buổi chiều xám chỗ ngồi tôi tháng tám em dung nhan như một vết dao
ở chỗ nhân gian không thể hiểu cây đã về xanh đôi mắt mưa
ở chỗ nhân gian không thể hiểu đôi mắt người hồ như biển đông
Bụi in phố đỏ mặt lầm ngày co bóng núi chiều dầm mưa quanh
cây trưa nắng chậm chân người lưng cong mũ ngả tiếng mời lên xe
thân ngựa chạy một đêm sầu phố núi mắt chìm theo giọng suối đứng riêng trời
tôi trở lại căn nhà không nắng gió buổi chiều im như một cánh chim
em chải tóc xuống hai miền sông núi một nghìn năm còn mãi buổi chia tay
ở chỗ nhân gian không thể hiểu ly biệt từng đêm tôi với tôi
và tháng tám, dòng sông về rất lạ mùa thu tôi, em thả tóc đi qua
tìm em. tiếng gọi cuối đời dung nhan ai lạnh. về thôi. lá nguồn
cứu rỗi tôi. môi mắt người ghế chia diện tích. bàn đòi kế bên
bao năm tháng sống trong lòng huyệt lạnh trên dương gian mà như ở cõi âm
hồn cuối bãi. tim đầu ghềnh những chai máu lạnh. âân tình treo cao.