
Không cần
biết năm nay là năm Quốc Tế Thiếu Nhi, mẹ chỉ biết
bé An sắp được 4 tuổi, 4 lần ăn Tết Nhi Đồng. Càng
lớn con càng biết thưởng thức các trò chơi và những
ngày vui. Càng lớn con càng thấy cần mẹ làm bạn. Suốt
buổi trưa nằm quạt cho con ngủ, me tính nát óc buổi
chiều sinh nhật của hai mẹ con. Để coi, nếu trời không
mưa như vẫn hay mưa định kỳ vào buổi chiều, con sẽ
ngủ dậy lúc 3 giờ theo thói quen, và mặc dù con hơi
suyễn, mẹ vẫn nhất định đưa con đi chơi, tất nhiên
sẽ mặc cái áo tay dài kín cổ cho đở gió. Mẹ sẽ đạp
xe nhanh từ Phú Nhuận ra khu triển lãm Phó Đức Chính, để
con khỏi phải mỏi lưng lắm vì đường xa.
Chương
trình không thay đổi, chỉ hơi trễ nhỉnh một chút vì
con ngồi bô sau giấc ngủ trưa. Xem nào, một đồng rưỡi
một cái lồng đèn ở gian hàng phục vụ thiếu nhi, giá
đồng hạng cho bươm bướm, chim cá và máy bay, xe tăng...
con định chọn cái nào? Chưa tính gian hàng bán đồ chơi
bằng gỗ và nước ngọt, nếu nửa chừng con kêu khát.
Hai mẹ con nói chuyện như bắp rang suốt đoạn đường
dài. Trời gió lớn, trông buổi chiều mênh mông nhẹ
hẩng, không có vẻ chuyển mưa, nhưng buồn. Rồi, mẹ lại
sắp sửa lãng mạn. Bé An, con đừng giỡ lưng áo mẹ lên
thế, nghịch dữ quá! Ôm chặt bụng mẹ kẻo té. Mẹ à,
tại sao con ngựa đi chân không? Mẹ nó đâu? Mẹ nó ở
nhà nấu cơm chờ nó về ăn. Nhà nó ở đâu? Ở Phú
Nhuận. Cô kia là ai vậy mẹ? Cô nào? Cô che cây dù đằng
kia. Cô ấy là người ta lạ đi ngoài đường, mẹ không
quen. Cô ấy là mẹ của
ai? Trời ơi, Bé An! Con nghỉ mệt một lát đừng hỏi
nữa. Có thể cô ấy là mẹ một em bé 4 tuổi mà con
không quen. Sao cô không dắt em bé đi chơi?
Mẹ
bí. Nhiều khi mẹ quạu, bực mình.
Con không để mẹ nín thinh riêng tư. Nhiều khi con kéo mẹ
ra khỏi những lo nghĩ, nhiều khi con đánh thức mẹ từ
mơ mộng. Thực sự trong trí óc non nớt của đứa trẻ 4
tuổi, con chỉ muốn biết có mỗi một điều về mọi
sự: Nó có mẹ nó không và nhà nó ở đâu? Con yêu, có
phải con đang rất yên tâm có mẹ và một ngôi nhà ở
Phú Nhuận để hai mẹ con trở về sau những buổi ứ
hơi?
Khu triển
lãm buồn thiu. Gian hàng đồ gỗ chỉ còn lèo tèo mấy
cái xe lửa dài ngoằng giá đắt mẹ không đời nào chịu
mua. Leo hai ba tầng lầu qua các phòng triển lãm thể dục,
thể thao, giáo dục, thương nghiệp... hai mẹ con lục tìm
gian hang phục vụ thiếu nhi. Hết lồng đèn. Trong tủ
kính chỉ còn mấy cái đèn gẫy, trên tường một số
đèn mẫu treo không bán. Bé An muốn khóc. Sao mẹ nói dối
con? Đừng giận Bé An, mình đi chỗ khác mua. Hay mẹ mua
cho con hộp viết chì sáp để con học mẫu giáo? Bé An,
hàng cần giấy giới thiệu.
