Chiều ấy, nắng rót trên mái phố nghiêng,
nắng mỏng mà gây say,
rót nhầm vào tim kẻ lạc.
Em đi qua - áo lụa vờn cơn gió lạ,
cười khẽ... mà hồn tôi chao nghiêng,
như dây đàn chùng, ai vô tình khảy nhẹ,
một khúc nhạc đời đã ngủ quên.
Tôi - kẻ han gỉ giữa dòng năm tháng,
Ánh mắt mỏi mòn trước bao phù phiếm,
bỗng cảm thấy trong em -
lóe vệt sáng mong manh,
như màn sương sót lại sau bão tố trần gian.
Tiếng nói em rơi vào tim khô cạn
đánh thức tháng ngày rêu rong mỏi mệt.
Em nào hay - trong lồng ngực tôi biển ngầm,
cố lặng nén, sợ cuốn trôi giọt sương em mang.
Tôi yêu em - trong thinh lặng,
trong ngây nhìn em - nín thở,
khi ánh mắt chạm nhau ngoài hiên vắng.
Tôi giấu tình chơi vơi ấy -
như tu sĩ giấu ngọn đèn giữa đêm gió khơi,
len lén thắp lên tia sáng nhỏ,
để tin cuộc đời vẫn còn nên thơ.
Em vẫn đến - hồn nhiên
như tiếng chim sớm đầu hạ,
nói cười, hong thanh xuân trên nền trời hiện cũ.
Tôi ngồi yên nghe tiếng em rót vào tim,
như kẻ hành hương chạm môi vào nước thánh,
sau ngàn dặm băng qua biển cát khô cằn.
Mai này, giả như em không đến nữa,
tôi vẫn mỉm cười - hiểu được hợp tan.
Vì em đã đi ngang đời tôi,
như gió qua rừng không dấu vết
chỉ còn quẩn quanh hương trong nắng hắt cuối ngày.
Và khi nắng xuyên vào khung cửa nhớ,
nghe tuổi trẻ tôi trở mình kẽo kẹt trong gió Đông.
Có dáng em đi - nhẹ như lời kinh buồn,
mà nặng như tiền kiếp yêu chưa kịp buông.
Hay khúc thiền ca tan vào sương khói,
dư âm còn nặng, oằn vai người dại tình.




