TRỌNG THỊNH - Ngậm ngùi cuốn sách phát hành muộn của họa sĩ Lê Thiết Cương

15 Tháng Tám 202510:16 SA(Xem: 1468)
TRỌNG THỊNH - Ngậm ngùi cuốn sách phát hành muộn của họa sĩ Lê Thiết Cương

Ngậm ngùi không chỉ thương tiếc một người tài hoa như Lê Thiết Cương ra đi sớm khi chưa kịp thấy hình hài đứa con tinh thần của mình là cuốn tản văn ”Tiếng chợ” (NXB Trẻ vừa phát hành) mà còn bởi những áng văn đẹp của người họa sĩ về cuộc sống.



blank
Họa sĩ – nhà văn Lê Thiết Cương  
 

Hồn phố của Tiếng chợ

Tiếng chợ của Lê Thiết Cương chỉ vỏn vẹn hơn 200 trang, được chia thành hai phần, gồm Mùi Bếp và Nếp Phố. Không miêu tả, ông chỉ chầm chậm và kể cái sự “cảm” như thế nào về những nét đẹp nhỏ nhẹ lẩn khuất trong dòng thời gian, từ nhà ra phố, từ xưa đến nay.

Quan sát bằng đôi mắt của một họa sĩ, ông “nhìn, ngửi, nếm, chạm, nghe…” để rồi kể lại qua những dòng viết.

Vì thế, đọc Tiếng chợ phải chọn khi thong thả, nếu không khó mà cảm được nhịp điệu chậm rãi tỉ mẩn trong đó. Người nhìn cái đẹp ở lớp phấn sen, ở làn khói sen, người nếm ra từng thứ gia vị hợp cách của mỗi món ăn, người tả lại “mùi mẹ”, “hương bếp”, “mùi tết”, tiếng bước chân của chị hàng rong, “tiếng chợ”… thì hẳn nhiên là người sống chậm, theo nghĩa sống sâu và kỹ, như trân quý và nuối tiếc tất thảy mọi thứ đẹp đẽ của đời sống này.

blank
Một món ăn giản dị minh hoạ trong sách Tiếng chợ.


Nhưng không phải Lê Thiết Cương kể để ca ngợi những thứ đắt đỏ và cầu kỳ. Ông nói về miếng cháy, chén nước mắm, gói cốm non đúng mùa bày ở gánh quà rong,… cũng trân trọng như khi nói về tranh của danh họa, bạn bè văn nghệ, một khung cảnh gợi kỷ niệm, một món đồ gốm vừa ý. Tác giả để tâm và muốn kể lại chính là những công phu và cảm xúc tích tụ trong một món ăn, một đồ vật, bầu không khí mà ông cho rằng chính những điều nhỏ nhặt đó làm nên nếp nhà, hồn phố.

Tiếng chợ bộc lộ lối sống của Lê Thiết Cương, thích những thứ thuận theo tự nhiên, thuận theo điều mình hứng thú, nặng tình cảm, dù có ngắn ngủi cũng không hề gì. Ông kể chuyện một cô bạn ở nước ngoài về, được ông mời gói cốm mua ở hàng rong. Cô thấy ngon, vài hôm sau nhờ mua đem đi biếu. Ông nói nhẹ không rằng chẳng dễ mua, vì cái ngon của cốm, cái hay của Hà Nội bởi nó có những gánh hàng rong như vậy. “Không có restaurant nào chuyên bán cốm. Mà đã gọi là quà, ăn quà tức là ăn chơi chơi, tiện gặp thì ăn, ngẫu nhiên mới thú, ăn quà cần gì đúng giờ, làm gì có bữa”.

Lê Thiết Cương cho rằng: “Đẹp là một thuộc tính người. Tất nhiên ăn cũng cần học. Học ăn, học nói, học sống sao cho đẹp.” Ông quan niệm – như trích trong bài “Nếp người” – rằng: ‘Cái sự chu toàn, kỹ lưỡng, nề nếp, từ chuyện dưa cà, chuyện rót trà… đó chính là nề nếp, nếp nhà, nếp người”.


Trong chuyện nhà, ông để tâm nhất đến cái bếp, bởi lẽ: “Chuyện bếp cũng là chuyện nhà, chuyện người chứ đâu chỉ chuyện ăn chuyện uống. Phòng khách, phòng ngủ làm gì có thần, chỉ có bếp mới có thần bếp thôi”.

