VŨ NGỌC GIAO - Cái kèn lá của chú tôi

06 Tháng Mười Hai 202211:06 SA(Xem: 2920)
VŨ NGỌC GIAO - Cái kèn lá của chú tôi

 

Cha tôi kể rằng, năm lên sáu tuổi, chú tôi vẫn là một đứa bé xinh xắn và khỏe mạnh, chú tôi được ông bà nội tôi cưng chiều lắm. Thời của bà nội tôi, phụ nữ khi sinh con không đến bệnh viện như bây giờ, họ sinh tại nhà. Khi người phụ nữ trở dạ, một bà mụ đến đỡ đẻ, bà sẽ lấy cái cật tre hoặc con dao xếp để cắt dây rốn cho đứa bé. Bà nội tôi cũng vậy, lần lượt sinh các bác, các chú và cha tôi đều tại nhà.

Năm đó chú tôi lên sáu tuổi, một người đàn ông đến chơi nhà, thấy chú tôi nghịch ngợm, người đó lấy con dao xếp, loại dao giống dao của bà mụ đỡ đẻ mà chú tôi từng thấy, dọa sẽ mổ bụng chú tôi ra. Chú tôi hoảng sợ chui vào gầm giường và nằm yên ở đó. Đến chập tối người đó ra về, cả nhà không thấy chú đâu, vội vã đi tìm, mọi người quên mất rằng chú vẫn nấp dưới gầm giường. Khi ông bà tôi sực nhớ kéo chú ra, lúc này chú vẫn còn thất thần vì hoảng sợ. Từ ngày đó, chú tôi không còn là một đứa trẻ bình thường nữa, chú tôi trở nên điên dại.

Các bác, các chú tôi lớn lên lần lượt lập gia đình, chú tôi vẫn ở với ông bà. Mỗi khi về quê, tôi đã quen với sự có mặt của chú trong căn nhà nhỏ. Chú tôi điên nhưng lành lắm, chú vẫn giúp đỡ ông bà tôi việc ngoài đồng. Mỗi sáng, chú dậy thật sớm lùa bò ra đồng, chú biết lùa bò lên những đồi cao có thật nhiều cỏ non, biết xua, không cho bò ăn lúa ở đồng. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ hình ảnh chú tôi vào mỗi buổi chiều hoàng hôn, lùa bò trở về, cái dáng gầy gò liêu xiêu trên cánh đồng, nhỏ bé và cô độc, nhìn thật thương. Hình ảnh đó đã ăn sâu vào ký ức tôi.

Thời gian trôi qua… Đôi chân gầy như que củi, bàn chân trần quanh năm không bao giờ biết đến đôi dép của chú tôi... Đã sáu mươi năm, từ khi chú tôi còn là  cậu bé chăn bò, giờ đây chú đã là một người đàn ông bước sang tuổi bảy mươi.

Mấy mươi năm qua, ký ức tôi vẫn in đậm cái dáng gầy gầy cao cao, liêu xiêu đi trên cánh đồng vào mỗi chiều trở về… Thứ đồ chơi duy nhất của chú tôi là cái kèn lá, chú tự cuốn như một con sâu. Khi việc ông tôi giao đã xong, chú ra sau hè ngắt một chiếc lá rồi vấn nó thành một cái kèn, đưa lên miệng thổi tu tu. Nghe tiếng ông bà tôi gọi, chú lại giắt nó vào tai cất đi. Chỉ còn một mình, chú lại lấy nó ra, tỉ mẩn chơi. Một cuộc đời gần sáu mươi năm như thế, chiếc kèn lá đã theo chú tôi đi trên những cánh đồng, theo chú tôi vào giấc ngủ, theo chú tôi trong những tháng ngày cô độc.

Ông tôi rồi cũng theo bà tôi lên đồi cao, ngủ yên ở đó, để lại chú tôi một mình một bóng lủi thủi sớm hôm. Ngày hai lần cô tôi mang cơm vào cho chú tôi ăn. Mỗi khi về quê, tôi chạy vào vườn thăm chú, nhìn thấy chú ăn tôi lại quay mặt đi nơi khác vì thương.

