DU TỬ LÊ - Kèn đó, Tắt Đèn, Ngủ Đi!

07 Tháng Chín 20229:13 SA(Xem: 184)
DU TỬ LÊ - Kèn đó, Tắt Đèn, Ngủ Đi!

-Kèn đó, Tắt Đèn, Ngủ Đi!

-Khoan, tao chưa muốn ngủ, còn sớm.

Tôi trả lời, nhìn Túy. Hắn cũng đang nằm dài trên chiếc ghế bố bên cạnh, mắt đăm nhìn lên trần nhà.

Bao giờ cũng thế, cứ mỗi đêm, khi kèn ngủ vang lên, là y như hắn giục tôi tắt đèn đi ngủ. Mặc dù hắn không bao giờ nhắm mắt trước 11 giờ khuya.

Hôm mới về đây, tôi thù ghét Túy vô cùng. Tôi nhớ mãi ánh mắt ra điều kẻ cả, đàn anh của hắn, nhất là giọng nói kênh kiệu.

-Chuẩn úy muốn kiếm ai?

-Dạ, tôi...Tôi...muốn gặp ông Đại đội trưởng.

-A...Có phải Chuẩn úy là Chuẩn úy Phú mới được thuyên chuyển về đây phải không?

-Dạ, dạ...

Hắn gật gù rồi đưa mắt nhìn từ đầu tới chân tôi. Tôi mất hết bình tĩnh, mặt nóng ran, máu chảy mạnh như muốn sôi lên. Tôi nghĩ bụng: “Hắn là Thiếu  úy chứ là gì mà hách vậy. Đúng là trò ma cũ bắt nạt ma mới”.

-Mời Chuẩn úy ngồi xuống kia.

Vừa nói hắn vừa đưa tay chỉ chiếc ghế ở sát vách nhà. Tôi lúng tùng quay lưng, bước tới.

Không khí nặng nề, khó thở.

Bằng dáng điệu hết sức chậm rãi, hắn rút thuốc vỗ vỗ xuống mặt bàn, bật lửa hút. Hơi khói đầu tiên hắn thở ra mù mịt, che mờ khuôn mặt đen xạm, xương xẩu. Hắn ngả người vào thành ghế, đưa chân tì vào bàn, đẩy chiếc ghế ngả ra:

-Tôi là Đại đội phó của Đại đội này. Ông Đại đội trưởng đi vắng. Tôi không thể quyết định giao phó nhiệm vụ cho Chuẩn úy được. Nhưng tôi có thể nói sơ cho Chuẩn úy rõ: Đại đội này có xin tăng cường 2 sĩ quan, thay thế cho ông Thượng sĩ Trung đội trưởng không đủ uy tín chỉ huy. Mà như anh đã biết, đây là một đơn vị biệt lập, nhiệm vụ của nó rất nặng nề. Ngoài việc phối hợp hành quân với Chi khu, nó phải đảm trách luôn việc canh giữ các yếu điểm. Hiện Đại đội có đưa 2 Trung đội đi giữ an ninh vòng ngoài. Một bảo vể chiếc cầu dẫn vào Quận, một nằm ở ngã ba bìa rừng. Lát nữa, Trung úy về tôi nhắc ông ấy sẽ giao cho Chuẩn úy coi Trung đội giữ cầu.

Tôi thẩn thờ trả lời:

-Vâng, thế còn một Trung đội nữa ở tại đây hả Thiếu úy?

-Phải, Trung đội đó đã có một sĩ quan coi rồi.

Ngồi một lát, Đại đội trưởng vẫn chưa về. Có lẽ nó ngứa mắt khi nhìn thấy tôi ngồi chờ một đống, bất động, nên hắn gọi anh binh nhì vào.

-Cậu đưa Chuẩn úy về dẫy nhà ngủ. Phòng của tôi đó. Mà nhớ kiếm cho ông ấy một cái ghế bố nghe.

Hắn quay sang tôi, tiếp:

-Chuẩn úy về, tôi sẽ cho người gọi.

Tôi đứng dậy, thẳng người chào đúng quân kỷ. Túy hờ hững chào lại, đưa tay cho tôi bắt. Lúc nắm bàn tay lạnh lẽo, nhơm nhớp mồ hôi của hắn, tôi có cảm tưởng giữa tôi và hắn không có một liên hệ gì cả.

Anh lính  đưa tôi đến một dẫy nhà tôn được ngăn ra làm nhiều căn nhỏ. Căn cuối cùng của Túy.

-Đây, buồng của ổng. Chuẩn úy vào, em đi kiếm ghế bố cho.

Căn phòng nhỏ, dải như một túi thuốc lá. Cửa ra vào được thay thế bằng một tấm màn gió màu xanh sọc nâu đã ngả màu xám. Bên vách phải, có cửa sổ nhìn ra phía rừng. Bên vách trái là chiếc ghế bố, ở một đầu ghế bố, chăn màn được xếp cẩn thận, và trên hết là một cuốn báo C.S.C.H. nhàu nát. Cuối phòng, một cái bàn gỗ được kê cao lên bằng hai ba viên gạch vỡ. Chiếc ghế bành duy nhất, bằng mây, chân  cao, đã rách tung, xờm xỡ. Tôi uể oải bỏ đại chiếc ba lô xuống sàn đất.

