
Sapa, những đoạn rời…
Tôi
trở lại Sapa lần thứ hai. Buổi sáng, trời mưa nhỏ rả rích. Cơn mưa làm không
khí se lạnh như buổi sớm màu đông. Chiếc xe bus nhỏ đưa tôi lên thị trấn Sapa chạy
chầm chậm qua những khoảng dốc núi quanh co. Gió lùa qua cửa kính lành lạnh.
Cây cỏ hai bên đường đẫm nước, xanh mướt. Xe không đông, phần nhiều là du khách
ngoại quốc. Giữa những người xa lạ, tôi cảm thấy đôi chút lẻ loi. Cảm giác bình
thường đối với những người đi du lịch một mình.
Những
ngày tôi ở Sapa, thời tiết không được đẹp. Trời âm u và mưa nhiều. Qua một năm,
tôi thấy Sapa không có mấy thay đổi. Chừng ấy cảnh và người, tôi đã quen. Ấn
tượng của tôi về Sapa vẫn là sự bình lặng. Vẻ bình lặng rất riêng khiến tôi
muốn trở lại để tìm chút khoảng lặng cho riêng mình. Nhưng đến rồi rời xa Sapa,
tôi không có được sự thanh thản như mình mong muốn.
- Những đôi chân trần bé bỏng…,
Vào
bất cứ thời điểm nào trong ngày, khu nhà thờ Đá và phố Cầu Mây đều không hề
vắng bóng những người dân tộc. Trong đó, phần đông là phụ nữ. Buổi sáng, họ thường
tập trung quanh khu sân Quần với những món hàng thổ cẩm. Những chiếc túi, áo mũ
màu xanh chàm được thêu hoa văn khá tỉ mỉ và cầu kì. Bên những sạp hàng bao giờ
cũng có một hai đứa trẻ. Không nhiều trong số chúng có đầy đủ áo quần. Thường chúng
chỉ mặc độc có chiếc áo và đi chân trần. Tôi vẫn nghĩ đó là những hình ảnh chỉ
thấy ở những vùng núi cao heo hút. Nhưng nơi đây, giữa thị trấn du lịch đã khá
sầm uất này, vẫn có những đôi chân trần đi trên đất. Đứa lẫm chẫm đi vòng quanh,
đứa chạy nhảy đùa nghịch. Nhìn chúng, trước mắt tôi lại hiện ra hình ảnh những
đứa trẻ đang hồn nhiều chơi con quay trên bãi đất trống vào mùa đông. Với
chúng, trò chơi không chỉ là một thú vui. Việc vận động, chạy nhảy sẽ giúp cơ
thể chúng ấm hơn, chống chọi lại với cái lạnh của đất trời khi trên mình chúng
chỉ có một tấm áo mỏng. Đó hình ảnh từ một bài báo mà tôi đã từng đọc cách đây
khá lâu. Vẫn biết có những điều tưởng đã mờ đi trong ký ức nhưng chợt có lúc sẽ
hiện hữu rõ nét như mới trải qua. Như buổi trưa một hôm trời bừng nắng, tôi bắt
gặp một người phụ nữ với hai đứa trẻ nơi những bậc đá dẫn tới khu chân núi Hàm
Rồng. Người mẹ bẻ đôi chiếc bánh bao chay làm hai phần, chia cho đứa nhỏ. Chúng
vừa ăn, vừa đùa nghịch với nhau. Và vẫn là những đôi chân trần nhún nhảy trên
nền đất. Còn ánh mắt trong veo, sáng bừng. Có phải ánh mắt trẻ nhỏ lúc nào cũng
sáng bừng như thể có chứa những vì sao trong đó. Và khi chạm vào ánh mắt ấy,
tôi thấy lòng mình thật ấm. Và tôi quên rằng những ngày qua, Sapa trời mưa dầm
và âm u.
- Gặp một người Việt xa xứ…,
Mỗi
ngày ở Sapa, tôi thường ghé lại chỗ người bạn làm việc cho một nhà hàng ở phố
Cầu Mây. Năm ngoái, tôi đã quen với mọi người nên thỉnh thoảng đông khách, tôi
cũng phụ giúp việc chạy bàn. Chưa từng làm việc này nên thật ra lúc đầu tôi hơi
lóng ngóng, nhưng rồi cũng khá ổn. Nhìn những thực khách ăn uống chuyện trò,
tôi cũng thấy vui vui.
