LƯ LINH - Một trần gian ở lại

01 Tháng Tám 202210:10 SA(Xem: 130)
LƯ LINH - Một trần gian ở lại

Cup ngực nàng rất vừa tay tôi; và cả chỗ ấy nữa. Cái cười sảng khoái hở lợi, căng tét môi nàng, làm ấm dịu xiết bao ổ bụng kín bưng tiếng cười hằng hặc của tôi. Đôi mi mày mỏng nhợt như sắp tiêu biến trên đôi mắt hạnh nhân đều làm tôi cảm thấy êm đềm mọi lẽ, cả những khi chiếc mũi lộ thiên ngoa nguýt dỗi. Tôi mê muội nàng.

Tôi biết, nàng cũng mê tôi mặc lòng tất cả những khốn nạn.  

Như rất nhiều cuộc tình có vừa đủ sự kết nối quí giá, nó đã tan vỡ, để chúng tôi, và chính nó, không phải vướng vào những cuộc làm ăn của hôn nhân. Nó thúc giục nàng lấy chồng, ngay sau khi tôi rời khỏi Việt Nam cho mong cầu một chứng ngộ minh triết.  

Và tôi, cứ ngỡ sự khôn ngoan của tình yêu, là nguyên do của sự mất kết nối của chúng tôi trong rất nhiều năm trời, cho đến khi thấy từ nàng, bày biện trong hiểu biết của tôi, một tính nữ nguyên bản đã tật nguyền, tượng hình từ thuở tôi chỉ vừa biết nắm tay nàng. 

Tôi muốn ở đây là một khoảng trời giông bão tã tơi, nhưng không, nó vẫn âm u bẩn chật như những tháng ngày người trai tôi rạo rực lục tung thành phố nhỏ, để tìm đôi mắt nàng-vừa đủ. Tôi đã vui xiết bao khi được đèo nàng trên yên sau chiếc xe đạp sườn cong dọc suốt những con đường. Tháng ba ảm đạm bỗng nhiên ấm cúng và hào phóng trong những phút giây được cười nói bên nhau. Và dĩ nhiên, người lớn, họ sẽ hoài nghi khi thấy những đứa trẻ như chúng tôi bỗng nhiên sao rạng ngời hạnh phúc. Có thể chính vì lẽ đó, thành phố, cứ tháng ba, lại cũ mèm buồn bã, không chút giông bão nào quét sạch đi kí ức yêu đương cuồng dại. Tôi thì ở, nhưng nàng đã rời xa vạn dặm.

.

Cuối cùng trên chiếc ghế đá què ở công viên, góc vắng, tôi đã xin, được hôn nàng. Lần đầu tiên chúng tôi nhìn nhau, nàng nói đã thấy thân quen từ muôn vạn kiếp. Và đến khi, môi tôi chạm đến môi nàng, rất ngắn, nhưng niềm tin ấy tự nhiên thành nên vĩnh hằng, tròn trĩnh. Chúng tôi kín bưng trong một khối gắn kết cơ hồ không ai có thể tháo dở nổi. Vũ trụ bỗng nhiên thành hình dung nàng và tôi; mỗi chúng tôi là thiên chúa của nhau. Và làm sao chúng tôi còn có thể thấy được mẹ tôi đã lảo đảo bám riết những đứa con hư dám tự cơ cấu vũ trụ của mình suốt những giờ hẹn hò sau buổi học.

Trong thời khắc tính nữ nàng đang rất mãnh liệt tìm kiếm một mối gắn kết đầy tự do, mẹ tôi đã thì thầm bên đôi tai mỏng xanh nhợt nhạt những âm từ, mà về sau tôi hiểu, đó là những vết dao cắt cứa nên một đứa trẻ tật nguyền. Cả hai chúng tôi, nên trở về một trần gian với những bản kế hoạch hết sức rõ ràng, không cần nguyên cớ. Tôi đã rời khỏi Việt Nam để mong cầu cái mà ngay cả bản thân mình còn không biết nó có tồn tại trong chiều không gian này sau nhiều năm chúng tôi non nớt cố chống đỡ, băng bó cho những vết chém trong lòng.

