Một Bài Thơ Cũ, do Lê Hoàng Tuấn Kiệt phụ trách
Hiện Hình
Hiện Hình
Gió thiệt đa tình hôn mặt hoa
Thơm tho mùi thịt bắt say ngà!
Gió đi chới với trong khung trắng
Lộ nửa vần thơ nửa điệu ca.
Tôi ráp lại xem. Ôi sự lạ!
Một người thiếu nữ hiện trong trăng
Khăn hồng chùi lệ ngấn đôi mắt
Da thịt phô bày ý tuyết băng.
Nương hé môi ra. Bay điệu nhạc
Mắt như xuân mà ngọt tợ hương
Ôi sao là khúc ba sinh lụy
Rào rạt như đầy nỗi cảm thương!
Tiếng ngọc, màu trăng quấn quít nương
Phút giây người bộ mỏng như sương
Nường tan ra nhạc? Tan ra nhạc!
Khung trắng trời mây trắng lạ thường!
(Tình huyết 1939)
Làng Em
Nơi đây: làng cũ buồn thu quạnh
Anh có khi nào trở lại chưa?
Ngày đi chậm lắm. Dòng sông biếc
Hừng sáng trong trời sợi sợi mưa
Nơi đây: thành phố đời ngừng mạch
Mấy nàng lai khách vẫn buồn mơ
Đường lên hội quán sương khuya xuống
Đâu mấy chàng trao rõi nhớ hờ?
Anh có khi nào còn trở lại
Chờ lúc hoàng hôn trăng đã lên
Tìm ngõ nhà em anh sẽ thấy
Khóm lan thơm nặng khí ưu phiền
Là lúc đêm về trên mái ngói
Những nhành nhãn muộn cánh dơi lay
Em đang nổi bệnh trong phòng vắng
Tình đậm theo trăng sáng sáng đầy...
(Tình hoa)
(Tình hoa)
Tỳ Bà
Nàng ơi! Tay đêm đương giăng mềm
Trăng đan qua cành muôn tay êm
Mây nhung pha màu thu trên trời
Sương lam pha màu thu muôn nơi
Vàng sao nằm im trên hoa gầy
Tương tư người xưa thôi qua đây
Ôi nàng năm xưa quên lời thề
Hoa vừa đưa hương gây đê mê
Cây đàn yêu đương làm bằng thơ
Dây đàn yêu đương run trong mơ
Hồn về trên môi kêu: em ơi
Thuyền hồn không đi lên chơi vơi
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung thương
Ôi tôi bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm đào nguyên cho xa xôi
Đào nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sạo tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn hiu cây đào xin hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô hay! Buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! Vàng rơi! Thu mênh mông.




