
Hình Triết Trần
"một
con én chỉ biết đưa thoi, mùa xuân có đến hay không, én
không đặt vấn đề"
- GS Cao Huy Thuần.
con
én không đặt vấn đề về mùa xuân là con én thức-thời.
vốn dĩ một con én không thể làm nên mùa xuân, nó phí
phạm thời gian và tâm trí nghĩ đến mùa xuân để làm
gì?!
con
én không đặt vấn đề về mùa xuân là con én cù-lần.
con én phải hiểu rằng mùa xuân mới chính là ý nghĩa
cuộc đời của con én, đưa thoi chỉ là những thứ vụn
vặn nhất thời?!
con
én không đặt vấn đề về mùa xuân là con én vị-kỷ.
nó không có tâm thức bầy đàn vì quy luật là mùa xuân
chỉ đến với một bầy én chứ có bao giờ đến với
chỉ một con én?!
con
én không đặt vấn đề về mùa xuân là con én
biết-thân-biết-phận bởi nó hiểu nó chỉ là con vật
được giao nhiệm vụ bán thời gian (part-time) là đi báo
hiệu mùa xuân. (dĩ nhiên, nhiệm vụ này được thực
hiện bởi hàng triệu triệu con én part-time khác). không
có một con én, thậm chí khi không có hàng triệu triệu
con én, mùa xuân vẫn sẽ đến. cứ vài dấu hiệu xao
nhãng nhiệm vụ như vậy. con én (và cả bầy đàn) sẽ
bị sa thải. chẳng đợi đến lúc đó, con én mới nhận
ra rằng: công việc toàn thời gian (full-time) của nó (và
bầy đàn) là đưa thoi.
con
én không đặt vấn đề về mùa xuân là con én mộng-mị
(nhưng không ngu-si). con én không thức trắng đêm để đợi
một giấc mơ (bởi nó biết mơ chỉ đến khi nó đã
ngủ). con én cũng không mong chờ cơn mơ nào đó đến với
nó trong lúc... ngủ (bởi nó biết cơn mơ không thể dài
hơn giấc ngủ). con én đưa thoi để mơ mộng. thế mà...
"dreamer. always alone" chỉ có mình én và giấc mơ
- ai hiểu? mùa xuân dạt sang lề đời con én.
...
có
quá nhiều vấn-đề của con én nên... thôi. chúng ta chọn
cách không đặt vấn đề về con én nữa (cũng giống
cách con én đã không đặt vấn đề về mùa xuân). chỉ
khi đó, con én mới thực sự có mojo. mojo là gì? theo định
nghĩa trong quyển sách của Marshall Goldsmith: Mojo
là tinh thần lạc quan thể hiện ở những việc chúng ta
đang làm, khởi nguồn từ nội tại và bộc lộ lan tỏa
ảnh hưởng ra bên ngoài.
bằng cách chuyên cần đưa thoi, người ta nhìn thấy sức
mạnh thôi thúc từ bên trong con én. với tinh thần và
hành động như vậy, con én vừa âm thầm phục chúng, vừa
kín đáo né tránh được những đường gươm khắc nghiệt
của định mệnh chuyên sát phạt những số phận cứng
đầu, bướng bỉnh, ngang tàng. bản thân con én cũng cảm
nhận niềm hạnh phúc trong niềm vui đưa thoi. trong từng
niềm vui đưa thoi, con én nhìn thấy mùa xuân cuộc đời
nó. ý nghĩa đó có được bằng cách nó chọn một hành
động thiết thực gần gũi mà không cần đặt vấn đề
hay trăn trở xa xăm.
con
én có mojo cũng không phải là con én thần-thánh. nó cũng
xao động khi đưa thoi không phải lúc nào cũng vui. nó
cũng hoang mang khi thỉnh thoảng cũng có vài con ong bay qua
bay lại, rót vào tai nó chút mật và rỉ rả: đưa thoi
hoài không chán sao? nó cũng chạnh lòng khi các con én ly
khai khác bảo với nó: coi chừng người ta tưởng loài én
ta đây chỉ biết có đưa thoi mà chẳng làm được gì
khác. nhưng, con én có mojo hiểu đơn giản một điều:
một con én chỉ biết đưa thoi, mùa
xuân có đến hay không, én không đặt vấn đề.
trang.
saigon. tháng 9/2012.