VŨ THƯ HIÊN - Một chuyện tình

14 Tháng Chín 20224:00 CH(Xem: 130)
VŨ THƯ HIÊN - Một chuyện tình
Ra khỏi cái toa đen nồng nặc mùi nước giải và mùi thuốc sát trùng, khách ngoái nhìn cái đầu máy đang xì xì phả hơi nước:

- Thế là kết thúc, kết thúc thật rồi, một đoạn đời khốn nạn của ta.

Anh lững thững bước vào ga. Trên sàn rộng không còn một chỗ trống. Tiếng ngáy đủ mọi cung bậc bay lên vòm trần.

- Mà lạ, sao mình không cảm thấy vui, cũng chẳng thấy buồn?

Anh vặn người. Mấy đốt sống kêu lục cục. Lúc lắc nhiều giờ trên tàu, anh mệt, anh muốn nằm.

Ngả lưng giữa đống người kia ư? Quang cảnh trước mắt làm anh phát gớm. Chặc lưỡi, anh len ra ngoài.

– Mình đi đâu bây giờ? Không thể đến nhà ai vào giờ khuya khoắt này. Mà liệu còn có ai chờ đợi mình?

Đêm hè. Gió mát. Mấy con chuột cống béo núc chạy loăng quăng trong rãnh hè.

- Này, lượn gì mà lượn mãi. Không chán à?

Có tiếng gọi. Tiếng con gái.

- Đi không?

Tiếng gọi hướng về anh. Ngoái lại, anh thấy một người đứng tựa lưng vào tường – một cô gái trẻ, thanh mảnh, cặp vú nhỏ nhú lên dưới lớp vải mỏng màu xanh của kiểu áo thời thượng có tên “thắt cổ mổ bụng”.

- Đi đâu cơ? – anh không hỏi cô gái, anh tự hỏi - Tôi chẳng có đâu để mà đi, cô ạ.

Cô gái dợm bước về phía anh:

- Sao lại chẳng có đâu để mà đi?

Anh cười. Cái cười vô nghĩa:

- Thật mà.

Cô nhoẻn cười:

- Thì đi với em.

- Cô bảo sao?

- Ông anh chờ tàu hở? Hai tiếng nữa mới có tàu xuôi, còn khối thời giờ.

- Không. Tôi không chờ tàu. Đây là ga cuối rồi.

- Ông anh không về nhà?

- Không.

- Sao thế?

Anh lúng túng.

- Tôi vừa ra tù, cô ạ.

- Thì đi giải đen với em. Rẻ thôi. Nhé?

Cô túm tay áo anh.

- Không được, cô ạ.

- Sao lại không được?

- Tôi không có xu nào trong túi.

- Thế thì lượn làm gì?

Anh không tìm được câu trả lời. Anh lặng thinh.

Dưới ánh sáng nhợt nhạt của ngọn đèn đường bị lũ thiêu thân quây thành vồng, anh ngồi trước cửa ga, tựa lưng vào bức tường đá.
Cô gái đến, ngồi xuống bên anh.

- Anh không muốn về nhà?

- Không. Tôi chờ trời sáng.

- Không về nhà thì anh đi đâu? – cô gái nhắc lại.

- Tôi đang nghĩ.

- Nghĩ thì có ra được chỗ để về không?

- Rồi tôi sẽ nghĩ ra.

Mười một năm trước anh có nó, có cái gọi là nhà - một căn phòng hẹp, trần thấp, bề bộn sách. Anh nhớ về nó một thời gian dài. Rồi quên bẵng. Mà nghĩ đến nó làm gì cơ chứ! Nó là cái nhà nước cấp cho anh. Rồi cái nhà nước ấy đưa anh đi tù. Cái phòng hết là của anh.

Hai người im lặng một lúc.

Cô gái nghiêng đầu quan sát anh:

- Khuya rồi.

- Dễ gần hai giờ.

- Ga có đồng hồ mà.

- Ờ nhỉ.

Cô gái nói:

- Hay là… thế này: ông anh về với em.

Anh thở dài:

- Tôi không có tiền, thật mà.

Cô đứng lên:

- Về với em. Không tiền nong gì hết. Em cũng có lúc như anh - chẳng biết đi đâu.

- Có tiện không?

- Đừng ngại.

Cô túm lấy tay áo anh, kéo đi.


2
Nhà của cô là chái hẹp một căn hẹp trong rất nhiều căn lúp xúp sát bên nhau. Một cái giường đơn, đúng hơn là một cái chõng. Chõng có đệm, có chăn.

Anh vứt tay nải xuống đất, nhìn cô đánh diêm châm ngọn đèn hoa kỳ. Nó lép bép mãi, không chịu bén lửa.

- Cảm ơn cô.

- Anh không có nhà thì đây là nhà

- Tôi làm phiền cô quá.

Cô sửa lại vạt chăn lơi xuống đất:

- Em cũng đã trải qua cảnh ấy.