Râu tóc tôi đã dài lũ khủ quanh thành mặt non tơ. Năm dài tháng ngắn tôi đã tràn trề da thịt với Bienale, Juilia, Clara, Thương, Jangsong, Dona, Hảo và hình như là với cả Chanthavy một vài lần đâu đó. Người ngượm tôi mọc ra từ mọi phía mà nàng thì thật sự rời xa tầm với. Tôi trật giuộc loay hoay tìm một sự kết để tồn tại. Những thân thể thanh xuân tràn trề với biết bao câu chuyện đến và đi dễ dàng, dịu ngọt. Nàng lấy chồng ư? Liệu chồng nàng có biết yêu nàng vừa đủ? Nàng thích nghe chuyện thế nhân, và điều huyền bí. Nàng là sinh thể nói dối tệ hại nhất thế gian này.

Rồi những bản kế hoạch của người lớn được hiện thực rất thành công. Trần gian tôi bày biện đủ những kết nối logic rõ ràng, khôn khéo. Người trai tôi trông như đã thuần thông minh triết và chín chắn vô cùng sau những từ tốn với thế nhân. Vậy mà, tôi thường thấy hành tinh tôi, chỉ còn trơ lại một hòn đá xù xì đen kịt có một hố sâu khuyết hút, hấp hối trôi trong một vũ trụ hỗn mang. Xác thân tôi khờ dại già đi qua những tháng ngày trong thành phố nhỏ. Mẹ tôi có lẽ cũng vì rất yên vui mà quên mất những đứa trẻ ngày nào.

.

Ánh nhìn nàng điềm nhiên như mùa hè ôn đới, và tôi không biết có ẩn lẫn trong đó những mùa đông giá băng bất tận. Tóc nàng vẫn suông xanh mái trái, chấp chới phủ một phần gương mặt xanh xao. Và chồng nàng, ôi sao, lại hiện hành một nét cười mãn nguyện. Tôi thấy những con mèo huyên náo giỡn trong sân, bốn con pitbull gọn gàng bóng chói ngồi ngó vườn rau hướng ra phía rừng phong xanh thẳm. Những sinh thể kia có lẽ được nàng của tôi đang yêu thương và nuôi dưỡng rất ân cần. Nàng mỗi năm lại về đây thương cả đàn trẻ nhỏ nghèo khó. Những tấm hình lần lượt lướt qua điểm vàng tôi, ngơ ngác, nên thơ, nhưng sao đầy tuyệt vọng.

Tôi yêu mê nàng trong những thăng hoa bên nhau. Tôi yêu mê nàng từ hình dung bản thể và tâm hồn tươi đẹp. Tôi yêu mê nàng cả khi trong mất mát trộn lẫn những đêm khuya đèn sách. Và hôm nay, nàng bảo, nàng vẫn thương tôi vô hạn. Nàng thương tôi! Thương tôi!

Điện thoại rung rung. Tin zalo từ Hảo: Sáng mai anh đưa con đi cắm trại, sẵn mua cho con hộp bánh ướt. Nhớ dặn dì Tư bỏ nhiều giá. Sáng em ra bến xe đón mẹ, mẹ nói nhớ cháu nên về sớm hơn mấy bữa…


