biển đã khép cùng em. hồn cõi khuất nhớ thương nhau thôi chỉ những hoang tàn.
mở những giác quan đêm lắng nhịp tim quá khứ.
cây bềnh, bềnh trôi theo mưa /. qua xương thịt bụi hồn xô, tạt về /.
nỗi tuyệt vọng đầm đìa nào hỡi em đã cướp đi mất của chúng ta
yêu dấu nợ ! biết vì răng anh dớ chiều thầu đâu lá mặn / ướt / hương: mui