Cốt cách người Kinh Kỳ – Kẻ Chợ

Đọc Tiếng chợ, người ta biết Lê Thiết Cương là hiện đại. Hiện đại không phải ở phá cách hình thức, ở cầu kỳ xếp đặt mà ở cách ông thẩm thấu truyền thống – gói ghém tinh hoa trong từng thao tác đương đại thường nhật. Bởi thế mà tập tản văn về văn hóa – ẩm thực – về “mùi bếp”, “nếp phố” của một vùng Hà Nội, hình như đã vượt ra khỏi không – thời gian địa lý cụ thể để chạm đến những nguyên tắc ứng xử thầm lặng mà bền bỉ trong cốt cách văn hóa Việt. Một hiện đại đến từ truyền thống.

Đọc Tiếng chợ, người ta cũng biết Lê Thiết Cương là tối giản. Cái ăn, cái nói – lời ăn tiếng nói là những đơn vị văn hóa cơ bản của một con người, một vùng đất. Ông thích kiếm tìm dấu hiệu thẩm mỹ ở ngay trong những mảnh đời sống tưởng chừng rời rạc, giản đơn. Một miếng cháy. Một mùa trám. Một bát nước mắm. Một mùi cốm lẫn trong sương. Một làn khói sen mỏng. Một quán cà phê cũ. Một tiếng rao đêm… Một tối giản hẳn đã đến độ nhiêu khê, đến độ “sốt ruột” – nếu cứ lạnh lùng đặt trong cái phong hóa vội mau, gấp ruổi của đời sống tân thời.

Lần giở từng trang, Tiếng chợ như thể là thanh âm đồng đại của một khu chợ cũ Hà Nội, một ngõ nhỏ bị thời gian bỏ quên, một căn bếp ấm thơm mùi phố, cũng có thể là âm vang lịch đại – của một vùng đất kiêu hãnh từng mang danh Thăng Long – Kẻ Chợ “thứ nhất Kinh Kỳ”. Là Hà Nội hôm nay nghe thấy Hà Nội hôm qua. Là con người tân kỳ gặp lại căn cốt của mình trong nếp cũ. Là một người vẽ, đi từ màu sang chữ nhưng chẳng mảy may rời bỏ cái khung khổ tinh thần thâm căn.


Đây không phải một cuốn sách thuần túy ẩm thực, không dạy người ta ăn, càng chẳng dạy người ta nấu. Có lẽ nó chỉ nhã nhặn mời gọi người đọc nhìn sâu vào bên trong mình để thấy một món ăn/ cách ăn/lời ăn đôi khi gọi dậy cả một nền văn hóa để thấy được sự nhẫn nại của cái đẹp chuyên chở một mỹ học nhuần nhị Á Đông.

Lê Thiết Cương trong mắt nhà văn Nguyễn Việt Hà

Nhà văn Nguyễn Việt Hà – một trong những tay tuỳ bút “sáng giá” về Hà Nội, bạn thân của Lê Thiết Cương – kể trong Tiếng chợ họa sĩ viết về uống rượu không nhiều, chỉ dăm ba bài kể đám tửu đồ lê la ngồi quán. Có điều bài nào Cương viết đều nhoi nhói bâng quơ đau, đều âm ẩm mặn chát giống như nước mắt của đàn ông có tuổi. Những khách quen của những quán rượu cũ kỹ của một thời xa vắng ấy, non nửa là thầy của Cương theo cái nghĩa trân trọng nhất. Bởi ở cái thời chữ còn được quý hơn vàng thì bán tự (nửa chữ) đã trong trắng vi sư (thành thầy).

Tác giả đối ẩm với bạn bè.


Gọi là quán nhưng chỉ là phòng nhỏ trong ngõ, cũng là lối đi ra sân sau của mấy hộ gia đình. Khách rượu gầy gò râu ria, cứ thỉnh thoảng lại loay hoay ai cầm chén người nấy co rúm lại, nép vào nhau để nhường lối cho mọi người đi lại. Cũng đẹp nhưng tủi quá”. (Tửu chung hữu chuyện). Xin để một lưu ý nhỏ. Chừng một phần tư, (hay còn gọi là một “góc” theo thuật ngữ “cuốc lủi”) của cái đám kẻ sĩ “gầy gò râu ria” đó, đã và rồi sẽ được Hà Nội vinh dự đặt tên phố.

“Một người sinh ra trong một gia đình có truyền thống 6,7 đời ở mạn Hồ Gươm nhưng nhiều khi vẫn không tới được cái gọi là “đẳng cấp Hà Nội”. Phải chăng, Cương là thằng con giai phố cổ theo mọi nghĩa cả xấu lẫn tốt. Là con giai phố cổ cũng chẳng phải vinh dự ghê gớm gì nhưng hình như nó lại là sự mong manh đảm bảo cho cái tạm gọi, “đẳng cấp kẻ chợ”. Mà “Kẻ Chợ” vốn là địa danh chính thức dùng trong một đoạn lịch sử rất dài những khi tự hào nói về Hà Nội. Và cái lời ăn tiếng nói hoặc phong vị ẩm thực của một kinh đô đã rêu phong hơn nghìn năm tuổi, chắc chắn phải là văn hóa”, Nguyễn Việt Hà viết.