Chiều
cuối tuần, quán khá đông. Tôi chú ý đến một đoàn khách mới bước vào. Họ có sáu
người tất cả: bốn người lớn, hai trẻ nhỏ. Tôi thấy năm trong số họ (kể cả trẻ
con) đều là Tây. Duy chỉ có một người đàn ông mà qua màu tóc đen, tôi đoán là
người Việt. Tôi bước lại giúp họ kê hai chiếc bàn sát vào nhau, rồi gửi họ thực
đơn. Người phụ nữ trẻ hơn nói với tôi bằng tiếng Anh rằng cho ba cốc nước
chanh. Tôi thấy người đàn ông nhắc lại với tôi bằng tiếng Việt: ba cốc nước
chanh. Vậy là sự phỏng đoán của tôi chắc… không sai. Sau đó, họ xem kĩ menu hơn
để chọn món. Tôi nghe họ trao đổi với nhau, tôi đoán (lại đoán) bằng tiếng
Pháp. Vậy có thể họ là người Pháp. Lúc này, tôi có dịp quan sát người đàn ông
kĩ hơn. Tôi thấy anh ta có nét hơi giống với một người tôi quen. Và một ý nghĩ
kì cục cứ bám riết lấy tôi trong thời gian mà họ dùng bữa tại nhà hàng. Trần Vũ
– cái tên ấy cứ vang lên trong đầu tôi. Tôi biết Trần Vũ cách đây khoảng hai
năm khi tôi làm luận văn tốt nghiệp về truyện ngắn của anh. Anh nhiệt tình và
đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Tôi biết ơn và ngưỡng mộ TV. Đã có lúc, qua email tôi
thổ lộ với TV rằng: tôi ước được gặp anh một lần trong đời. Để làm gì nhỉ. Tôi
cũng không biết nữa. Chỉ biết là muốn được gặp. Thế thôi. Gửi email xong, tôi
tự cười mình thật trẻ con. Tôi vẫn nhớ những dòng email TV hồi âm cho tôi: về
VN, tôi ít khi ra Bắc. Nhưng biết đâu, đời sống là những tình cờ.
Phải, đời sống là những tình cờ. Vừa nhớ mông lung, tôi vừa cố xua đi ý nghĩa
rằng người đàn ông đang ngồi kia là TV. Mặc dù, hao hao giống. Trán cao, đầu
hơi hói, mang kính cận. Người giống người, đâu có gì lạ. Nhưng không nén được
sự tò mò, khi đoàn người bước ra cửa, tôi hỏi khẽ người đàn ông: “xin lỗi vì
làm phiền, anh có phải là người Việt không?”. Anh ta trả lời là đúng nhưng hiện
đang sống ở Pháp và đưa gia đình sang VN du lịch. Tôi thấy anh ta nói chậm, không
được lưu loát. Anh ta nói đã rời VN lâu rồi nên giờ chỉ nghe nói được rất ít
tiếng Việt, rồi kể thêm là mẹ anh hiện vẫn sống ở Sàigòn. Anh ta quay qua giới
thiệu vợ, bố mẹ vợ và hai con nhỏ. Họ chào tôi. Tôi cũng chào lại và chúc họ có
một chuyến đi thú vị.
Cuộc
gặp gỡ chỉ dừng ở đó song không hiểu sao tôi cứ nghĩ hoài về nó. Nhất là mấy
câu nói của người đàn ông: tôi rời VN đã lâu và mẹ tôi hiện vẫn sống ở SG. Tôi
chợt nghĩ, liệu anh ta có từng trải qua biến cố và bi kịch như trong những câu
chuyện mà tôi đã đọc và nghe kể. Hay chỉ giản đơn là một chuyến đi bình thường,
yên ả. Gần đây, tôi bắt gặp cuốn tản văn “Nỗi
buồn rực rỡ” của Nguyễn Hữu Tài. Tác giả khá trẻ, thuộc thế hệ 8X. Trong
tựa sách tác giả nói rõ mục đích viết sách của mình là “để giữ lại những kí ức về Ninh Hoà, Sài
Gòn và bao ngày tha hương nơi nước Mỹ”. Trong cuộc sống, dường như ai cũng có nhu cầu lưu
giữ ký ức và hồi tưởng. Nhất là những người đã rời xa quê hương vì một lý do
nào đó. Âu cũng bởi ngoái đầu lại là lẽ thường tình của kẻ ra đi. Gặp một người
người Việt xa xứ, tôi lại lan man nghĩ đến những chuyện xa vời. Xa, bởi đó
không phải là chuyện của tôi và quá khứ ấy tôi không từng nếm trải. Dẫu biết
vậy, sao tôi vẫn cứ mải nghĩ suy. Chút thương vay cũng là thường tình, phải
không tôi?
