giúp ta chiếc bình ta đặt trong chiếc chum sành ở góc bếp.
Căn
bếp ông lộn xộn, những con nhện to bằng bàn tay nhởn nhơ bò trên những
mành tơ. Bát, xoong, nồi mỗi thứ một nơi. Tôi bịt mũi và đi tới góc bếp.
Thứ mùi ngăm ngẳm của gian bếp dù khó chịu nhưng chí ít vẫn hơn cái mùi
nồng nặc của con sông. Tôi nhấc khối đá chẹn miệng sành lên. Có một
chiếc bình sứ trong đó. Không phải bình, là một cái can thì đúng hơn.
Một cái can trắng hình vuông và khá lớn. Tôi rờ tay vào mặt can, một cảm
giác là lạ truyền ra. Tôi thấy sảng khoái như được truyền thêm sinh
khí. Đây có thể là gì nhỉ, một thứ bảo bối ư ? Tôi lắc nhẹ, bên trong có
tiếng ọc ạch. Là nước. Tôi ghé mũi ngửi thì thấy có một mùi lạ lẫm.
Chẳng rõ có phải rượu không.
Ông mở nút bình. Thứ mùi là lạ ngày một
nồng. Ông nhìn chiếc bình rất lâu. Ông mở nút, miệng khe khẽ cười. Thứ
nước màu xanh đổ xuống cốc đều đều. Ông đưa cho tôi “ Cháu uống thử đi”
Tôi
làm theo. Tôi nhìn rất kỹ cốc nước rồi mới uống. Nước có mùi thơm dìu
dịu, nước trong tới nỗi tôi có thể nhìn thấy những vết xước nhỏ dưới đáy
cốc. Và khi ghé miệng, thứ mùi đã chuyển sang ngòn ngọt. Ngụm nước mát
và trong lành. Mùi thơm nhè nhẹ chảy vào huyết quản, thứ mùi lờm lợm
trong không khí và ở cục mủ vừa vỡ ra không còn khiến tôi thấy khó thở.
Cái cảm giác này thật kì lạ, nhè nhẹ, lâng lâng lại có chút khoan khoái.
Tôi muốn tìm một từ nào đó để miêu tả nhưng khốn nỗi vốn hiểu biết của
tôi quá nghèo nàn. Tôi không biết phải đặt câu ra sao. Nếu gã bạn già
viết văn có ở đây có lẽ ông ta sẽ giúp được tôi.
- Đây là nước gì vậy ?
Ông
dốc bình, chỉ còn một vài giọt nhỏ đọng ở đáy. Cái cốc bự con mà tôi
vừa uống đã rút triệt để thứ nước màu xanh kì lạ ở chiếc bình. Ông ngửa
tay hứng rồi xoa vào cục mủ vừa vỡ. Và kìa, cục mủ đã biến mất, vẻ mặt
của ông cũng dịu đi.
- Chẳng lẽ đây là nước thánh ? – Tôi ngỡ ngàng buột miệng
Ông nhìn tôi mỉm cười “ Nước của sông Xanh đấy”
Tôi
thót mình, tôi nhìn ra phía cửa sổ. Con sông đen ngòm ngòm, rác thải
trôi lềnh phềnh trên đó. Giờ nó như một cái đầm lầy vậy. Con sông u ám
này, lẽ nào lại có thứ nước thần kỳ như vậy.
- Chai nước này là
thời trẻ ông đã múc đổ vào bình. Hồi đó ông rất yêu sông Xanh và việc
lấy nước sông đổ vào bình đơn thuần chỉ là muốn khi chết rồi con cháu sẽ
đặt chiếc bình này cạnh quan tài ông.
Sông Xanh đã chảy cạn. Giờ
thì sông đã chết thật. Tôi cũng đã đi khỏi cái làng ô nhiễm đó. Ông
không muốn đi cùng tôi. Ông ở lại cùng sông Xanh. Rồi thì ông cũng thành
một đống thịt bầy nhầy, như trưởng làng.
Những cột khói thải
lên bầu trời thứ màu đen đặc. Sông Xanh tội nghiệp đang phải sống chung
với thứ dầu thải hôi hám. Ông bị trưởng làng đuổi việc. Ông ta sai người
quăng ông khỏi cổng vì ông đã liều lĩnh xé bản thiết kế nhà máy dầu thứ
hai có hệ thống ống thải luồn vào sông Xanh. Con ông đi nơi khác sống
vì không chịu nổi một ông già bảo thủ có lối suy nghĩ chậm tiến.
Không
còn ai uống nước sông nữa. Ông chuyển lên núi ở. Nhưng có lẽ ngay cả
nơi hiu vắng đó cũng đã trở thành một công trình của cái gọi là Văn Minh
- Hiện đại.
Hàng đêm ông khóc cùng sông Xanh. Những người trong làng
quẳng những túi rác xuống lòng sông Xanh. Sông trở thành bãi rác tự
nhiên lúc nào không biết.
Ông cũng đã từng thấy một đám trẻ con vạch
chim đái xuống sông, bên tia nước đái, những cục rác trôi lổn nhổn. Ông
hỏi “ Tại sao các cháu lại đái xuống sông Xanh”. Đám trẻ nhìn ông, vẩy
chim rồi kéo quần. “ Sông Xanh là sông gì vậy ông. Mẹ cháu bảo đây là
sông Đen”
Ông chạnh lòng. Ông quỳ xuống bờ sông, hai tay ôm mặt. Những giọt nước chảy qua kẽ tay.