Những năm sau này, bước qua tuổi sáu mươi, chú tôi không còn vấn kèn lá nữa. Trong căn nhà nhỏ, mỗi khi tôi về, chỉ còn lại một mình chú trên mảnh vườn bỏ hoang của ông bà. Chú ngước nhìn tôi bằng đôi mắt ngây dại, không còn trong như ngày còn trẻ. Trò chơi giờ đây của chú là ngồi lặng lẽ đếm những con kiến đi qua trước mặt, thì thầm những lời mà có lẽ chỉ có chú tôi mới hiểu.

Đôi khi ông bà nội cũng về trong giấc mơ tôi. Lần nào tôi cũng thấy ông nhìn chú tôi, lặng lẽ khóc. Hình ảnh chú tôi cô độc trong căn nhà nhỏ, ngồi đếm đàn kiến đi qua, đập những con muỗi trong vô thức... đến tôi cũng còn đau. Sau những cơn mơ như thế, tỉnh dậy tôi lại nhớ đến ông tôi. Có lẽ linh hồn ông vẫn lẩn quất bên chú tôi, chẳng nỡ nào rời đi.

Gần đây tôi lại có dịp về thăm quê. Bao giờ cũng vậy, trình diện các bác, các cô xong tôi chạy vào khu vườn bỏ hoang của ông bà tôi, nơi đó chú tôi đang sống một mình. Mỗi ngày đến giờ cơm, cô tôi lại mang vào cho chú tôi một bát để ăn. Nhìn chú, tôi chợt giật mình, chú già nua và tiều tụy đi nhiều. Trên đôi chân gầy gò chằng chịt những nốt lấm tấm đỏ vì muỗi đốt, mà những người thương mới thấy đau. Còn chú tôi, có lẽ đã không còn cảm giác từ rất lâu rồi.

Tôi nhìn vào mắt chú tôi thật lâu, bỗng dưng tôi sợ mai này tôi không còn được nhìn thấy nữa. Bác tôi kể lại, dạo này chú tôi hay đi xa. Hôm rồi, bác tìm thấy chú tôi ngồi một mình trong đêm mưa trên bờ mương, dưới kia nước cuồn cuộn chảy. Tôi thích nhìn vào đôi mắt người điên, vì nó ngây dại, hoặc là rất thiết tha, chú tôi thuộc dạng thứ hai. Dù rất lâu tôi mới trở về thăm, nhưng khi vừa đến ngõ, chú đã nhận ra ngay, dù tôi thay đổi rất nhiều, không như ngày còn bé. Chú ngước nhìn tôi, không biết nói gì nhưng đôi mắt thật thiết tha, đôi mắt nói rằng, trước mặt chú là người thân, là cháu, là ruột rà máu mủ... Tôi lại gần chú như ngày xưa, nhưng theo thói quen chú lại lùi dần vào góc tối trong nhà để tránh.

Mỗi khi lòng chênh chao tôi lại về quê. Trong khu vườn bỏ hoang, tôi như thấy nụ cười của ông tôi còn phảng phất đâu đây, nghe như đâu đó tiếng sụt sùi của bà nội khi thấy cha con tôi trở về. Nơi đó, cha tôi được sinh ra, lớn lên rồi đi xa. Nơi đó có chú tôi, người chú cô độc mà tôi thương, người có số phận hẩm hiu nhất giòng họ tôi. 

Nơi đó có một phần tuổi thơ tôi...

