NGUYỄN QUỐC VỸ - Giả Định Xanh

15 Tháng Tám 202110:03 SA(Xem: 301)
NGUYỄN QUỐC VỸ - Giả Định Xanh


Ngày còn nhỏ, tôi thường bám đuôi và nheo nhẻo với má nhiều câu vô vị, đại để: “Cuộc đời là gì vậy má?”

Trong những chương trình, qua lời trò chuyện tôi nghe lóm được,… tôi nhặt nhạnh vài chữ đầu đời khai mở lạ tai. Tôi như con vẹt, thâu rồi phát nhưng chưa hiểu ngọn ngành hay bản chất điều mình vừa thu nhận.

Ngoài ra tôi liên tục đặt câu hỏi, thắc mắc mọi sự diễn ra xung quanh: từ con chim tối hôm qua mình còn gõ gõ lồng cho ăn, mà sáng nó đã cứng đờ bất động; chậu cá tôi thay nước ít hôm giờ con vật đã nằm ngửa bụng, vì sao có tiếng khóc bên cạnh một người nhắm mắt,… Tôi cần một chữ để diễn tả hình ảnh im ắng lạ lùng tôi thấy.

Chưa đủ tuổi đi học, trừ khoảng mười tiếng tôi đi ngủ, còn lại má phải đối diện tôi với ngần ấy câu hỏi, ngần ấy âm nheo nhéo í ới từ sáng đến tối. Lúc này đây, bà không nói mà lảng sang chuyện bếp núc hay dọn dẹp nhà cửa, chủ tâm khiến tôi quên đi mình đang cần gì ở bà.

Năm học lớp Năm, tôi được đi biển-phần thưởng cho cả năm nỗ lực học tập. Má dắt tôi tiến ra chỗ đông người, mực nước khi ấy đã cao hơn cổ tôi, bà gợi: “Có phải con từng hỏi cuộc đời là gì phải không?”

Tôi gật đầu, chân nhon nhón trên cát dần dần lún. Đoạn, bà buông tay. Tôi vẫy vùng, cất tiếng la theo phản xạ. Nước vào họng, xộc đường mũi. Mắt tôi cay xè, tay quờ quạng nắm bắt nước cứ trôi tuột qua từng kẽ. Một bàn tay chụp nhẹ cánh tay, lôi ngược tôi đang ngụp lặn tuyệt vọng; là má tôi.

Bà vỗ vỗ lên lưng trong khi tôi vẫn ho sù sụ. Bà lạnh lùng ở giây phút hành động cho sự sống còn mong manh trong tâm trí đứa con, rồi nhẹ nhàng giải thích:

“Đó là những điều con sẽ phải chịu đựng khi không có má và gia đình giúp đỡ.”

“Cũng sẽ có người xô con bất thình như vậy hả má.”

“Không. Mà cũng có thể. Nó sẽ đến với con bất kì lúc nào.”

Tôi ôm chầm lấy má khóc to. Ba tôi nằm trên ghế nhìn hai má con khó hiểu, nhất là cảnh tôi nức nở dưới biển, còn má liên tục hẩy nước lên mặt khiến tôi vui cười sau đó.

Nước biển mặn càng quấy mắt tôi hơn. Tôi như dự cảm điều không hay xảy đến vào một khoảng xa xôi nào.

Qua lời kể của má, tôi đã có tính cực đoan từ hồi còn mới chập chững, hơn 30 tháng vẫn chưa cai sữa. Mỗi lần nghe má tôi khóc và kể chuyện những người xung quanh làm má buồn ra sao, tôi sinh ác cảm với họ, úp mặt vào bầu sữa không thèm nhìn, nói với má bằng tiếng Hoa: “Họ là người xấu, con không thèm nhìn mặt họ.”

Có căn nhà tôi chưa từng đặt chân sang lần thứ hai, thứ ba, có những người tôi không nhận của họ dù một món cỏn con mặc họ nài nỉ, có những câu chào mãi tôi chẳng dành cho một người,…

Đứng trước khó khăn của sự mủi lòng và điều má kể thuở còn ngậm “ti,” tôi quay sang bà, đón chờ cái gật đầu mà tôi biết má tôi vẫn đang lưỡng lự. Đương nhiên, lắm lúc tôi yếu lòng, mạnh dạn bước những bước rắn rỏi bất chấp lời phán quyết buổi nào. Qua mắt cửa, tôi thấy gương mặt má tôi không cảm xúc, lăm lăm cây roi mây. Tim tôi chững nhịp. Bà bỏ đi. Tôi hối hả đứng dậy xin phép ra về. Giữ khoảng cách xa, tôi rúm ró như vừa vướng vào tội khó tha thứ.

