NGUYỄN ĐÔNG A - Dòng Chảy Ký Ức - Khúc Ru Thầm Trong "67 Khúc Thêm Cho Huyền Châu"

16 Tháng Năm 20268:10 SA(Xem: 2658)
NGUYỄN ĐÔNG A - Dòng Chảy Ký Ức - Khúc Ru Thầm Trong "67 Khúc Thêm Cho Huyền Châu"

 

Không gian thơ Du Tử Lê mở ra như một giấc mơ mãnh liệt mà thấm đẫm hồn thời gian, nơi quá khứ và hiện tại gặp nhau trong từng nhịp rung rất khẽ của ký ức. Trong “67, Khúc Thêm Cho Huyền Châu”, hạnh phúc và nỗi buồn không hiện ra như hai cảm giác tách biệt, mà lặng lẽ hòa vào nhau, cùng trôi trong một dòng chảy tinh tế, vừa cụ thể vừa mang tính tượng trưng. Bởi vậy, từ một chi tiết của thiên nhiên, một cử động rất nhẹ của thân thể cho đến hơi thở mong manh của cảm xúc, đều bắt được cùng một nhịp, cùng ngân lên trong một cõi thơ mơ hồ mà  tha thiết. Đọc những câu thơ ấy, tôi có cảm giác như đang đứng bên một dòng sông cũ của ký ức, nước chảy rất êm mà dưới mặt sông lặng lẽ ấy là biết bao lớp sóng ngầm của thương nhớ và yêu dấu.

Ngay mở đầu, câu thơ:

"Hạnh phúc tôi từ những ngày nước lớn / Trời mưa mau tay vuốt mặt khôn cùng"

Đây không là sự mô tả một mùa lũ hay trận mưa vật lý, mà là hạnh phúc lan tỏa qua thể xác và tinh thần, trong trạng thái ngỡ ngàng mà tỉnh táo. Từ đơn “mau” gợi tốc độ, sự vội vàng, còn “khôn cùng” như nhấn nhá biên độ vô tận của cảm giác. Cái “tay vuốt mặt” là hành động gần gũi, nhưng được đặt trong bối cảnh “nước lớn”, trở thành nghi lễ ký ức, nơi hạnh phúc và nỗi nhớ hòa quyện. Tiếp theo, bầy sẻ “cũ hom hem chiều ngói xám” và trời xanh “xao chân ngỏ cũng không về” tạo nên một cảnh vật quen thuộc mà lạ lẫm. Từ láy như “hom hem” và từ đơn “xao” không đơn thuần mô tả, mà như nhạc cụ tinh tế, tạo nhịp điệu nội tâm, gợi cảm giác mong manh, bâng khuâng.

Bút pháp Du Tử Lê thể hiện rõ qua cách liên kết ký ức và hiện tại: hình ảnh, vật thể đều có nhịp sống riêng, đồng thời phản chiếu tâm trạng.

“Cây mộng nở từng ngón tay lá nõn”/ Nôi tương tư cỏ ấm thịt da người”. Hai câu thơ này không chỉ minh họa thiên nhiên mà còn hòa nhập cảm xúc con người, biến cây, lá, cỏ thành nhân chứng cho ký ức, tình cảm. Đồng thời giữ nhịp điệu tinh tế nhờ các từ “nõn”, “ấm”, gợi sự mềm mại, gợi xúc giác, thấm từ từ vào thịt da người đọc.

Khi bài thơ chuyển sang diễn tả tình cảm cá nhân, Du Tử Lê dùng từ láy và nhịp điệu câu thơ để khắc họa sự hụt hẫng, trống rỗng:

"Tôi hiu hắt từ mắt em ngắt tạnh / Môi thâm khô từ thuở định xin hôn"

Từ láy đảo “hiu hắt” là trạng thái vật lý của ánh mắt, lại là tâm trạng, tạo nên một khoảng trống cảm xúc sâu thẳm. “Ngắt tạnh” là cụm từ ngắn tạo nhịp đứt quãng, nhấn, thể hiện sự cắt đứt bất ngờ. Trong khi “thâm khô” lại là sự đối lập giữa màu sắc và độ ẩm, gợi nỗi nhớ lâu năm, tạo nên sự tinh tế mà lại rất cụ thể. Bút pháp của Du Tử Lê ở đây là sự giao hòa giữa nội dung và hình thức: mỗi chi tiết nhỏ đều là vật thể lại là tinh thần, là thực và tượng, khiến câu chữ rung lên nhịp điệu cảm xúc.