                                                                                

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Sáu 20248:55 SA(Xem: 343)
Những ngày sau, rồi những ngày sau nữa, tôi không gặp lại anh ta. Tôi vẫn đều đặn ngồi uống cà phê chỗ công-tơ, ngồi một mình. Cà phê quán này làm như không còn ngon như trước...
30 Tháng Năm 20248:20 SA(Xem: 642)
Khi nàng đứng dậy thì ông lão đã qua đời. Bình minh cháy đỏ ngoài cửa sổ và trong ánh sáng ban mai, khu vườn đã phủ đầy hoa tuyết ướt.
22 Tháng Năm 20242:43 CH(Xem: 513)
Chị đến gần, áp mặt mình vào mặt bà, rồi lại áp sang mặt ông. Cả hai đều không còn thở nữa. Chị chạm tay mình lên vai Sato, anh ta không có phản ứng nào, không phát ra tiếng động nào, hình như anh cũng đã “chết”.
15 Tháng Năm 202412:38 CH(Xem: 426)
Bạn bè lứa tuổi tôi tới nay đều đã vượt qua mức tám chịch.
07 Tháng Năm 202410:34 SA(Xem: 533)
Ở đây, hồi đó có người nói là cần “một tấm lòng”.
30 Tháng Tư 20248:38 SA(Xem: 464)
chỉ được trở về với tàu ngựa cũ mà thôi, tim anh vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn có thể cảm, nghĩ và yêu thương.
26 Tháng Tư 20248:51 SA(Xem: 473)
Anh linh anh Hoàng Khanh ơi, cậu con trai anh đang cho tôi thêm một ráng mây vàng nữa để tôi có cơ hội nhìn lên bầu trời xanh.
21 Tháng Tư 202410:55 SA(Xem: 638)
Còn tôi thì cứ ngồi đấy mà nhìn gã hiện diện trong nhà mình. Tôi hoàn toàn lúng túng với hai chữ đồng bào.
09 Tháng Tư 20249:24 SA(Xem: 750)
Mối tình dành riêng cho nàng mà tôi giữ miết ở trong lòng từ bao nhiêu năm,
02 Tháng Tư 202411:15 SA(Xem: 830)
Tôi thương Sài Gòn và thương cho chính mình, đã hư hao một chốn để về.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 16643)
Tuy nhiên, thế hệ 1940-1950, cũng lại là thế hệ cung cấp cho văn chương miền Nam 20 năm, những bài thơ, những trang
(Xem: 9359)
Loạt bài của Nguyên Vũ / Vũ Ngự Chiêu được độc giả, nhất là giới quân nhân đón nhận nồng nhiệt
(Xem: 17645)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam.
(Xem: 12763)
Từ hồi nào giờ, giới sinh hoạt văn học, nghệ thuật thường tập trung tại thủ đô hay những thành phố lớn. Chọn lựa mặc nhiên này, cũng được ghi nhận tại Saigòn, thời điểm từ 1954 tới 1975.
(Xem: 19499)
Với cá nhân tôi, tác giả tập truyện “Thần Tháp Rùa, nhà văn Vũ Khắc Khoan là một trong những nhà văn lớn của 20 năm văn học miền Nam;
(Xem: 4266)
Tôi mượn câu thơ kết trong bài 'Đêm, nhớ trăng Sài Gòn' của Du Tử Lê để làm tựa cho bài viết này, bài viết về ông: Du Tử Lê - một nhà thơ có tầm ảnh hưởng lớn đối với văn chương Việt Nam.
(Xem: 1088)
Nói một cách dễ hiểu hơn, thơ ông phù hợp với kích cỡ tôi, kích cỡ tâm hồn tôi, phù hợp với khả năng lãnh nhận, thu vào của tôi, và trong con mắt thẩm mỹ tôi,
(Xem: 1486)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972.
(Xem: 1556)
Anh chưa đến hay anh không đến?!
(Xem: 22875)
Giờ đây tất cả mọi danh xưng: Nhà văn. Thi sĩ. Đại thi hào. Thi bá…với con, với mẹ, với gia đình nhỏ của mình đều vô nghĩa. 3 chữ DU-TỬ-LÊ chả có mảy may giá trị, nếu nó không đứng sau cụm từ “Người đã thoát bệnh ung thư”.
(Xem: 19480)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 8231)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 9189)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 8761)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 11474)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 31043)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 21092)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 25839)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 23258)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 22072)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 20163)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 18413)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 19555)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 17223)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 16355)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 24921)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 32359)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 35166)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,