Lư Linh
Stone cottage, Rome, NY
Hè 2022
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Tám 20229:19 SA(Xem: 59)
Sau những ngày mưa, trời đất quang đãng, tôi định đi ra phố loanh quanh đâu đó cho qua một buổi sáng cuối tuần.
06 Tháng Tám 20221:23 CH(Xem: 116)
Bao năm rồi vẫn lơ lửng ở đó một chút đường vương ở tơ sen.
05 Tháng Tám 20229:53 SA(Xem: 98)
Con người hai lần hạnh phúc nói về hạnh phúc của mình giữa những tiếng nấc và hai hàng nước mắt lã chã.
29 Tháng Bảy 20224:28 CH(Xem: 117)
Con Nga đứng đằng sau, ngó cái lưng bắt đầu còng xuống của người cha, nghe gió thổi qua lòng mê miết, nghĩ mình ngu thiệt, mình nuôi hận người ấy làm chi đây, mình trả đũa làm chi, đổi lấy cái gì...
27 Tháng Bảy 202211:19 SA(Xem: 199)
Chàng làm thơ thở dài “Mong cô ấy yên nghỉ vì Du biết anh chỉ thương có mình em thôi mà"
23 Tháng Bảy 20226:16 CH(Xem: 158)
Chuyện ăn là quy luật sinh lý khiến cho thiếu ăn thì người ta có thể chết, chứ chưa nghe nói thấy ai chết vì thiếu đọc cả.
22 Tháng Bảy 20229:55 SA(Xem: 143)
Tôi nhất định tin rằng không chỉ xương da mà sách còn có linh hồn và linh hồn ấy bất tử…
21 Tháng Bảy 202210:18 SA(Xem: 146)
Từ ngày ông ngồi trên chiếc ghế nhựa xanh thấp lè tè, không có lưng dựa, trong một quán ăn bình dân ở Hà Nội để trình diễn màn ăn bún chả Hà nội cùng ông đầu bếp lừng danh Anthony Bourdain thì thiên hạ gọi món ăn có hàng trăm năm tuổi của đất kinh kỳ là “bún chả Obama”.
17 Tháng Bảy 20227:04 CH(Xem: 174)
Vậy thì theo bạn giữa ông Ađam và bà Eva ai là người nghĩ ra đôi giày trước?
05 Tháng Bảy 20223:24 CH(Xem: 313)
Không ai biết về mối tình đó, chỉ có tôi, chị sáu Cần kể cho tôi nghe, khi tôi lớn lên chút...
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 15095)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 14044)
Có thể nhiều người quên rằng trước khi trở thành họa sĩ nổi tiếng, có tranh được trưng bày tại nhiều bảo tàng viện quốc tế, họ Lê vốn là một nhà thơ.
(Xem: 12212)
Trong lịch sử tân nhạc Việt, dường như không có một nhạc sĩ nào nổi tiếng ngay với sáng tác đầu tay, ở tuổi niên thiếu, khi chỉ mới 14, 15 tuổi, như trường hợp Cung Tiến
(Xem: 30845)
Bài thơ đầu tiên (?) của Tô Thùy Yên được giới thiệu trên Sáng Tạo, gây tiếng vang lớn và, dư âm của nó, kéo dài nhiều năm sau, là “Cánh đồng con ngựa chuyến tàu” viết tháng 4 năm 1956.
(Xem: 400)
Nhưng tôi vẫn yêu (yêu lắm,) việc làm của bạn. Bởi vì, với tôi, tự thân đời sống bạn tôi, đã là một trường khúc
(Xem: 124)
Ra hải ngoại ngay từ 1975, cho đến nay ông là tay bút cựu trào hiếm hoi vẫn còn viết, viết hay cho đến ngày tháng chót.
(Xem: 178)
Tôi cười. Đúng là dutule! Rõ ràng nhà thơ đã tự “chẩn đoán” ra cái bệnh của thơ mình.
(Xem: 14038)
Tôi là người lúc nào cũng ao ước rằng cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại của chúng ta mỗi ngày một trù phú trên mọi phương diện,
(Xem: 7414)
Đầu mùa Dã quỳ nở năm nay, Du Tử Lê lặng lẽ trở lại Pleiku, miền đất mà ông đã gửi gắm một thời thanh niên của mình ở đấy.
(Xem: 4891)
Nói như Orchid Lâm Quỳnh, không có cái gọi là “better place” cho bố, vì bố đã rất ấm áp, bình an trong ngôi nhà đó. Thiên đàng ở đâu thì kệ nó chớ!
(Xem: 14911)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4350)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4713)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5258)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5280)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 25602)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 19653)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17180)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 20679)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18439)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17190)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 14657)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 13835)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 13959)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12834)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12455)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 19579)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 26811)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 31540)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 22919)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 24928)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 27739)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 27256)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22902)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
839,309