con giun đâu hỏi vì sao sống ?cái gió không hề biết ở yên !cái tâm ngó vậy mà xuôi, ngược !con mắt mai này: khéptự nhiên
Hai phạm trù mà Nguyễn Đức Cường nêu ra, với tôi, như hai yếu tính mà nhân loại, dù ở đâu, thế nào cũng như những chiếc bóng lớn chi phối tất cả mọi cuộc đời.
khép cửa. đi. hình, bóng chẻ đôichiếc giằm trong mắt. lắt con ngươi ?nhân gian bày đặt trò chơi nhảm !trí lớn ?- Vừa thôi bạn – dở hơi !
hạt đậu. cầu an. hồn sóc nâunhành hoa thăm thẳm thắp thiên thâu /.buồn em xuyên suốt vùng mưa : rối /.chim, ngựa, rừng : đau ; đácúi đầu