về tự một mùa đôngem rầu rầu sương cỏhồn mưng mưng mây mùmắt bơ phờ cõi nhớ
về tự một ngày mưaem não nùng oan khổcây khẳng khiu đợi chờlá một đời héo úa
về tự một tình đaumôi ứ tràn máu mặnngực ngậm lời trăm năm
(4-72)