Dỉ nhiên
con không hiểu. Mẹ kéo con xuống mấy lượt cầu thang,
con thở khò khè nghe tội. Đừng giận mẹ. Mình về Tân
Định, con nhớ không, gần chỗ mẹ mua bánh cho con mỗi
buổi sáng đi học đó. Con không chịu. Đường về con
thôi nghịch, không nói chuyện với mẹ. Chiều xuống sậm
sì. Mẹ thuyết phục, Tân Định có nhiều lồng đèn hơn
khu triển lãm, giá đắt hơn nhưng mình tha hồ chọn. Bé
An ôm lưng mẹ đi chớ. Con đi chơi về đừng bệnh nghe,
sao tay con lạnh ngắt à. Bé An...
Sau cùng
con cười úp mặt sau lưng mẹ. Rồi kìa, con thấy không?
Cả một khu liền mấy gian phố rực rỡ đèn lồng. Những
đứa bé có mẹ và ba dẫn đi chơi, và cũng có nhà để
mang lồng đèn về. Bé An chọn chiếc tàu. Không, con gái
không chơi tàu. Sao con không chọn bướm hay chim? Chim, bướm
bay mất sao? Con mang tàu về nhà thả dưới nước chơi.
Mẹ cười ngặt nghẽo. Ngọn nê-ông hắt ánh sáng qua
những lớp giấy bóng màu, in trên má con những vệt sáng
nhòe nhẹt ngũ sắc, hai con mắt tròn như hai dấu chấm
hạnh phúc, vầng trán thơm đầy lông măng và tóc tơ. Dỉ
nhiên mẹ chủ quan, và mẹ không ao ước gì hơn.
Hai mẹ con
sau rốt đồng ý chọn con bướm nhỏ xíu, vừa xinh vừa
rẻ. Mẹ lại tính. Nếu không mẹ đã không chở bé An ra
Phó Đức Chính để tìm mua cho được lồng đèn quốc
doanh giá đồng hạng 1đ50 xu. Bao nhiêu cái này? Ba đồng!
Một đồng thôi. Làm gì có giá đó? Một đồng rưỡi.
Chưa tới giá. Thôi một đồng rưỡi đi. Đã bảo chưa
tới giá. Mẹ không muốn mặc cả niềm vui của con, một
niềm vui 2 đồng bạc, để thấy con cười toe, khoe hàm
răng sữa.
Hình ảnh
con đứng bé xíu trong đám đông, tay cầm cái lồng đèn
bươm bướm và màu sắc của các gian hàng bán đèn lồng,
mẹ thấy đẹp như nhìn qua cái kính vạn hoa. Bé An giống
hệt nhân vật cổ tích của Perrault.
Có một
điều mẹ không tưởng tượng được, ngay chính trong
khung cảnh tuyệt vời đó, với con là một niềm cảm xúc
vô tận của mẹ lúc ấy, một cánh tay nhỏ gầy guộc,
một cái đầu bù xù, chiếc áo rách không cài nút... mẹ
chỉ thoáng nhìn thấy chú bé sau khi cái lồng đèn bươm
bướm đã bị giật khỏi tay con. Chú bé chạy tung ra
đường, vướng xe té chồm tới trước, gượng ngồi dậy
tiếp tục chạy băng qua phía chợ và mất hút trong hẻm
chợ tối đen. Mẹ chỉ vụt nhìn thấy thật nhanh màu
xanh của con bướm nhỏ bay loáng theo chú bé qua ánh điện
trước hiên chợ. Còn bé An, ôi người bạn nhỏ của mẹ,
con đứng ngơ ngác, rồi mếu máo òa khóc nhìn quanh.
Ngày chủ
nhật đã hết. Mẹ chở con về lại ngôi nhà nhỏ ở Phú
Nhuận. Tại sao nó giật lồng đèn của con? Mẹ nó đâu?
Nhà nó ở đâu? Đó là những câu hỏi chính mẹ cũng
muốn hỏi. Mình còn có chỗ để về, phải không bé An.
Còn con bướm kia bay về đâu?
Trần
Thị NgH
9.1998