Bước lại cửa sổ, tôi nhìn về phía rừng, cố đoán xem Saigon ở về hướng nào, nhưng chịu, không thể định hướng được. Tôi chỉ thấy một khối đen khổng lồ, cùng những đám mây trắng bồng bềnh tiếp cận.

.

Những ngày đầu tiên hoang mang lo sợ qua đi khá mau. Tôi được ông Đại đội trưởng giữ lại cho coi Trung đội trừ bị đóng tại BCH. Ấy cũng do Túy, hắn nói với ông Đại đội trưởng rằng tôi mới ra trường, chưa có kinh nghiệm chiến đấu, nên cho tôi ở lại. Còn vị sĩ quan cũ, được đưa đi coi Trung đội giữ cầu.

Kể ra thì nhiệm vụ của tôi cũng nhàn. Ngoài việc lo cắt đặt phòng thủ doanh trại, lâu lâu tôi mới phải đi hành quân khi có lệnh chi khu. Nhưng lần nào cũng có Túy đi theo.

Một lần, Tiểu khu ra lệnh phối hợp tảo thanh khu tam giác nằm giữa 3 quận Ninh Hòa, Hòn Khói và Vạn Giả.

Trung đội tôi, trừ những người có nhiệm vụ canh gắc, đếu có mặt trong cuộc hành quân này, kể cả Túy.

Cánh quân chúng tôi được lệnh án ngữ bất động, bên Quốc lộ 1, đoạn nói liền Vạn Giả, Ninh Hòa.

Sau bữa cơm chiều bằng bánh mì, Túy ném cho tôi một quả cam:

-Ăn đi Phú!

Tôi ngạc nhiên, đưa mắt nhìn hắn. Hằn cười đi lại phía tôi, ngồi xuống bên cạnh.

-Của vợ tao gửi đó.

Tao làm bộ vô cùng sửng sốt:

-Ủa! Thì ra anh có gia đình rồi à?

-Ừ! Nhưng đừng xưng hô như thế nữa, tao muốn tụi mình gọi nhau bằng màu tao thân hơn.

Ngừng một lát, nó tiếp:

-tao có một đứa con trai ở Nha Trang.

-Sao không thấy vào đây thăm … cậu?

-Tao không thích. Thỉnh thoảng tao về thăm đủ rồi. Mày nghĩ bọn mình đi đánh nhau chứ có phải đi “nghỉ mát” đâu. Tao cũng không muốn cảnh vợ tao sống như vậy. Cái gì mình có thể chịu đựng được thì ráng đi, đừng bắt người khác phải chịu chung, ích gì. Hơn nau74, cho nó vào thăm, lỡ bất thần nó gặp cảnh như hôm nọ: Mấy người đàn bà vào nhận xác chồng trước cửa Đại đội, mày nghĩ sao? Nào ai có tội  gì...

Tùy ngừng lại. Hắn hít một hơi thuốc, tay mân mê báng súng carbine, mắt nhìn về phía rừng xa. Nó nhăn mặt phà mạnh khói thuốc, kèm theo một tiếng thở dài. Hằn cúi xuống, dụi dụi điếu thuốc vào thân cây mắc cỡ muốn ẩn dấu nỗi niềm riêng, hay Túy muốn khép kín niềm riêng, hay đất nước này đang héo dần thương tích?

Chợt Túy ngước nhìn tôi. Hắn cười:

-Cây cũng biết mắc cỡ mày ạ. Sao người ta không biết xấu hổ, không biết tủi nhục cho số phận quê hương mình, mầy nhỉ?

Tôi đưa tay bứt một cành lá xấu hổ, nói vớ vẩn.

-Mày thật... đâu có phải ai cũng giống ai và ai cũng là ai.

Túy im lặng không trả lời. Tôi biết hắn buồn. Hắn đang buồn. Nhưng nghĩ cho cùng thì chắc đã có mấy ai vui. Vấn đề đặt ra trong lúc nầy không phải là buồn hay không buồn. Điều quan trọng là nhìn thẳng vào thực tế, bước tới, tích cực tái tạo đời sống. Có thể sự tái tạo đó không thành ở thế he65 này, nhưng lớp kế tiếp sẽ được hưởng thụ.

Có tiếng chim kêu trên lưng trời chiều.

Tôi hất chân Túy:

-Tối nay, mầy khỏi phải nhắc tao: Kèn đó, tắt đèn, ngủ đi. Ở đây chỉ có giun dế và rất có thể có tiếng súng  của V.C. mà thôi.

Túy nhìn tôi ngớ ngẩn:

-Ờ nhỉ, tối nay không có kèn...

.

-Ngủ chưa Túy?

-Chưa, mấy giờ rồi?

Tôi coi đồng hồ:

-11 giờ 15.