- Ở đâu cũng có sự thực dụng…,
Tôi ở Sapa gần một tuần. Những khi trời tạnh ráo, tôi
thường đi dạo quanh thị trấn. Thị trấn nhỏ, đi chút xíu là hết. Thỉnh thoảng,
tôi đem theo máy ảnh để chụp phong cảnh bên ngoài. Tôi thử chụp mấy tấm hình
phụ nữ dân tộc đang thêu thùa khăn áo. Chụp xong, không được như ý. Lại xóa,
rồi chụp. Như biết tôi chụp ảnh họ, mấy người phụ nữ bảo tôi: chụp ảnh thì mua
hàng đi. Mua hàng ư? Thú thật là tôi thích ngắm và chụp hình ghi lại phong tục
thôi chứ không có ý định mua gì. Vì mua về xuôi, tôi không biết làm gì với những
món thổ cẩm. Tôi tự nhủ: mua một món đồ hay cho họ ít tiền. Tôi phân vân bước
đi, còn kịp nghe họ nói với theo: chán thế, chụp ảnh mà không mua gì à. Một cảm
giác hơi bực bội xâm chiếm lấy tôi. Tôi định quay lại, rồi thôi. Bởi vì, tôi
không muốn đôi co với họ. Tôi cũng từng ngạc nhiên trước cử chỉ của tụi trẻ con
khi đến những địa điểm tham quan ở Sapa. Chúng bám theo tôi, mời mua những
chiếc túi hay vòng bạc nhỏ. Tôi lắc đầu nói không mua thì chúng dúi vào tận
tay, bảo: “tặng này” rồi đứng nhìn. Tôi kiên quyết không lấy. Nếu đi bán rong
những thứ lặt vặt này là một cách chúng phụ giúp gia đình thì…Tôi phải hiểu sự
tặng này của những đứa nhỏ như thế nào, một cách xin tiền gián tiếp ư. Tôi cho
chúng tiền. Không tiếc. Nhưng rồi khá đông trẻ con vây lấy tôi và khá khó khăn,
tôi mới thoát khỏi chúng. Nghĩ về điều này, tôi hơi buồn. Trước đây, trong khu
chợ ở gần nhà tôi, có một gia đình sống bằng việc ăn mày. Mỗi buổi chiều, người
bố hoặc mẹ bế theo hai trẻ con lê la khắp chợ để xin tiền. Họ để hai đứa trẻ
nhếch nhác, bẩn thỉu và để thêm phần tang thương, thỉnh thoảng họ cấu cho những
đứa trẻ khóc ré lên. Tôi biết điều này qua lời kể của người chị họ. Vì gia đình
họ vẫn thường tạm trú ở hàng hiên nhà chị. Tôi nghĩ, những người đi chợ vì thương
hai đứa trẻ mà cho tiền. Có phải trong cơn túng quẫn mưu sinh, đôi khi người ta
sử dụng ngay chính con cái mình làm công cụ để kiếm tiền. Kiếm tiền trên lòng
thương cảm và trắc ẩn của người đời. Những đứa trẻ ở Sapa, nếu không có sự chỉ dẫn
của người lớn thì chắc chúng không có hành động như vậy. Sau này, lớn lên, có
khi nào chúng nhớ lại và ý thức được đó là hành động tự vứt bỏ lòng tự trọng.
Lỗi không phải của những đứa trẻ. Chúng hồn nhiên không biết. Lỗi của những ngưới
lớn là cha và mẹ chúng. Sự thực dụng, đôi khi có thể biến thành tội ác, dù vô
tình cũng có thể làm tổn thương sự hồn nhiên non nớt.
- Đem về hy vọng…,
Rời
Sapa, tôi muốn đem một chút gì đó của Sapa về nhà. Không phải là những trái đào
và mận được những người bán hàng quảng cáo là của Sapa nhưng thực ra được trộn lẫn
với đào, mận của Trung Quốc. Cũng không phải những gói hạt dẻ rừng được in trên
bao bì là đặc sản Sapa nhưng thực ra cũng là của Trung Quốc nốt. Chỉ có hai
chậu cây và mấy cây hoa, tôi bọc túi ni-lông rồi bỏ trong hộp giấy. Tôi không
biết chúng có sống nổi vì vốn dĩ đã quen với tiết trời của Sapa dịu mát. Dù
không chắc chắn nhưng tôi vẫn mang về. Biết đâu, tôi sẽ có được những nhành
hoa.
Rời
Sapa, trời nắng oi oi. Không hiểu sao, tôi mong mưa đến thế. Như lúc tôi đặt chân
tới đây. Giá như trời mưa, tôi sẽ nghĩ Sapa níu chân mình. Hình ảnh cuối cùng
đọng lại trong tâm trí tôi là ngôi trường tiểu học trong thị trấn. Ngôi trường
cũ, như đã được xây dựng từ cách đây khá lâu và hầu như không được sửa sang gì.
Đang mùa hè, trường đóng cửa. Sự vắng vẻ khiến ngôi trường như thêm phần hiu
hắt, buồn tẻ. Ngôi trường cũ, đối lập với khung cảnh xung quanh của trung tâm
thị trấn với những nhà hàng, khách sạn trông sang trọng, đẹp đẽ. Tôi vẫn thường
nhìn đời sống đầy háo hức: mỗi chuyến đi đến một miền đất, có thể giúp tôi khám
phá và nhận thức rõ hơn giá trị của đời sống. Có những khi đi rồi, tôi không
tìm thấy điều mình kiếm tìm. Và hoang mang. Và hy vọng về những gì còn ở phía
trước.
Hạ Long, cuối tháng 6/2012
Nguyễn Hạnh Nguyên