VŨ GIA HÀ - Nhà thơ Lữ Mai: Thơ đến khi chúng ta đủ lắng nghe, thấu cảm

20 Tháng Bảy 202510:10 SA(Xem: 2213)
VŨ GIA HÀ - Nhà thơ Lữ Mai: Thơ đến khi chúng ta đủ lắng nghe, thấu cảm

Nhà thơ Lữ Mai được biết đến với những tác phẩm thơ ca, truyện ngắn, tản văn thể hiện những chiệm nghiệm sâu sắc về đời sống, con người và tình yêu. Chị đã gặt hái được nhiều giải thưởng văn học uy tín. Nhân tập thơ “Dắt nhau về cũ” vừa xuất bản, nhà thơ Lữ Mai đã có những chia sẻ với Báo Pháp luật Việt Nam.

Nhà thơ Lữ Mai: Thơ đến khi chúng ta đủ lắng nghe, thấu cảm
Nhà thơ Lữ Mai


Pv:
 Tập thơ "Dắt nhau về cũ" được nhận xét giàu hình ảnh và cảm xúc, đưa người đọc đi qua nhiều vùng đất của Việt Nam với những hình ảnh, âm thanh, hương sắc đặc trưng. Qua đây, cho thấy chị thể hiện sự sâu sắc trong quan sát và tình yêu dành cho đất nước, con người Việt Nam. Phải chăng những vùng đất được chị viết là những vùng đất chị yêu nhất?


Nhà thơ Lữ Mai:
 Mỗi vùng đất hiện lên trong thơ đều là những nơi tôi từng yêu, từng nhớ, từng đi qua hoặc nghĩ ngợi, trăn trở với niềm rung động thật sự. Có khi là chuyến đi công tác ngắn ngủi, có khi là quãng thời gian gắn bó với những kỷ niệm... nhưng điều khiến tôi viết không phải chỉ là sự hiện diện vật lý, mà là cảm giác thân thuộc, là ấn tượng sâu xa của vùng đất để lại trong mình.

Với tôi, tình yêu đất nước không phân mảnh theo địa lý mà là mối yêu thương liền mạch trải dài theo chiều dài hình chữ S, gắn với từng con người, từng âm thanh, từng món ăn, từng điệu lý, câu hò. Những gì đi vào thơ, tự thân đã là phần tôi thương mến nhất.


Pv:
 Văn hóa, hay những nỗi niềm riêng của từng mảnh đất là cảm hứng cho chị viết tập thơ này?


Nhà thơ Lữ Mai: 
Tôi nghĩ cả hai đều là cảm hứng không thể tách rời. Văn hóa là lớp ký ức nền tảng, là tinh thần bất biến của từng vùng đất; còn nỗi niềm riêng là tiếng vọng nội tâm khi con người đối diện với quá khứ, với nỗi nhớ, với những biến thiên đời sống.

Khi viết "Dắt nhau về cũ", tôi muốn lắng nghe cả tiếng đất và tiếng người, muốn nối kết bản thân mình - một cá nhân đang sống giữa hiện đại - với dòng mạch văn hóa truyền đời ấy. Ở đó, có hoài niệm, có nỗi đau, nhưng cũng có sự hồi sinh, sự điềm nhiên và ánh sáng của hy vọng.

Pv: Mỗi bài thơ đều được chị nhắc một địa danh cụ thể và có nhắc đến những đặc trưng của nơi đóChị đã dành thời gian nghiên cứu hay trải nghiệm trực tiếp những vùng đất này để đưa được những nét đặc trưng ấy vào thơ một cách sống động như vậy?

Nhà thơ Lữ Mai: Tôi trải nghiệm và "sống" với nhiều nghĩa bởi thơ không thể là ghi chép khô khan mà cần sự cảm nhận riêng tư, lắng đọng: cảm vị mặn của biển, cái hanh hao của gió chuyển mùa, sự hoai mục mềm rêu của bậc đá vùng núi...

Tôi đi, tôi đến, lắng nghe, ngồi giữa chợ, nói chuyện với người bán hàng, cùng nông dân ra vườn, cùng ngư dân kéo lưới. Đôi khi, chỉ thoảng mùi hương bồ kết thoảng qua, câu hát ru thắc thỏm cũng khiến tôi bật lên cả bài thơ. Thơ đến khi chúng ta đủ lắng nghe, thấu cảm.