- Thật sao?

- Không phải một lần đâu. Anh cứ nằm đây, nghỉ đi.

- Thế cô nằm đâu?

- Chõng rộng, đủ chỗ cho hai người.


3
Câu chuyện này tôi nghe ở bạn tôi. Lâu lắm rồi.

Tôi muốn kể lại trong hình thức một truyện ngắn. Với tôi, nó thú vị, nhưng viết mãi không thành. Dưới gầm bàn đầy những trang giấy vo viên. Trong tay các nhà văn câu chuyện này chỉ một loáng là xong. Tôi thì không thể. Tôi không phải nhà văn. Nhưng không viết nó ra thì tiếc.

- Ông kể tiếp đi – tôi nằn nì - Tôi muốn nghe.

- Ờ, thì kể. Nhưng chuyện khó tin đấy.

- Tôi tin.

Bạn tôi ngần ngừ:

- Nó là chuyện thật. Tôi nằm xuống cái chõng ấy và thiếp đi ngay lập tức. Giữa đêm thức giấc, tôi thấy có người nằm bên. Là cô gái ấy.

Tôi cười:

- Tôi hình dung được chuyện gì ắt phải xảy ra.

Anh nghiêm mặt:

- Bậy nào. Tôi biết, ông, và nhiều người nữa, chắc sẽ nghĩ y như ông. Rằng tôi sẽ vồ lấy cô ấy, ngấu nghiến làm cái việc con vật đực thèm khát sẽ làm. Không, hoàn toàn không phải thế. Đời tù quá dài đã làm tôi quên chuyện ấy. Nói cho đúng, tôi không nhớ tới nó. Khát vọng tự do đã che lấp mọi cảm giác.

Anh lặng đi trong hồi tưởng.

- Đó là một đêm cực kỳ hạnh phúc trong đời người. Nó chỉ xảy ra một lần, nếu anh may mắn gặp nó. Nó giống một giấc mơ. Hơi thở đều đều của người con gái không quen biết gối đầu trên tay tôi. Nó mới thơm làm sao, mới ấm áp làm sao, mới tinh khiết làm sao. Cái hương ấy chẳng bao giờ tôi quên được. Nó giống hương hoa đồng nội ở những phút hiếm hoi khi con người cảm thấy mình với thiên nhiên là một.

Tôi nghe.

- Rồi sau đó?

- Cô gái giữ tôi ở lại – anh hồi tưởng - Tôi mệt rũ. Tôi ngủ ngay lập tức.

Sáng ra, cô bảo:

- Anh cứ ở lại đây. Nhìn anh, em tin anh. Anh là người ngay thật.

- Và anh ở lại? – tôi hỏi, với một chút ngạc nhiên.

Anh gật:

- Vâng. Anh không tin?

- Tôi tin.

- Một cơn sốt rét ác tính đã giữ tôi lại. Cô gái chạy đi mời bác sĩ. Ông ta đến, làm gì, tôi không biết. Tôi mê man. Khi cơn sốt lui, tôi hiểu: cô gái đã cứu mạng tôi. Mà bằng cái gì?

Tôi chờ anh nói tiếp.

Anh lẳng lặng hồi lâu. Rồi thở dài, rất dài:

- Bằng tiền đi khách, anh ạ. Có cái ơn nào lớn hơn ơn ấy không?

Những gì tôi biết về bạn mình không giống điều tôi biết. Anh có vợ là một nhạc công tam thập lục trong một dàn nhạc dân tộc, con một học giả danh tiếng. Không phải cô gái trong chuyện anh kể.

Khỏi bệnh, tôi nói với cô:

- Em là người tốt nhất với anh trong đời. Nếu em không chê anh thì anh xin được gá nghĩa cùng em.

- Cô ấy nói sao?

Cô ấy bảo:

- Không được đâu, anh ơi. Chúng ta không thể thành vợ chồng. Anh là trí thức, em biết. Trong lúc mê man, anh lảm nhảm bằng tiếng Tây. Em không thể làm vợ anh. Anh không thể có vợ là một con điếm.

Tôi hỏi tiếp:

- Rồi sao?

- Tôi bảo: anh cũng là kẻ dưới đáy. Ta có khác gì nhau.

- Không đâu – cô ấy nói - Anh khác, em khác. Dù cùng ở dưới đáy.

- Anh rồi cũng không thuyết phục được cô ấy?

- Tôi đã cố gắng, nhưng vô vọng.

- Anh bỏ đi?

Anh buồn bã lắc đầu:

- Chính cô ấy bỏ đi. Đi đâu, không biết. Tôi đã tìm. Không phải nhiều ngày, mà nhiều tháng. Rồi mọi chuyện rồi cũng qua, như cuộc đời vốn thế.

Tôi không biết gì hơn. Trong đám cưới với nhà tôi bây giờ, tôi nhận được một bó hoa vô danh do một cậu bé mang tới.

