yêu dấu nợ ! biết vì răng anh dớchiều thầu đâu lá mặn / ướt / hương: mui
nỗi tuyệt vọng đầm đìa nào hỡi emđã cướp đi mất của chúng ta
mở những giác quan đêmlắng nhịp tim quá khứ.
có lẽ con còn quá nhỏ để có thể nghĩ được rằngcách gì rồi những bông huỳnh anh vẫn nở
Vùng dĩ vãng tôi đi về hối tiếcBàn chân nào còn nhịp mãi sau lưng
biển tôi có thịt da ngườicó trăm con sóng vỗ hoài ghềnh, khuya