Pv: Chị đưa nhiều hình ảnh, chi tiết quen thuộc và dung dị của đời sống, như khăn rằn, đòn bánh tét, mùi bồ kết, tiếng rao, rễ đước, cây cọ… Chị có thể cho biết vì sao lại chọn những hình ảnh này?

Nhà thơ Lữ Mai: Bởi tôi tin vào vẻ đẹp bình dị. Những gì gần gũi nhất đôi khi lại là những thứ đi sâu nhất vào tâm hồn người Việt Nam. Đó vừa là vật dụng lại cũng là biểu tượng văn hóa, ký ức, biểu hiện của nhịp sống.

Tôi chọn những hình ảnh ấy để người đọc luôn cảm thấy gần gũi, được đánh thức, gợi nhớ và cảm được bằng mọi giác quan.

PvTrong tập thơ, cây cối, con sông, ngọn núi, gió, sóng... dường như đều có tâm hồn và biết nói”, như "đất nói giọng cỏ","sông Thương thở qua vòm vải chín"Chị có chủ đích gửi gắm gì qua cách biểu đạt ấy?

Nhà thơ Lữ Mai: Tôi luôn tin rằng, thiên nhiên có tiếng nói. Và khi con người biết lắng nghe thiên nhiên, tức là họ đang lắng nghe chính mình. Khi tôi viết "đất nói giọng cỏ", hay "sông Thương thở qua vòm vải chín" với ý muốn gợi ra một trạng thái linh cảm, khi thiên nhiên và con người thấm vào nhau, hiểu nhau, trở thành một.

Trong thế giới đó, sự im lặng cũng có ngôn ngữ, những điều sâu kín nhất, đôi khi lại được bộc lộ qua tiếng gió, qua cành cây khẽ nghiêng mình trong chiều.

PvDường như tập thơ là nỗi buồn man mác. Nỗi buồn này có phải là nỗi buồn chung của một thế hệ, hay là cảm xúc cá nhân của riêng chị khi nhìn về quá khứ và hiện tại?

Nhà thơ Lữ Mai: Có lẽ, là cả hai. Tôi cảm thấy mình vừa khao khát hiện đại hóa, vừa mang trong mình những vết lặng quá khứ. Những vết lặng ấy không hẳn là bi thương, mà là nỗi trầm tư khi nhìn lại.
Chúng ta nhìn vào sự mất mát của thiên nhiên, văn hóa, nhìn vào những điều đang dần bị lãng quên. Nhưng tôi không bi lụy. Nỗi buồn trong thơ là để nhắc nhớ, để níu lại, để truyền trao. Như một cách giữ gió lại trong bàn tay, dẫu biết là mong manh nhưng vẫn cố gắng để gió không biến mất.

PvTập thơ cũng cho thấy những hy vọng, những khát vọng mãnh liệt ẩn chứa trong từng câu chữ. Điều gì đã nuôi dưỡng những khát vọng và niềm tin ấy trong chị?

Nhà thơ Lữ Mai: Từ những con người bình dị mà tôi gặp trong đời. Những điều đó không phải cố sức diễn giải mà chúng tự có khả năng thắp sáng tâm hồn người khác và lan tỏa trong cuộc sống.

PvThông điệp chị muốn gửi gắm đến độc giả qua tập thơ "Dắt nhau về cũ" là gì?

Nhà thơ Lữ Mai: Rằng mỗi chúng ta đều có một "quê nhà" trong tim, dù ta có đi đâu, làm gì. Và khi ta biết quay về, không nhất thiết là về mặt địa lý, mà là quay về với cội rễ, với giá trị văn hóa, với yêu thương thật thà, thì đó chính là lúc ta tìm lại được chính mình.

"Dắt nhau về cũ" không cổ súy sự hoài niệm khép kín, mà là một hành trình nhìn về quá khứ để bước ra tương lai. Ta không nên quên những điều giản dị của gốc rễ, vì chính từ đó, sự lớn lao được bắt đầu.

