Lá vàng rụng giữa lòng tayDấu chân người ấyThềm nàyĐã xaNgập ngừng nhịp võng dưới hoaHình như gió cũng xa nhà lâu nămTrăng khuya dỗ giấc em nằmCó nghìn giọt lệ lặng thầm tiếc nhau…