em đi dội nắng Nazareth/rừng nghiêng đầu nghe chiều thôi! trôi. /khuya quàng vai gió: che ly, biệt/em cầm tay buồn: giả định tôi (!?!) /em đi dội nắng Nazareth/định mệnh vô tình: định mệnh đôi./nước theo gấp rút nghìn chân lũ./tôi ngồi. nghe được…tóc em rơi!
Tôi tình cờ biết đến nhà văn Trần Thị NgH và các tác phẩm của bà qua mục điểm sách của bác Nhị Linh và bị thu hút đặc biệt bởi bìa sách của các tác phẩm này,
Công trình Văn học Cổ Cận đại Việt Nam từ góc nhìn văn hóa đến các mã nghệ thuật do Tiến sĩ Đặng Thị Hảo tuyển soạn và GS Nguyễn Huệ Chi trực tiếp chỉnh lý
Tôi vẫn nghĩ, bóng tối chỉ là mặt khác của ánh sáng. Từ đó, tôi cũng tin, bạn đọc sẽ tìm thấy phần ánh sáng đâu đó nơi những “Dấu chân của gió” của Lê Nguyên Tịnh.
Hiểu theo một ý nghĩa hơi có phần cay đắng thì cuộc phân ly lần thứ nhất năm 1954 đã định nghĩa lại ý niệm “quê hương” trong tình hoài hương của những người nghệ sĩ,
Qua Môi Em Tôi Thở Biết Bao Đời/Bìa: Vũ Đức Thanh/Thay lời tựa: Linh Mục Trần Cao Tường/Phụ Bản: Đinh Cường/Trình Bày: Lê Văn Hào/Ảnh bìa sau: Vũ Đức Thanh/ht productions
Mẫu Bìa: Vũ Đức Thanh Đánh máy: Mai & Quân Trình Bày: Nam Quan L&T Printing/Copyright 2002 by Du Tử Lê/HT Productions/12751 Lucille Ave./Garden Grove, CA 92841
mẫu bìa: nam quan./bản dịch anh ngữ: thiên nhất phương – trần lệ khanh./trình bày: vương trùng dương./phụ bản họa: nguyễn trọng khôi. nguyễn đình thuần. cao bá minh. khánh trường.
Có dễ cũng đã hơn năm rồi, tôi không còn nhận được một dòng chữ, một lá thư nào được viết từ ô cửa sổ khiêm tốn, duy nhất, trổ ngang hông căn gác làm thêm,
Bóng tối chĩu nặng khi vầng trăng khuya rút lui khỏi bầu trời thấp. Bản tin thời tiết cuối cùng không dự báo trận mưa nào sẽ tới trong đêm, hoặc sáng sớm hôm sau.
Bây giờ mười lăm ngày sau khi em đã sinh/mười lăm ngày sau khi con đầu lòng của chúng ta đã chết/bây giờ lúc em đã bắt đầu bình phục/anh muốn nói với em
Nếu tôi nhớ không lầm thì, cuối năm 1977, khi tôi còn ở một căn apartment đường Harbor, thành phố Costa Mesa, ở miền nam Cali, làm tờ báo tên Quê Hương với một vài bạn trẻ thất lạc gia đình
Tác giả viết năm 1978, sau ba năm làm ca thứ hai, mỗi đêm khuya, khi trở về từ sở làm, ông thấy, truớc sau chỉ có một vầng trăng dõi theo lộ trình hiu quạnh của ông