Thiên nhiên trong bài thơ không chỉ làm nền cảnh mà trở thành đồng cảm, chúng đối thoại với nhân vật trữ tình. Con dế “buồn tự tử giữa đêm sương”, ngọn me “già khọm tiếc thương hờ”, bầy sẻ “qua đời lặng lẽ”. Mỗi chi tiết đều gợi nhịp điệu, tạo nên âm hưởng và biểu đạt ý nghĩa tượng trưng. Các từ láy “ríu rít”, “lả tả”, “nhẩn nha” là nhịp thở của thiên nhiên, hòa nhịp với cảm xúc con người. Đây là sự điêu luyện trong bút pháp. Từ láy không chỉ để trang trí âm thanh, mà là công cụ diễn đạt tinh thần, nhấn mạnh chiều sâu cảm xúc và sự phiêu linh trong dòng ký ức.

Bài thơ cũng là hành trình đi vào bản thể con người, từ “những người cả gió” đến “bầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽ”, nơi thời gian chảy, mọi sự vật và con người đều chịu tác động của ký ức và mất mát. Chiều hướng này gợi ra một triết lý tinh tế: mỗi cá thể, mỗi vật thể đều mang dấu vết của thời gian, đều đồng hành của ký ức và cảm xúc. Nhịp điệu câu thơ, sự xen kẽ các từ láy, đối ngữ, nhấn mạnh sự đối lập nội tâm, tạo nhạc tính và làm nổi bật sự phiêu linh trong cảm xúc.

Cao trào bài thơ nằm trong sự hòa quyện giữa quá khứ và hiện tại, giữa nỗi nhớ và mất mát:

"Em ở đó bờ sông còn ẩm cát / Con sóng tình vỗ mãi một âm quên."

Câu kết mở ra dư âm mênh mang, nơi con người, thiên nhiên và ký ức cùng hòa nhịp, khép lại dòng chảy cảm xúc, lại mở ra không gian tưởng tượng vô hạn. “Một âm quên”, đơn giản mà sâu sắc, gói ghém tiếc thương, hạnh phúc, và nhấn mạnh sự tĩnh lặng phiêu linh, nơi âm thanh, cảm xúc và hình ảnh hội tụ.

Bài thơ là một kiệt tác của sự tinh tế, nơi từ láy, nhịp điệu, hình ảnh và ý tưởng hòa quyện để diễn tả trạng thái tinh thần, ký ức và cảm xúc. Du Tử Lê biến từng chi tiết thiên nhiên, từng cử động, nhịp thở của con dế, từng âm vang của bầy sẻ, thành nhịp đập nội tâm, nơi hạnh phúc lẫn hiu hắt, nơi thời gian trôi nhưng ký ức vẫn rung động. Người đọc dừng lại trên mỗi từ ngữ, đều cảm nhận nhịp điệu phiêu linh của trái tim ký ức, ám ảnh, đẹp đẽ, lặng lẽ mà sâu thẳm.

Nhịp điệu và từ ngữ trong thơ là lớp mỹ thuật uyển chuyển. Những từ láy như “rụt rè”, “rì rào”, “ríu rít”, “lả tả” gợi hình, vang âm, và dấy lên xúc cảm. Chúng dùng để nắn nhịp cảm xúc, dệt nên dòng chảy âm thanh và nghĩa liền mạch. Khi ông viết “Con sóng tình vỗ mãi một âm quên”, một câu thơ trữ tình, mà là điều triết lý. Nó vỗ về mà nhắc đến vô thường, về hạnh phúc mong manh, về sự vắng mặt vẫn còn vang vọng. “Âm quên” mang nhạc tính, triết lý, cũng là dư âm của ký ức. Nhẹ mà thấm, mờ mà đọng trong hồn.

Bút pháp Du Tử Lê không theo lối tuyến tính, thơ phiêu linh, mơ hồ, bhư một dòng sông chảy lặng lẽ. Các lớp hình ảnh, âm thanh và cảm xúc đan xen, chuyển tiếp nhịp nhàng: từ mắt em, môi em đến bầy sẻ cũ, con dế, ngọn me, từ ngày tháng vỡ tiếng đến ký ức gom từng cọng thiết tha rơi. Chúng đều là hiện thực và ẩn dụ. Chúng cụ thể mà mang vai trò tượng trưng. Sự kết hợp này tạo nên một không gian tinh tế, mênh mang, giữa thơ và triết, khiến người đọc không chỉ tiếp nhận mà còn đồng điệu, đồng cảm, thậm chí như tự thấy mình “èo người” giữa đời và ký ức.

