Một Bài Thơ Cũ, do Lê Hoàng Tuấn Kiệt phụ trách
Tri ngã dả, kỳ tại thanh lâm hắc tái giang hồ.
Tri ngã dả, kỳ tại thanh lâm hắc tái giang hồ.
(Bồ Tùng Linh)
Đã lâu trăng cứ tuần trăng sáng
Hoa cứ mùa hoa dậy sắc hương.
Phai, thắm, đầy, vơi, hờ hững nhịp;
Vô tình lui tới lớp tang thương.
Triều đại hưng vong, đều tiếng cuốc
Duyên tình quên nhớ, giỡn hoàng ly
Trắng đen thề nguyện, trầm lên vút
Cao thấp sầu vui, phẳng trúc ty.
Ai thấy não nề trên lá thắm
Buồn ai cung nữ lạnh chia phôi?
Nào ai linh cảm màu sông trắng
Hận kẻ ôm thuyền khóc lứa đôi?
Khí thiêng chừng sớm lìa nhân thế
Dương thịnh rồi chăng? Âm đã suy?
Quạnh quẽ thu phần thơ bặt tiếng,
Lầu hoang chìm cỏ dấu hồ ly.
Còn đâu thuở ấy niềm khăng khít!
Quỷ với người chung một mái nhà,
Trăng bạn, hoa em, trầm mối lái,
Đèn khuya dìu dặt bóng yêu ma.
Dăm gã thư sinh vừa lạc đệ,
Mươi nàng xuân nữ sớm chìm châu,
Cảm thông một phút bừng ân ái,
Miếu nguyệt vườn sương gặp gỡ nhau.
Âm Dương kề sát đôi bờ suối,
Vạn dịp cầu tơ chắp ý duyên.
Xao xuyến muôn loài thơm nhạc sống;
Gỗ nào danh sĩ? đá, thuyền quyên?
Tương tư, có nghĩa gì non ải?
Gác trọ buồng khuê một nỗi hàn.
Trang sách chập chừng, run lửa nến,
Hài thêu nâng gọi, ngắn không gian.
Hỡi ơi! dâu bể mòn thương nhớ
Gỗ đá còn trơ gỗ đá thôi!
Lớp lớp biên cương, tình chật hẹp,
Mùa xưa thông cảm đã qua rồi.
Qua rồi thuở ấy tình sâu nặng:
Trăng mới cuồng si nụ bán khai.
Ta nhớ tiền thân, phòng lại ngỏ...
Giấc bồ thơm tóc gái Liêu Trai.