Và
từ đó ông ở biệt trên núi. Ông có thể thấy được màu xanh kia đã váng
đục và rồi thì ngay cả cái màu sắc vàng vọt đó cũng lẫn vào thứ dầu thải
đen đặc hôi hám. Sông Đen vậy đã thành hình. Ai đi qua sông cũng phải
bịt mũi. Từ trên núi ông vẫn thấy những người trong làng. Ông trưởng
làng đã không còn đi guốc mộc, mặc áo xếp. Ông ta diện bộ vét đen, đeo
cà vạt và phì phèo xì gà như những tay mafia bặm trợn. Thanh niên thiếu
nữ tìm tới nhau mỗi khi động dục và họ thường quẳng vào lòng sông những
miếng “cao su bảo hiểm”.
Mỗi khi mưa về ông lại đứng bên ô cửa hướng ra con sông. Ông đứng đó rất lâu, ánh mắt heo hắt nhìn xa xăm.
Sông đen ngày càng hôi. Lòng sông không còn tôm cá nữa, chỉ có rác rưởi
và hoá chất. Sông cũng không than khóc nữa. Hai mắt sông đã mù.
Tôi
đã được tổng biên tập cảnh báo về sự nguy hiểm ở làng. Vậy mà tôi vẫn
cứ đi. Tôi mang theo nước và dụng cụ cá nhân. Tôi nghĩ khi bài báo được
đăng, sẽ có rất nhiều người quan tâm.
Khi tôi tới làng chẳng còn
ai. Những khu nhà máy hiện đại đều bỏ trống. Làng heo hắt như cái nghĩa
địa và nếu tôi không vô tình đi lên núi thì chắc không thể gặp được ông
và bài báo này cũng khó có điểm nổi bật
- Họ chỉ thực sự sợ hãi khi căn bệnh đó xuất hiện.
Một
căn bệnh lạ, toàn thân sẽ nổi mụn nước và mụn sẽ chuyển thành mủ. Thoạt
tiên họ nghĩ chỉ là bệnh dị ứng nhưng khi ông trưởng làng chết thì họ
như phát điên. Nước không còn màu trắng tinh khiết nữa. Nước vòi đã
thành màu vàng.
Khi khâm liệm, không ai còn nhận ra trưởng làng.
Khuôn mặt ông ta đã thành đống thịt bầy nhầy. Lớp da bên ngoài bị mủ ăn
thối. Và cũng chẳng lâu sau từng người trong làng cũng bén gót ông ta.
Cháu nghĩ có tức cười không. Thoạt đầu họ đổ tội cho sông Xanh nhưng rồi
thì họ lập đàn cầu xin con sông huyền thoại kia cứu giúp. Nom họ thật
tội nghiệp. Họ cầu xin rất nhiều, rất lâu. Nhưng sẽ chẳng ăn thua gì.
Sông Xanh không còn nghe được những lời khẩn cầu đó. Chính những người
tội nghiệp này đã bức tử sông Xanh. Chỉ còn sông Đen thôi. Sông đen nhìn
ngắm và nhấm nháp sự sợ hãi, bất lực của họ.
Và khi lời cầu khẩn
không được đáp lại họ bỏ đi, tháo chạy gấp rút như tránh thiên tai.
Những nhà máy đóng cửa. Căn bệnh lạ kia vẫn tiếp tục lan tràn. Ông cũng
bị.
- Sông Xanh cũng có linh hồn đấy. Mỗi khi trở bệnh ông lại uống nước ở chiếc bình kia. Bệnh ông đỡ hơn.
- Tại sao ông không rời khỏi đây.
- Ông không muốn xa sông Xanh.
- Sông Xanh đã chết rồi.
- Ông đã sống ở đây và khi chết ông cũng muốn mình phải ở đây.
Làng
xá điêu tàn. Con sông đen ngòm vẫn thổi ra thứ bệnh độc hại. Tôi phải
rời khỏi nơi này trước khi thứ bệnh đó xâm nhập vào ngũ tạng. Ông không
tiễn tôi. Ông vẫn nhìn ra sông Đen. Nước trong chiếc bình đã cạn rồi đây
sẽ chẳng có gì có thể cứu được ông. Lần cuối tôi nhìn thấy ông, khuôn
mặt ông mủ đã loét thành những vũng máu.
Tôi đã có thể hiểu. Sông
Xanh hiền từ luôn bao dung với dân làng. Căn bệnh này không phải là sự
trừng phạt của sông Xanh. Mà chính dân làng.
Sông Xanh huyền thoại
vậy đã không còn. Nhưng rồi những con sông huyền thoại khác nữa. Không
chỉ ở một ngôi làng. Những con sông thơ mộng đó có thành hậu duệ kế tiếp
của con sông ô uế này.
Tôi thấy cánh tay ngưa ngứa. Tôi lấy tay định
gãi thì thấy bên cổ tay có một hạt mụn. Hạt mụn có vẻ mới mọc không
lâu. Nó chỉ bé bằng hạt ngô và có màu đen. Trông nó thật giống một hạt
giống nhỏ mới gieo, chờ nảy mầm.
Minh HàHà nội 20.9.2010
(Từ Hợp Lưu)