Bài thơ cũng là hành trình đi vào bản thể con người, từ những “người cả gió” đến “bầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽ”, nơi ký ức và hiện tại hoà vào nhau. Thời gian như gợn sóng nhè nhẹ nhưng không ngừng cuốn trôi, và niềm đau được cô đọng thành những câu thơ khô ráo mà sâu sắc. Dường như mọi sự vật đều mang hơi thở của cảm xúc. Và mọi cảm xúc đều mang hình hài của sự vật. Nhịp điệu câu thơ, sự xen kẽ các âm thanh láy, các cặp đối ngữ như “khô” – “ướt”, “tạnh” – “rì rào” tạo nhạc tính, và làm nổi bật sự đối lập tinh thần, khiến bài thơ không chỉ là hình ảnh mà là nhạc khí cảm xúc.

Khép lại, những câu thơ như không còn nằm yên trên trang giấy nữa, mà lặng lẽ thấm vào cõi lòng người đọc. Ở đó có bầy sẻ cũ qua đời trong im tiếng, có con dế buồn rỉ rả giữa đêm sương, có ngọn me già khọm xuống như còn tiếc thương một điều gì chưa kịp gọi thành tên, và có “con sóng tình” vẫn miệt mài vỗ vào bờ “âm quên”. Khúc thơ dành cho Huyền Châu vì vậy không còn thuộc về một thời điểm hay một không gian nhất định, mà trở thành nơi ký ức, nỗi nhớ, tình cảm và âm thanh gặp nhau, quyện vào nhau rồi phiêu linh trong một cõi rất riêng của tâm tưởng.

Ở đó, Du Tử Lê không chỉ viết về tình yêu hay tuổi thơ, mà ông còn viết về đời sống tinh thần của con người, về sự đồng điệu kỳ diệu giữa lòng người và cảnh vật, về nỗi nhớ âm thầm mà da diết, và về thứ im lặng tưởng như không nói gì nhưng lại chất chứa biết bao lời của trái tim. Đọc đến đây, tôi có cảm giác ký ức trong thơ ông giống như làn khói nhang cuối buổi chiều, càng mong manh càng lưu lại rất lâu, càng tưởng tan đi mà mùi hương vẫn còn phảng phất mãi trong tâm trí.

Tóm lại, “67, Khúc Thêm Cho Huyền Châu” là một kiệt tác của sự tinh tế. Ở đó, từng hình ảnh, từng nhịp điệu, từng chữ nghĩa đều được chắt lọc đến tận cùng để diễn tả những chuyển động sâu kín của ký ức và cảm xúc. Bài thơ không chỉ đẹp ở hình ảnh hay nhạc tính, mà còn mở ra một trải nghiệm nội tâm sâu thẳm, một cuộc phiêu du qua thời gian, nơi hạnh phúc và nỗi hiu hắt luôn song hành. Mỗi âm thanh láy, mỗi chi tiết của thiên nhiên đều hóa thành nhịp đập của trái tim ký ức, đánh thức giác quan và trí tưởng tượng của người đọc, để rồi khi khép trang thơ lại, dư âm vẫn còn bàng bạc, lặng lẽ mà ám ảnh như tiếng sóng đêm nghe tưởng rất xa mà thật ra đang vỗ ngay trong lòng mình.

Nguyễn Đông A

67 Khúc Thêm Cho Huyền Châu"

hạnh phúc tôi từ những ngày nước lớn
trời mưa mau tay vuốt mặt khôn cùng
bầy sẻ cũ hom hem chiều ngói xám
trời xanh xao chân nhỏ cũng không về


cây mộng nở từng ngón tay lá nõn
nôi tương tư cỏ ấm thịt da người
tôi hiu hắt từ mắt em ngát tạnh
môi thâm khô từ thuở định xin hôn


ngày tháng hạ khi không mà trở rét
em khi không mà trở mặt điêu ngoa
tay trông ngóng hương đưa mùi tóc mạ
ngọn me xa thở ký ức rì rào


chiều qua đó chân ai còn ríu rít
lời ai say cho trời đất lại gần

kỷ niệm tôi từ những ngày vỡ tiếng
nhẩn nha gom từng cọng thiết tha rơi
con dế nhỏ lớn lên đằm tiếng hát
khi đêm về ru giọng đớn đau hơn
cây niên thiếu cũng thui mầm trong sáng
lá oan khiên lả tả mái hiên người

tôi èo uột từ những ngày cả gió
con dế buồn tự tử giữa đêm sương
bầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽ
ngọn me xưa già khọm tiếc thương hờ
em ở đó bờ sông còn ấm cát
con sóng tình vỗ mãi một âm quên

 

 