Cơn buồn má tôi hòa dòng sữa nuôi tôi lớn. Như những bà mẹ khác, bà có những nỗi niềm riêng. Có thể, một số người nghĩ rằng má tôi sớm truyền cho tôi năng lượng tiêu cực. Tôi không nghĩ vậy. Bà không tô hồng khung cảnh thực tại, mà tập tôi thích nghi dần với những mẩu chuyện thoạt nghe khó tin nó sẽ xảy ra, kỳ thực nó đã xảy ra trước mắt.

Nó vây quanh má tôi, như những tiểu hành tinh, theo chu kỳ. Bà không dạy tôi phải hành xử thế này, thế kia với ai. Cơ chế phòng vệ tiền đề đôn đốc tôi không nhất thiết làm khác đi. Đó là những ngày thêm lớn.

Tôi vẫn được khen ngoan, lễ phép tuổi nhỏ. Tôi nằm gọn dưới lớp vỏ đa nghi, ấm áp. Tôi thích điều ấy. Dòng sữa má tôi thấm từng tế bào da thịt, phát huy dưỡng chất mở cửa tôi nhìn cuộc người.  Chúng tạo nên linh cảm để tôi tiếp xúc đối phương. Dòng sữa ấy như uốn thành hình tấm gương, tôi nhét vào túi áo dễ soi tỏ. Họ sẽ ngắm được mình trong gương, lời nói dối sớm muộn cũng đầu hàng ánh sáng.

Bây giờ, má phó thác cho tôi toàn quyền định đoạt. Bà trao lại tôi những lưỡng lự ngày tôi còn nhỏ, những bất đắc dĩ phải làm trong tình thế khó kiếm đường thoái lui,… tôi đón nhận chúng với tất cả vẻ tự hào, quyết liệt. Tôi biết mình đã lớn.

Nhiều lấn cấn, nhiều tình cảm, không thể làm cách nào khác mà chẳng gây mất lòng một ai, tôi buộc sớm hòa nhập và tập đối đầu.

Những mẩu rác lẹt xẹt, bụi xoay mòng hắt mắt tôi xôn xốn. Vài đám mây nặng nề lững thững lấp chỗ tôi, bóng nhòa. Nhanh chân chạy thật nhanh vào nhà, tôi vội vã lên sân thượng vơ hết quần áo đã phơi hồi đêm, lần lượt xếp vào tủ. Cơn mưa ban trưa đến chậm rãi như kéo dài khiêu khích.

Ngó lung vũng nước trước sân, má tôi chợt thuật lại lời bà ngoại của má: “Người nào mất khi trời mưa, thì từ hôm ấy đến lúc di quan trời sẽ mưa như thế!”

Mưa từ mái tôn rỏ xuống đầu tôi. Tôi hứng những giọt nước chảy, lúc này đây hẳn ông trời đang an táng nhiều số kiếp lắm! Dưng không ý nghĩ ấy trỗi dậy kéo tôi buồn miên man. Mưa rịn gót chân, từng giọt nước bắn li ti lên cánh tay, tôi xoay người lấy chân nhang đằng sau khuấy động dòng nước chảy. Mùi đất oi oi, nồng nồng làm đầu óc tôi váng vất; dù trước đấy má tôi có đem chừng mươi cây nhang bị gãy, hay người ta lăn không đều, bó lại, đặt vào lỗ tròn trên chiếc ghế nhựa, để gần cửa át đi thứ mùi đất đương hăng.

Ông tôi mất vào một tối Tháng Bảy mưa như trút nước. Buổi tối, cả nhà chúng tôi quây quần dán mắt vào ti vi, thì tiếng đập cửa gấp gáp, giọng nói nghèn nghẹn, đứt quãng thông báo ngoại tôi đột ngột qua đời.

Người đàn bà ôm mặt, tựa lưng vào cửa, toàn thân sắp đổ. Không khí sum họp nứt toạc. Má tôi khóc đến sắp ngất. Vội định thần, bà nhờ chồng lục tìm danh bạ gọi vài người báo tin.

