Gởi anh Du Tử Lê
Một môi cười/một nét đau
buổi chiều
ốm/yếu,
tay nhầu hư không
thầm thì
gởi vội
niềm trăng
đêm thu bóng lại
đầu đường
chết, non
Sầu như quán
vắng hoe người
hồn ba động, rách/nét cười dáng xuân
bóng cũ,
nán lại,
lần khân
tiếc nhau,
dẫu đã dặm ngàn
đèo, xa
Lê Nguyên Tịnh