chỉ nhớ người thôi đủ hết đờichim về góc biển. Bóng ra khơilòng tôi lũng thấp. tâm hiu quạnhchẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi.
khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnvà nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôicho tôi hướng vọng quê tôi lần cuốibiết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi
ở chỗ nhân gian không thể hiểutrí nhớ nào vân lên thủy tinhđôi khi ngôn ngữ không cần thiếthơi thở tìm nhau cũng đủ buồn