-Sao đêm nay tao thấy bồn chồn khó ngủ quá, Tự dưng tao nhớ vợ con lạ! Mà mọi khi tao đâu có vậy!

Tôi đùa nó:

-Thôi cha, lâu không được về phép thì nhớ chứ gì. Mầy mới có hai tuần, trong khi tao cả tháng chưa đi thăm xóm mới thì sao?

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Bảy 202212:00 SA(Xem: 4279)
Thưa chị Kim Huệ, chị hãy hãnh diện, có một người chồng, như Nguyễn Hữu Khang.
22 Tháng Sáu 202212:00 SA(Xem: 6333)
Bạn tôi nói, bạn tôi muốn thay hai chữ “đời sau” bằng “làm thơ”. Bạn tôi giải thích với hai chữ này, bạn tôi tự nhủ, bạn tôi cũng đã vừa…“làm thơ” trong hoàn cảnh đang mê mê với công việc của mình!!!
22 Tháng Sáu 202212:00 SA(Xem: 6937)
Pleiku, với tôi, chính là thành phố tự thân, có được cho riêng nó, cái nhan sắc đằm thắm. Kín đáo ấy. Mặc dù dư luận hay thành kiến, từng ghi nhận đó là nơi lưu đầy của những người kém may mắn.
12 Tháng Mười Hai 202112:00 SA(Xem: 6701)
Vấn đề là khi sống, chúng ta có dám tách khỏi nguồn, thoát khỏi dòng, chọn lấy cho mình, đường bay độc lập?
05 Tháng Chín 20211:09 CH(Xem: 1563)
Một lần nữa, Chí Phèo, cho tôi được chúc: “Em đi bình an. May mắn”!!!
01 Tháng Bảy 202112:00 SA(Xem: 4565)
Mới chiều qua, sau khi thông báo về cái chết của cô HC, với bạn, chú đã bật khóc
21 Tháng Tư 202112:00 SA(Xem: 4765)
Tôi không biết có phải những thỏi nước đá lạnh buốt, đan kết nhau như một tấm lưới lớn, đã giải thoát tôi khỏi những vòi bạch tuộc của ác mộng;
07 Tháng Mười Một 20205:36 SA(Xem: 2272)
Vẫn, gió óng và, nắng mật trên những ngọn phong mùa thu, tháng Mười Một, San Jose, mái thấp.
03 Tháng Mười Một 202012:00 SA(Xem: 9119)
Ở đâu, mưa cũng khua động ký ức tôi. Những khuấy động nhọn, sâu vùng tàn tro, tưởng vĩnh viễn, chôn vùi. Tưởng chừng hằng hằng, im ắng.
01 Tháng Chín 202012:00 SA(Xem: 4357)
Sau mười tám năm bặt tin mới được gặp lại nhau, tôi còn nhớ cảm giác nôn nao, đồng thời lo lắng của mình. Tôi nôn nao gặp bạn và, lo lắng không biết thời gian có cho lại chúng tôi
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 262)
Sau 1975, ở hải ngoại, Du Tử Lê tiếp tục hoạt động văn chương một cách sôi nổi
(Xem: 3766)
Theo tôi, một trong những “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa” có nhà văn Vĩnh Quyền
(Xem: 15288)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 14249)
Có thể nhiều người quên rằng trước khi trở thành họa sĩ nổi tiếng, có tranh được trưng bày tại nhiều bảo tàng viện quốc tế, họ Lê vốn là một nhà thơ.
(Xem: 12531)
Trong lịch sử tân nhạc Việt, dường như không có một nhạc sĩ nào nổi tiếng ngay với sáng tác đầu tay, ở tuổi niên thiếu, khi chỉ mới 14, 15 tuổi, như trường hợp Cung Tiến
(Xem: 3921)
Sáng thứ tư 9/10/2019, thấy cái post của Hạnh Tuyền: “Ông ngoại đã lên trời”.
(Xem: 10985)
Tôi không biết trước tôi, có người trẻ nào đã nói về thơ Du Tử Lê hay chưa. Riêng tôi, tôi rất vinh dự được mời phát biểu về thơ Du Tử Lê
(Xem: 338)
Có phải chính vì lòng nhân ái, tính nhân văn của một nhà thơ lớn mà cả trong tác phẩm và nhân cách ngoài đời của họ càng làm cho chúng ta kính yêu và ngưỡng mộ.
(Xem: 345)
Ra hải ngoại ngay từ 1975, cho đến nay ông là tay bút cựu trào hiếm hoi vẫn còn viết, viết hay cho đến ngày tháng chót.
(Xem: 468)
Tôi cười. Đúng là dutule! Rõ ràng nhà thơ đã tự “chẩn đoán” ra cái bệnh của thơ mình.
(Xem: 15156)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4669)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4868)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5398)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5434)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 25788)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 19793)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17360)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 20868)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18718)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17389)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 14847)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 13978)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 14109)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 13037)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12695)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 19801)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 27060)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
Khách Thăm Viếng
864,169