có lẽ con còn quá nhỏ để có thể nghĩ được rằngcách gì rồi những bông huỳnh anh cũng nởbên những cánh mai vànglà những chùm sứ đỏnhững con sẻ thèm những hạt lúa trong sânnhư những bụm môi non thèm những bầu sữabuổi sáng trong vườn tanhư miếng bánh bông lanxốp mềm và vàng bóngcó thể con còn quá nhỏ để có thể nghĩ được rằngcách gì rồi những nhục nhằn cũng sẽ qua đilầm than và đói khổchỉ như những giọt mưasẽ khiến nẩy mầmnhững hạt giống tốtbuổi sáng trong khu vườn tacó con chim sâu vừa tập hótcó thể con còn quá nhỏ để có thể nghĩ được rằngcách gì rồi con cũng sẽ lớnnhư huỳnh anh đã nởbông sứ đã đỏnụ mai đã vàngbầy sẻ đã tha đi những hạt lúa sữacon chim sâu đã hót líu lo thành khúcbố khi ấy đã giàchẳng còn mong gì hơn:con được sống đúng đời phải sốngvà hãy quên những ngày như đêmnhững ngày bão rớttrong khu vườn takhi con chưa đầy một tuổiđồng thời bố cũng sẽ không kể cho con nghedù chỉ một lầnnhững anh và các em conmay mắn hay bất hạnhkhông được làm ngườinhư conđể bố có dịp bắt đầu:“có lẽ...”và“có lẽ...”