Nếu yêu ngày nắng bỗng hóa thành quen
Thì em xin quen cả những ngày gió xước
Quen chiều thinh không đi ngang miền nhớ
Quen cả việc có nhau trong khoảng cách xa
Em cũng học buông đơn giản vậy mà
Như cách đặt tay xuống mặt hồ giá lạnh
Nhè nhẹ thôi kẻo triều dâng sóng sánh
Em học yêu anh ngôn ngữ tập đánh vần
Nhân gian vô thường em hát khúc như mai
Giữ ấm vì sao huệ quang xuyên vạt áo
Bước chân mùa xuân cỏ trên đồi táo bạo
Hôn giọt sương ướt đẫm giấc hương tình
Quá khứ thức dậy trước giây phút bình minh
Cuộc chia tay trên sân ga quá chừng vội vã
Quay ngược thời gian dạo chơi nghe tán lá
Cọ vào giấc mơ, sống chậm, đã làm sao
Sống chậm anh ơi, tận hưởng những ngọt ngào
Nhìn nhau rõ hơn trên quãng đường thanh vắng
Nâng niu mùi hương, tan vào ánh nắng
Ánh nắng cũng vô thường, một nhánh hoa yêu




