Nhớ xuân xưa
Xuân về rồi
Sao vẫn chẳng thấy anh
Để chiếc lá
Rơi xa cành ngơ ngác
Con đường xưa
Giờ trở thành hoang mạc
Hắt hiu buồn
Cơn gió thả buông trôi…
Xuân về rồi
Anh ơi hãy về thôi
Để ghế đá
Không bồi hồi ngóng đợi
Chiều mưa buồn
Không xót xa dịu vợi
Ánh mắt này
Không nghĩ ngợi xa xôi
Xuân về rồi
Tia nắng trải nơi nơi
Cuốn chiếc lá
Rơi xa miền thương nhớ
Xuân về rồi
Thơ gieo chữ lả lơi
Em gom hết
Những đầy vơi nhung nhớ
Viết bài thơ
Khắc ghi tình một thuở
Để Xuân này
Sẽ nhớ mãi Xuân xưa…
Giấc Mộng Khói Sương
Nhắm mắt rồi
Thôi chẳng còn vướng bận
Cõi tạm mà
Ghé một chút rồi đi
Trả lại đời
Những ái ố sân si
Rồi tan biến
Bay về trong cõi nhớ
Ôm lòng đêm
Bóng chim xa mờ mịt
Chẳng còn gì
Ta cổ tích vầng trăng
Hóa sương đêm
Đợi buồn qua mấy bận
Nắng xa rời
Đêm khóc mấy ngàn năm
Nhắm mắt rồi
Ta một thoáng xa xăm
Trái ưu tư
Đã hằn muôn tiền kiếp
Làm mây bay
Cuối trời không còn kịp
Dốc đường trần
Còn vướng bận… hờn ghen
Buông tay rồi
Thôi nhẹ bước như an
Gánh trần gian
Thôi kiếp này hết nợ
Người đi rồi
Kỷ niệm nào rụng vỡ
Bay về trời
Hóa làn khói mong manh
Thôi ngủ đi
Trần gian là giấc mộng
Mộng tan rồi
Ta về cõi hư vô…
HH 2025