Pv: Trân trọng cảm ơn chị!


15 Tháng Tư 20264:04 CH(Xem: 53)
Với tôi, người đi, không chỉ mang theo một nửa, mà là nguyên vẹn cả hồn tôi.
05 Tháng Tư 202612:50 CH(Xem: 212)
Han van Meegeren không sinh ra để làm kẻ lừa đảo. Bản chất ông là một nghệ sĩ có thực tài, một người tôn thờ những giá trị vĩnh cửu của thời kỳ Kim cương Hà Lan.
31 Tháng Ba 202612:40 CH(Xem: 228)
Vào một ngày cuối năm 2011, giới mỹ thuật quốc tế rúng động trước thông tin Knoedler & Company – phòng tranh lâu đời và quyền lực bậc nhất nước Mỹ – bất ngờ đóng cửa sau 165 năm hoạt động.
25 Tháng Ba 20266:12 CH(Xem: 322)
Đừng dùng hình thức thơ để ngụy trang cho văn bản, rồi mạo nhận nó là thơ.
25 Tháng Ba 20266:03 CH(Xem: 372)
Người ta sợ sự nham hiểm chứ không sợ cơ bắp.
15 Tháng Ba 202611:56 SA(Xem: 514)
Không ít nhạc sĩ đã sử dụng tên thật của mình trong sáng tác, như Trịnh Công Sơn, Trần Thiện Thanh...,
10 Tháng Ba 20262:42 CH(Xem: 465)
Nghệ thuật bao giờ cũng có cái mùi của quá khứ. Không cần phải tinh mũi lắm cũng có thể dễ dàng ngửi thấy.
15 Tháng Hai 20269:02 SA(Xem: 598)
Loạt tranh sau cùng của Nguyễn Trọng Khôi phải nói là tuyệt đẹp.
30 Tháng Giêng 20268:37 SA(Xem: 787)
Muốn nó chết, dễ thôi! Các anh hãy làm nhạc hay hơn nó, có tài năng hơn nó để vĩnh cửu như nó…
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 14353)
Mừng sinh nhật 93 tuổi của nhà văn Doãn Quốc Sỹ
(Xem: 15569)
Võ Phiến là một trong những nhà văn hàng đầu của 20 năm VHNT miền Nam, giai đoạn 1954-1975.
(Xem: 13463)
ca khúc này, là một thứ kinh-nguyện-riêng của những người yêu nhau, bất hạnh. Trong số những người yêu nhau, bất hạnh, có anh C. của chúng tôi.
(Xem: 14135)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 24757)
Tôi, nhiều lần được thấy chị bước ra sân khấu, dịu dàng với nụ cười trẻ thơ, đứng giữa một Mai Hương, đằm thắm, một Kim Tước trầm, tịnh - - hợp ca, những ca khúc được coi là bất tử của nền tân nhạc Việt Nam, trên, dưới năm mươi năm
(Xem: 143)
Thơ Du Tử Lê gieo vào tâm hồn người đọc một cảm giác lâng lâng đầy suy tư, ông được xem như nhà thơ Tình do cả đời đắm đuối hệ lụy vì thơ.
(Xem: 18673)
thưởng thức thơ Du Tử Lê để từ đó chúng ta cùng vươn tới cảm thông với ánh sáng, với hương thơm muôn đời của Chân-Thiện-Mỹ
(Xem: 6904)
Tên tuổi bác Lê, tôi biết đã lâu nhưng chả bao giờ nghĩ có thể, có dịp nào gặp, chứ đừng nói được trò chuyện, với một người mà mình hằng ngưỡng mộ.
(Xem: 1406)
Đêm tưởng niệm thi sĩ Du Tử Lê được một nhóm bạn trẻ yêu thơ ông tự nguyện đứng ra tổ chức.
(Xem: 1715)
Hạnh phúc cho những người có được để mà "cám ơn em, xin cảm ơn hạnh phúc này".
(Xem: 22306)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 11134)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 13089)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 10844)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 15349)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 34734)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 23151)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 29429)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 26771)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 25843)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 23820)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 20751)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 22396)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 19412)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 18225)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 29436)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 36126)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 37160)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,