- Là của cô ấy?

- Chắc chắn. Trong bó hoa có một mẩu giấy.

- Cô ấy viết?

- Không phải. Mẩu giấy ấy là của tôi, trong đó có mấy câu thơ viết vội.

- Thơ thế nào?

- Không ra gì. Không đáng để anh nghe. Điều làm tôi xúc động là cô đã giữ nó. Như một kỷ niệm về tôi. Nay cô ấy trả lại.

Chuyện này xảy ra với một nhà thơ, bạn tôi.

Tôi chỉ ghi lại chuyện anh kể. Không thêm. Không bớt.

Anh là nhà thơ không tăm tiếng. Tên anh không có trong danh bạ các nhà thơ hiện đại.

Nhưng trong tôi anh để lại một dấu vết không phai mờ.

Nó được tạc vào ký ức. Rõ nét. Như tạc trên đá.

1987
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 202210:32 SA(Xem: 22)
Tôi không nhớ năm nào nhưng trước 1975, khi bản nhạc Hàn Mặc Tử của Trần Thiện Thanh đang phổ biến hết cỡ,
20 Tháng Chín 20224:45 CH(Xem: 72)
Nên nhớ, chiêu dụ tốt hơn là làm cho chúng sợ.
10 Tháng Chín 20223:24 CH(Xem: 129)
Một buổi tối của hai sáu năm sau, bà nội quyết định nói ra trong hai thằng nhỏ đu đưa trên bầu vú mình khi đó, có một đứa không phải con của ông nội.
10 Tháng Chín 20229:41 SA(Xem: 76)
Chới với trong nỗi sợ, hay nhắm hờ mắt nghe gió mỏng dần?
06 Tháng Chín 202211:10 SA(Xem: 158)
Năm đó anh ngoài hai mươi tuổi. Buổi chiều tháng giêng chạy xe honda từ Xuân lộc về Sài gòn,
28 Tháng Tám 20224:30 CH(Xem: 218)
Có những tội lỗi nảy sinh trong vô thức. Hãy chế ngự.
26 Tháng Tám 20224:14 SA(Xem: 193)
Ơ hay, quá nửa đời loanh quanh với phố vẫn thèm trốn mẹ nơi góc cối xay,
23 Tháng Tám 202210:07 SA(Xem: 229)
Không ai yêu mình hơn chính bản thân mình.
18 Tháng Tám 202210:50 SA(Xem: 223)
Tôi coi mình là người may mắn. Trong đời, tôi đã gặp được, tuy không nhiều, những người mà tôi ngưỡng mộ. Người nào cũng để lại trong tôi kỷ niệm. Gặp Hữu Loan là một may mắn bất ngờ.
17 Tháng Tám 20223:15 CH(Xem: 281)
Tôi hít một hơi thật đậm. Yara, sau này có hôn mình, bạn hãy hôn vào má.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 188)
Sau 1975, ở hải ngoại, Du Tử Lê tiếp tục hoạt động văn chương một cách sôi nổi
(Xem: 3702)
Theo tôi, một trong những “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa” có nhà văn Vĩnh Quyền
(Xem: 15242)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 14211)
Có thể nhiều người quên rằng trước khi trở thành họa sĩ nổi tiếng, có tranh được trưng bày tại nhiều bảo tàng viện quốc tế, họ Lê vốn là một nhà thơ.
(Xem: 12473)
Trong lịch sử tân nhạc Việt, dường như không có một nhạc sĩ nào nổi tiếng ngay với sáng tác đầu tay, ở tuổi niên thiếu, khi chỉ mới 14, 15 tuổi, như trường hợp Cung Tiến
(Xem: 3882)
Sáng thứ tư 9/10/2019, thấy cái post của Hạnh Tuyền: “Ông ngoại đã lên trời”.
(Xem: 10952)
Tôi không biết trước tôi, có người trẻ nào đã nói về thơ Du Tử Lê hay chưa. Riêng tôi, tôi rất vinh dự được mời phát biểu về thơ Du Tử Lê
(Xem: 274)
Có phải chính vì lòng nhân ái, tính nhân văn của một nhà thơ lớn mà cả trong tác phẩm và nhân cách ngoài đời của họ càng làm cho chúng ta kính yêu và ngưỡng mộ.
(Xem: 299)
Ra hải ngoại ngay từ 1975, cho đến nay ông là tay bút cựu trào hiếm hoi vẫn còn viết, viết hay cho đến ngày tháng chót.
(Xem: 429)
Tôi cười. Đúng là dutule! Rõ ràng nhà thơ đã tự “chẩn đoán” ra cái bệnh của thơ mình.
(Xem: 15113)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4616)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4835)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5368)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5414)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 25761)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 19776)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17325)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 20836)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18679)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17348)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 14819)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 13966)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 14092)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 13002)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12644)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 19767)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 27020)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
Khách Thăm Viếng
861,137