10 Tháng Tư 202612:11 CH(Xem: 38)
Họa sĩ Tú Duyên sinh năm 1915 tại làng gốm Bát Tràng (Bắc Ninh).
31 Tháng Ba 202611:59 SA(Xem: 160)
Lê Thanh Trường làm thơ như người nhặt lên chiếc vỏ lon bên đường, và nhìn nó rất lâu.
20 Tháng Ba 202612:00 CH(Xem: 425)
Lê Chiều Giang viết mà như vẽ lại, như tả chân một cách vô cùng linh hoạt. Không hề tẩy xoá, chẳng tô vẽ thêm, nhưng rất lạ, Cô đã làm mới lại được những điều xa xưa, những tháng ngày rất cũ.
10 Tháng Ba 202611:00 SA(Xem: 379)
Tôi ngạc nhiên lẫn vui mừng thấy Vũ Dương vẫn thư thả nhặt cái đẹp trong cõi nhân gian, không phải lúc nào cũng đẹp, đặt lên toan với một tinh thần khai phóng.
28 Tháng Hai 20261:16 CH(Xem: 443)
Nhà thơ Phan Vũ của 'Em ơi, Hà Nội phố' qua đời. Tác giả mất sáng 17.7. 2019 ở TP HCM vì tuổi già sức yếu, hưởng thọ 93 tuổi.
19 Tháng Hai 20261:08 CH(Xem: 435)
Tôi từ biệt thế giới thơ duyên đầy hoa bướm với cảm giác an bình, để bước vào thế giới thơ dị thường, dữ dội, đầy phẫn nộ của Lê Chiều Giang.
05 Tháng Hai 20268:36 SA(Xem: 837)
Một gương mặt kỳ lạ với những nếp nhăn xếp đều từng lớp làm tôi cảm tưởng mặt bà lợp bằng những nếp nhăn đó.
05 Tháng Giêng 20264:26 CH(Xem: 627)
Đừng tin những gì Lộc kể trên báo vì theo Lê Hoàng đoán Lộc chả ưa báo chí bao giờ nhưng luôn thầm nghĩ “chúng hay giả dối thì ta cũng giả dối cho biết” thế thôi.
25 Tháng Mười Hai 20252:43 CH(Xem: 656)
Trong sự nghiệp âm nhạc của Phạm Duy, dù chỉ có 3 lần gặp gỡ một người phụ nữ xinh đẹp và tài hoa, ông đã cảm được rồi phổ nhạc 2 bài thơ của người ấy và đã để lại cho đời 2 ca khúc bất hủ…
15 Tháng Mười Hai 20254:54 CH(Xem: 839)
Bi kịch của Phú Quang hôm nay nếu có thì nằm ở chỗ Hà Nội đã mở rộng, còn anh thì không.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 14270)
Mừng sinh nhật 93 tuổi của nhà văn Doãn Quốc Sỹ
(Xem: 15490)
Võ Phiến là một trong những nhà văn hàng đầu của 20 năm VHNT miền Nam, giai đoạn 1954-1975.
(Xem: 13402)
ca khúc này, là một thứ kinh-nguyện-riêng của những người yêu nhau, bất hạnh. Trong số những người yêu nhau, bất hạnh, có anh C. của chúng tôi.
(Xem: 14091)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 24720)
Tôi, nhiều lần được thấy chị bước ra sân khấu, dịu dàng với nụ cười trẻ thơ, đứng giữa một Mai Hương, đằm thắm, một Kim Tước trầm, tịnh - - hợp ca, những ca khúc được coi là bất tử của nền tân nhạc Việt Nam, trên, dưới năm mươi năm
(Xem: 18607)
thưởng thức thơ Du Tử Lê để từ đó chúng ta cùng vươn tới cảm thông với ánh sáng, với hương thơm muôn đời của Chân-Thiện-Mỹ
(Xem: 6854)
Tên tuổi bác Lê, tôi biết đã lâu nhưng chả bao giờ nghĩ có thể, có dịp nào gặp, chứ đừng nói được trò chuyện, với một người mà mình hằng ngưỡng mộ.
(Xem: 1350)
Đêm tưởng niệm thi sĩ Du Tử Lê được một nhóm bạn trẻ yêu thơ ông tự nguyện đứng ra tổ chức.
(Xem: 1662)
Hạnh phúc cho những người có được để mà "cám ơn em, xin cảm ơn hạnh phúc này".
(Xem: 22283)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 11080)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 13046)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 10810)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 15311)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 34679)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 23114)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 29369)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 26741)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 25782)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 23772)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 20710)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 22352)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 19366)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 18191)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 29376)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 36078)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 37118)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,