Láng giềng túa ra sang nhà tôi hỏi chuyện. Tôi bình thản lạ lùng nhấc ghế ngồi cạnh bàn thờ Thổ Công, đếm số nhang và thắp khắp nhà. Tôi đánh ba tiếng chuông trên bàn thờ Phật. Thường ngày, âm vang tiếng chuông gột rửa tôi khỏi những hỗn tạp cảm xúc nghiêng về phía chán chường.

Giờ đây, âm vang không khiến tôi nhẹ lòng. Nó rọi thẳng vào tôi rằng tôi đang cố trốn tránh hiện thực trước mắt, một cái chết bất thình của người thân, gắng ra vẻ tất cả sẽ ổn theo bánh xe lãng quên.

Tiếng máy vừa dứt, giọng nói quen thuộc thu hút tôi hơn trò chơi đang bày. Dáng người nhỏ, trên tay lỉnh khỉnh vài ba hộp giấy đầy màu sắc, có cả những món tôi thích, nằm trong một túi nylon.

Má tôi từ nhà sau, đệm tiếng thở dài. Ông lão khoác tay như thể không phải chuyện của bà. Tôi hí hửng ôm những thức quà ngon lành, nằm gọn lòng mình, không quên xé một gói nhấm nháp tại chỗ. Má không cho tôi nhận tiền của ông, quà đã mua, bất khả kháng, đành nhận. Bà không quên kèm lời chú thích lần sau đừng nên thế này, thế kia kẻo tôi hư.

Tôi ngồi đấy, phụng phịu bóc miếng bánh, nhai chóp chép ngon lành. Tôi sống giữa tình thương yêu của gia đình, chút hơi ấm tình thân từ các cột tín hiệu phát xa xa, chạm tay tôi liền mạch. Ngoại không ở cùng nhà tôi. Thi thoảng ông chạy xe đến thăm. Phần nhiều vì đứa cháu, tôi luôn tin thế.

Thời gian đặt con dấu hoại in trên nếp trán. Ký ức sao băng tan dần phía đuôi. Khoảnh khắc đi qua, không thể nào trở lại. Chỉ vệt mờ làm minh chứng cho sự tồn tại của một điều đã diễn ra. Tiếng nói, dáng ngoại tôi vẫy chào đằng xa. Hiện tại, chỉ còn là những tường thuật của má tôi từ lúc di chuyển xác ngoại từ trung tâm pháp y đến nhà tang lễ.

Ngày đưa ngoại ra cổng, mưa tầm tã. Má tôi dùng áo mưa che kín thi thể ông, cùng ba đẩy vội vào khu vực tẩm liệm. Mưa rào rào, quét những giọt nước mắt không để rơi trên thi thể người mất.

Má bảo, nằm phòng lạnh hơn một ngày nhưng tay ngoại hãy còn mềm, các ngón tay dễ dàng bẻ ra cụp lại. Tôi không biết, liệu có một luyến lưu nào lảng vảng, chưa đầu hàng một kết thúc đột ngột lẽ ra nằm ngoài phạm vi phúc phần tích góp? Chẳng có nỗi nào ấm ức hơn cú giáng mang tên định mệnh. Cúi đầu chấp nhận bản án rơi xuống đầu không thể trốn tránh. Chỉ là, tại sao lại rơi trên phần mình?!

Má tôi tha thẩn như người vô hồn vuốt áo quan. Ông tôi cười hiền nhìn đứa cháu mãi mới đến. Tôi sợ ánh mắt. Dù sinh động hay bất động, dù khen thưởng hay quở phạt.

Tôi sợ những tiếng thì thầm không hé môi. Chúng như lời khen, tạo động lực, niềm tin đè nặng lên vai tôi; cũng như những viên đá nhỏ đặt tạm, sẽ rơi và nhắc nhở tôi những khi tôi phạm sai.

Tôi hờ hững lê chân giữa tang tóc hai bên. Đồng loạt giương mắt nhìn tôi, nở nụ cười hiền từ. Di ảnh ở lại, khoảnh khắc đẹp nhất, xác tín nụ cười sang thế giới bên kia. Liệu trong giây phút sinh-tử, có ai đương giành giật sự sống trong tay thần chết? Hay háo hức đón chờ chuyến tham quan? Không một ai ngoài gia đình hay biết. Nụ cười tạo hiệu ứng ngược kích nước mắt dàn dụa.