25 Tháng Tư 202611:54 SA(Xem: 542)
Ngôn ngữ trong thơ Du Tử Lê là ngôn ngữ của tự tình, của chiêm nghiệm, của bao dung, nên khi đọc lên, nghe rất ngọt lưỡi, mật môi
11 Tháng Tư 20266:39 CH(Xem: 723)
Thơ Du Tử Lê gieo vào tâm hồn người đọc một cảm giác lâng lâng đầy suy tư, ông được xem như nhà thơ Tình do cả đời đắm đuối hệ lụy vì thơ.
15 Tháng Mười 202512:00 SA(Xem: 18944)
thưởng thức thơ Du Tử Lê để từ đó chúng ta cùng vươn tới cảm thông với ánh sáng, với hương thơm muôn đời của Chân-Thiện-Mỹ
07 Tháng Mười 20255:54 CH(Xem: 7164)
Tên tuổi bác Lê, tôi biết đã lâu nhưng chả bao giờ nghĩ có thể, có dịp nào gặp, chứ đừng nói được trò chuyện, với một người mà mình hằng ngưỡng mộ.
31 Tháng Tám 20254:02 CH(Xem: 1596)
Đêm tưởng niệm thi sĩ Du Tử Lê được một nhóm bạn trẻ yêu thơ ông tự nguyện đứng ra tổ chức.
09 Tháng Tám 20254:24 CH(Xem: 1882)
Hạnh phúc cho những người có được để mà "cám ơn em, xin cảm ơn hạnh phúc này".
17 Tháng Sáu 20255:35 SA(Xem: 11935)
Hôm nay, một sáng nắng ấm, trời thu, Nam California, chúng tôi ngậm ngùi đưa tiễn một Nhà thơ.
21 Tháng Ba 20251:40 CH(Xem: 2458)
Trên vòm trời thi ca Việt Nam bao la, hiếm, có một thi sĩ mang trong mình sự giao hòa mượt mà giữa tình yêu, đời sống và triết tính Phật giáo như Du Tử Lê.
25 Tháng Mười Hai 202412:00 SA(Xem: 18428)
Du Tử Lê, ông ấy là ai? Sao định mệnh tôi cứ mãi gắn liền với những dòng thơ của ông ta? Nghe nói bây giờ đang ở tại Mỹ
14 Tháng Sáu 20241:40 CH(Xem: 8572)
Tôi mượn câu thơ kết trong bài 'Đêm, nhớ trăng Sài Gòn' của Du Tử Lê để làm tựa cho bài viết này, bài viết về ông: Du Tử Lê - một nhà thơ có tầm ảnh hưởng lớn đối với văn chương Việt Nam.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 9849)
Tôi không biết anh (Phạm Duy) có thích những bài thơ ngoài đời nhưng về đạo của tôi không?
(Xem: 14672)
Mừng sinh nhật 93 tuổi của nhà văn Doãn Quốc Sỹ
(Xem: 15995)
Võ Phiến là một trong những nhà văn hàng đầu của 20 năm VHNT miền Nam, giai đoạn 1954-1975.
(Xem: 13869)
ca khúc này, là một thứ kinh-nguyện-riêng của những người yêu nhau, bất hạnh. Trong số những người yêu nhau, bất hạnh, có anh C. của chúng tôi.
(Xem: 14418)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 2658)
“67, Khúc Thêm Cho Huyền Châu” là một kiệt tác của sự tinh tế.
(Xem: 542)
Ngôn ngữ trong thơ Du Tử Lê là ngôn ngữ của tự tình, của chiêm nghiệm, của bao dung, nên khi đọc lên, nghe rất ngọt lưỡi, mật môi
(Xem: 723)
Thơ Du Tử Lê gieo vào tâm hồn người đọc một cảm giác lâng lâng đầy suy tư, ông được xem như nhà thơ Tình do cả đời đắm đuối hệ lụy vì thơ.
(Xem: 18944)
thưởng thức thơ Du Tử Lê để từ đó chúng ta cùng vươn tới cảm thông với ánh sáng, với hương thơm muôn đời của Chân-Thiện-Mỹ
(Xem: 7164)
Tên tuổi bác Lê, tôi biết đã lâu nhưng chả bao giờ nghĩ có thể, có dịp nào gặp, chứ đừng nói được trò chuyện, với một người mà mình hằng ngưỡng mộ.
(Xem: 22445)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 11338)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 13315)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 10964)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 15587)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 34959)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 23256)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 29679)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 26977)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 26132)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 24035)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 20865)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 22550)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 19534)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 18369)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 29698)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 36373)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 37252)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,