Nghỉ nhờ em, quán lệch tường xiêu
Giàn mướp nghèo không hứa hẹn bao nhiêu
Mùa gạo đắt, đường xa thưa khách vắng.
Em đắp chăn dày, tóc em trĩu nặng
Tôi, mồ hôi ra ngực áo chan chan
Đường tản cư bao suối lạ sương ngàn
Em mê sảng sốt hồng lên má đỏ.
Em có một mình, nhà hoang vắng quá
Mảnh chăn đào em đắp có hoa thêu
Hàng của em: chai lọ xác xơ nghèo
Tôi nhìn lại mảnh quần xưa đã vá
Và chợt nhớ chúng ta xa nhà cửa
Em tản cư tôi làm lính tiền phương
Quê Hà Nội cùng xa từ một thuở
Lòng rưng rưng thương nhau qua dọc đường
Tiền nước trả em rồi - nắng gắt
Đường xa xôi mơ mơ núi và mây
Hồn lính vương qua vài sợi tóc
Có gì man mác tự vừa đây.
Việt Bắc, 1948