Tôi ngồi bệt, quơ quào trong tâm trí, sợi vô thức giật tay tôi cử động đời thực. Tôi bắt, bắt kỷ niệm quay về tại thời khắc cần thiết để tôi biết mình vẫn còn hiện hữu giữa những lớp sóng xô.

Nhiều lần tôi muốn hỏi, vì đâu có những người được khả năng lưu trữ cả những nhỏ nhặt xoàng xĩnh, họ cho đấy là điều phiền phức mong ai đó cuỗm đi. Họ phung phí sự ban phát, xem chừng vô vị. Nhưng không ai lấy lại. Trái lời lẽ và hành xử nhẫn tàn, lớp ký ức họ một dày thêm. Tầng tầng ngày cũ dội ngược, cùng tập hợp vào vùng chứa. Để làm gì? Không ít lần họ tự hỏi. Họ không nhu cầu được sống lại tháng năm cũ. Họ không mong phải đào xới bất cứ lóng lánh xa xưa nào.

Tôi biết, không sự cho đi nào hoàn toàn vắng sự toan tính, định đoạt. Lắm lúc, tôi muốn đánh đổi những mối quan hệ hiện tại, mong để đổi lấy giây phút đắm mình mãnh liệt trong quá khứ. Nơi tôi tha hồ lặn tìm hồi ức ngày thơ, hay tìm một đáp án, có được một góc nhìn ở lứa tuổi chưa trưởng thành. Tôi không muốn chân đeo chì trước linh cữu người quen thêm lần nữa.

Chiếc áo quan, người nằm trong có thể từng là một người huyên náo khơi mào cuộc vui, hay một bóng mờ giữa lúc chuyện trò,… giờ đây đều rơi xuống khoảng im bặt nặng nề.

Tôi không rề rà chuyện bội phản thường tình. Quan trọng ở tôi: bình tâm trước những đổi dời, nhặt từng viên sỏi xây thành lũy mình sừng sững. Tôi tin, không ngọn gió nào đánh quật tôi kiên trung.

Một ngày Tháng Bảy khi chưa ngoài 20, ký ức tôi không còn về cùng cơn mưa trong câu chuyện tuổi học trò. Tôi cũng chẳng còn tinh nhạy nhận ra những đổi dời ẩn trong đôi mắt láo liên. Tôi ngó xéo khoảng sân nước đã vào quá nửa. Vài mẩu rác theo bánh xe bên ngoài tràn vào, trở ra.

Đêm nay lạnh. Tôi rùn mình thu cơn gió đêm qua hàm răng nhe lại. Trống ngực tôi đánh lửa. Ông đã ở nơi đây. Một ngày sau cuộc vui bất tận mùa hè. Tôi thấy mình cao hơn chúng bạn, khởi đầu tứa máu rạch một nét sâu trên hành trình. Đi dưới mưa, tôi sống lại khoảnh khắc gõ cửa mãnh liệt với tiếng khóc, tiếng kêu gào thảm thiết. Chưa ngoài hai mươi, chưa đủ mười tám; khoảng chưa thể kết tội giam hãm chiếu theo khung hình phạt, đã lò dò tìm u ẩn, bén mảng miền hoang vu…

Tôi tin, còn sống là còn mâu thuẫn, còn tồn tại xung đột phần lớn khởi từ những ẩn ức, nằm thẳm sâu vùng bị tác động có chủ đích. Tôi thiếu tình thương. Nói đúng hơn, tôi khuyết tình thương ở nửa mảnh ghép hợp thành mái nhà lớn có thêm cảnh vật để bài trí xung quanh. Ngày tôi đón hơi ấm của sự quan tâm, cũng đồng thời tôi nhận tin dữ của cắt chia vĩnh viễn một mai. Tôi quen với sự trống trải, vắng mặt nhắc nhớ, quen việc không được để phần,… cũng chẳng sao; bên ra sức săn sóc tôi vẫn miệt mài công việc ì ạch đẩy tôi lên dốc cao ngạo, để tôi được thế đứng hiên ngang hắng giọng không thua thiệt ai. Hẳn nhiên tôi không nhu cầu tìm về xa xưa, những lúc chán ngán hiện tại.

Tôi vặn cót tiến vô hồn phía trước, nôn nao trả lời câu hỏi ngày thơ. Giá mà mình được buộc vào cánh diều, được ai đấy thả lên cao.

