Tôi quay sang hỏi, những nụ hôn đâu
Cho môi khô quắm mỏng thơ nhạt vần
Và còn nhếch nhác đường vân…?
Không lời, không tiếng, trối trăn cũng từ.
Tôi quay sang hỏi, những cái ôm đâu
Để vai mỏng dính đói vòng tay thương
Gió chiều lạnh thấu đường xương…?
Cũng im, cũng bặt, cũng vô ngôn thường.
Tôi quay sang hỏi những tồn tại đâu
Sao tôi mắc kẹt hoàn toàn trong không
Không dung trần, cũng không thanh
Không yêu ái, cũng không nhạt nhoà.
Tôi quay sang hỏi: Còn không?
Để tôi gởi chút ngủ buồn, có mơ
Hay cho thao thức giấc chờ
Một hơi thở nhỏ sưởi tôi kiếp này…
Wolcott Hill, 2025




