Khi biết ý Lê Chiều Giang in tác phẩm đầu tay và duy nhất này, sẽ không phát hành. Cô chỉ dành tặng đến hết những Bạn Bè của Nghiêu Đề và Bạn Cô.
Tôi cười thú vị khi hình dung ra những khuôn mặt của chúng tôi. Những Nguyễn Đình Toàn, Ngô Thế Vinh, Viên Linh, Trần Dạ Từ, Trùng Dương, Duy Trác...Bạn bè thời huy hoàng hay cả những ngày lang bạt, khốn khó, và thê thảm.
Chúng tôi sẽ đọc Lê Chiều Giang, những dòng chữ chảy lui về quá khứ. Một quá khứ không thể nào không nhắc về, nhớ tới… Những qúa khứ của thời “Chết đi, sống lại”
Và còn thêm Bạn Bè Cô, sẽ đọc với chúng ta, trong tác phẩm đặc biệt này.
Lê Chiều Giang viết mà như vẽ lại, như tả chân một cách vô cùng linh hoạt. Không hề tẩy xoá, chẳng tô vẽ thêm, nhưng rất lạ, Cô đã làm mới lại được những điều xa xưa, những tháng ngày rất cũ.
Như những chuyện xoay quanh căn chung cư bên dòng sông Thanh Đa, nơi mà Huỳnh Hữu Uỷ đã viết :“ Cư Xá Thanh Đa, căn nhà trước và sau 1975, lúc nào cũng rất đông bạn bè, nhà NghiêuĐề và ChiềuGiang, một nơi luôn vui cười rộn rã...Bất chấp hết mọi sự rình rập…”
Cư Xá Thanh Đa, thời Nguyễn Đình Toàn, Chiều Giang, Trần Quang Lộc, và bè bạn, ôm đàn hát trên chiếc thuyền nhỏ trong những đêm trăng. Để đến bây giờ NĐToàn vẫn nhắc với tôi: ”Sau 75, nếu chúng ta không cùng có nhau trên “Dòng Sông Ca Hát” của nhà Nghiêu Đề, chắc chắn cả đám đã rục rã trong khô héo...”
Điều đặc biệt khác, tôi thích Thơ Cô. Những bài thơ hiện thực đầy ẩn dụ, và bàng bạc trong thơ Lê Chiều Giang, vẫn còn nguyên cái tính chất quyết liệt, không ngờ. Quyết liệt như mối tình thơ mộng của Cô, với người bạn tài hoa của chúng ta. Nghiêu Đề. Người đã bỏ chúng ta đi từ nhiều năm trước.
NGUYỄN THỊ THỤY VŨ
2 tháng 2/2021