Không cố định tại một điểm, tôi dễ bao quát bên dưới chân mình. Nhìn xuống dưới, tôi thấy những cánh tay hồ hởi bắt mặt mừng, tay còn lại nắm chặt cán dao mũi sắc lẹm. Khứa vết ngọt, máu tôi không đỏ, thâm đen; quệt lên mặt vài đường mỗi bên. Nước da ngâm, máu thâm, thoắt tôi đã thành thổ dân. Giữa mênh mông, tôi cất tiếng gọi mà đã biết sẽ đi vào hắt hiu. Gió cuộn cát bỏng rát, tấp mắt tôi. Hơn một bể với vô vàn hình thù lớn nhỏ xếp ngay ngắn thành từng hàng ngang dọc, tạo nên khối lố nhố.

Kia rồi, gương mặt quen thuộc, từng ám chỉ tôi là kẻ xấu, ki bo vốn mình tích góp. Á à, lời dèm pha chưa kịp rút lui đã bị tôi kịp nghe thấy. Còn trùng trùng những tiếng nói, khuôn mặt tôi ngờ ngợ, tôi quen biết,… họ đều tề tựu ở đây. Trừ phản bội, mọi lỗi lầm đều được cân nhắc thứ tha. Tôi không sợ tôi đánh mất niềm tin trên con đường tôi đang đi, nhưng tôi tần ngần liệu mình còn đủ khả năng đặt để lòng mình vào câu nói đối phương?! Lắm lúc mọi thứ mơ hồ như chưa từng tồn tại, xem ra là một ân huệ lớn dành cho tôi. Tôi điều khiển ngọt đôi mắt mình, chẳng thà tôi thu chán chê hình ảnh tốt đẹp, để về tôi còn chút niềm vui mọn cuối ngày.

Tôi bây giờ giản đơn và sòng phẳng. Trong cuộc chơi không còn khái niệm du di hay lần lữa kết luận vấn đề. Tôi dễ chịu, dễ sống, nhưng không dễ để ai chễm chệ dính chặt tim tôi.

Những hôm nhàn rỗi, tôi cũng thử tìm bản thân mình ngày trước. Nó vẫn xuất hiện, tôi dự cảm, nhưng để nó chạy về phía tôi, ôm như đón đợi một người vừa kết thúc chuyến đi dài trong sự hứng khởi, tôi e bản thân sẽ nhận về nỗi thất vọng, não nùng.

Thật ra, tôi nảy thêm ý định phụ: sẽ vẫy chào tất cả những người gắn bó cùng tôi; tôi có dẫn vài người họ theo, đặt họ hiện tại liền kề họ ngày trước và chúng tôi sẽ nhận định, trao đổi với nhau ngày ấy bọn tôi dở hơi, trẻ nít nhường nào. Phút giây vô tư, những lúc giận hờn,… hành trang điểm danh không sót hạng mục cần thiết.

Chúng tôi cười ồ, vểnh tai, tôi thoáng nghe tiếng thút thít, quay phắt, bắt gặp đôi mắt đỏ hoe, cái thở dài tiếc nuối: có những người đến và đi qua như cơn gió trên chặng dừng tuổi trẻ. Trước khi đi, chúng tôi trao nhau cái ôm, vỗ lưng cầu chúc tất cả bình an, hi vọng họ sớm tìm thấy bến đỗ của chuyến hành trình trắc trở.

Nguồn sáng chập chờn, chớp-tắt; tôi đã dùng nhiều năng lượng cho hoài niệm. Còn nhiều người tôi muốn gặp, muốn nói lời cảm ơn họ vì họ đã là một phần trong tôi.

Ký ức tôi không cố tình tua nhanh phân đoạn lẽ ra nó nên xóa bỏ ngay sau sự lặng im, nó bình thản chiếu chậm thước phim có tôi, có những người bạn. Tôi thấy lắm phen mình cháy hết mình, đắm chìm trong hạnh phúc. Tôi ngập tràn trong tình cảm thật thụ.

Ký ức tôi cũng không nhảy cóc khỏi niềm vui lẽ nó phải rời đi rất nhanh. Thi thoảng, ý nghĩ lột xác thành con người đối chọi kịch liệt quá khứ tạo cho tôi cảm giác phấn chấn. Sao có thể ngoan, yên vị mãi ngần ấy năm, hư chút chết chóc gì ai? Tại sao tôi luôn cố định, gò ép mình vào khuôn quá khứ vô vị, chán ngán? Chường bản mặt, đều được giới thiệu “trịnh trọng” kẻ nằm ngoài thế thời, tôi lại cười khà húc hông đối phương cứ hoài đánh động vẻ thiện lành đáng lý cần được trân trọng, nuôi dưỡng và nhân giống mới phải; họ ngửa cổ sằng sặc. Họ đâu biết suy nghĩ của tôi vừa lóe cũng đang nhảy múa góp vào cuộc vui.

