Trường xưa mái ngói cổ
(thuở ấy mình yêu đời)
có lần cùng trốn học,
suốt buổi chiều rong chơi.
Đêm về sương xuống lạnh,
quyến luyến không rời tay,
con đường quanh campus,
vẽ bao nhiêu dấu giầy.
Rủ nhau vào hội quán,
bảo mình như Mỹ-Tầu,
đấu bóng bàn hữu nghị,
cho tình mình thêm sâu.
Người đứng tay múa vợt,
dáng thon gầy xinh xinh,
công hay mà thủ giỏi
(cũng như trong cuộc tình).
Rồi mỗi người mỗi ngả
bạn cũ nay về đâu?
những đường banh thuở trước,
vọng lại bao âm sầu.
Trăm năm, hừ cũng quyết,
bẻ vợt thôi từ đây,
đường trần chưa đến nửa,
lòng trần sao lạnh thay?
Tình cờ qua chốn cũ,
chạnh nhớ bóng hình xưa,
bàn tay cầm vợt ấy,
nắm tay ai bây giờ?