Dòng nước chảy ngầm, cá cược một điểm gặp nhau, đôn đốc cao trào lên đỉnh điểm hạ gục tôi lưỡng lự…


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Chín 20217:26 CH(Xem: 73)
Ngày tôi nhỏ thiệt nhỏ, cỡ 5 hay 6 tuổi, Trung Thu năm nào gia đình cũng có bàn cỗ bày ngoài sân.
15 Tháng Chín 202110:17 SA(Xem: 117)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa.
07 Tháng Chín 20217:16 CH(Xem: 152)
Cách đây bốn năm, đặt bước chân của người tị nạn xuống phi trường Tân Sơn Nhất,
05 Tháng Chín 20213:49 CH(Xem: 126)
tôi nhận thấy ngôn ngữ ông lão bán muối vẫn còn đứng đắn và kiểu cách như xưa, khi ngồi trò chuyện với người vợ mù ở trước cửa nhà tôi.
03 Tháng Chín 20214:15 CH(Xem: 195)
Nhưng đêm Sài Gòn đến đã làm đầy trong tôi sự thiếu thốn kia về cảm xúc, lấy lại cho tôi một thể quân bình trong nội tâm
21 Tháng Tám 20219:33 SA(Xem: 200)
Tôi đau đớn nhìn vai mẹ rung nhẹ. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là khóc trong lòng.
19 Tháng Tám 202112:43 CH(Xem: 240)
Đã rất nhiều lần, không đếm được là bao nhiêu, tôi đã ngồi thừ trước trang giấy, muốn viết về Mẹ. Thế rồi giấy vẫn trắng, ý vẫn nguyên, điều định viết mãi không thành.
12 Tháng Tám 20213:24 CH(Xem: 196)
Tôi còn yêu Fin được đến ngày nay, đó chỉ vì tôi ở xa Fin, và không bao giờ tôi gặp Fin nữa
29 Tháng Bảy 202110:47 SA(Xem: 301)
Những chiếc bóng vẫn tới lui, chậm rãi thảng hoặc lướt lên bức rèm trắng.
18 Tháng Bảy 202111:16 SA(Xem: 308)
Tôi học cùng lớp với Túy Hồng, cùng ngồi ở những hàng ghế đầu, cùng vòng tay nghiêm chỉnh để lên bàn thành hàng thẳng tắp trong mỗi giờ học.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 5930)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
(Xem: 4389)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
(Xem: 4132)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
(Xem: 4690)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
(Xem: 3958)
Bầu trời Paris xám, tiếp tục nôn thốc những trận mưa nặng hạt hơn và, gió cũng giận dữ, ghim trong lòng nó nhiều hơn những mũi kim rét, buốt, khi chúng tôi trở lại trạm xe buýt ở quảng trường Bonneuil Sur-Marne.
(Xem: 12766)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972. Bạn tôi đem anh về
(Xem: 364)
Tôi chỉ gặp ông dăm ba lần, cũng như những cuộc gặp gỡ của các cá nhân nhà văn Việt Nam khác, nhưng câu chuyện về cuộc đời này và về thơ ca dài gấp ngàn lần thời gian những cuộc gặp gỡ của những cá nhân nhỏ bé trước vũ trụ vô tận này.
(Xem: 621)
Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại Hà Nam, miền Bắc Việt Nam.
(Xem: 780)
Lắng nghe một đoạn, tôi nhận ra giai điệu quen thuộc. Đó là một sáng tác của Từ Công Phụng phổ từ thơ Du Tử Lê, Ca khúc "Trên Ngọn Tình Sầu."
(Xem: 730)
Khi anh chết/ Không đem anh ra biển/ Mà chôn anh vào/ Huyệt mạch của quê hương
(Xem: 13365)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 3155)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 3643)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4183)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 4131)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 24085)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18452)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16104)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19460)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 17309)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 15827)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13522)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12488)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 12639)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 11798)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11404)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18475)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 25443)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 30287)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 21705)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 23549)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 26608)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 25828)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 21891)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,864,709